Mình phải ngồi viết lại mấy cái này trước chuyến đi tiếp theo vì ký ức sẽ lắp thêm kỷ niệm mới và chọn lọc loại bỏ mấy cái cũ, do đó mình phải lưu lại trước khi mình quên.
Đây là những con người cực kỳ dễ thương mà mình gặp được khi lang thang một mình tại Sri Lanka.
1. Anh nhân viên khách sạn đầu tiên mình đặt, nửa đêm nửa hôm 1 giờ sáng, không có đặt trước gì hết mà tự nhiên gọi điện tới bảo là giờ mình qua thuê phòng được không, ổng nói được luôn rồi đứng chờ mình ngoài đường khi tuk tuk chở mình tới. Khi mình lên nhận phòng thì ổng hỏi có uống trà không ổng pha cho 1 ly, sau đó thanh toán tiền và chúc mình ngủ ngon.
2. Người bạn cùng phòng đầu tiên đêm đó là 1 cô gái người Colombia, đang ở tạm Sri Lanka để chờ xin visa Ấn Độ, mới gặp lần đầu mà nói chuyện đon đả lắm, cổ chỉ cho mình mấy địa điểm ăn chơi ở các nơi mà mình tới, còn cho mình mượn chai tinh dầu sả để bôi đuổi muỗi. Sau này mình mới nhận ra là trên người mình lúc nào đi du lịch xa lâu ngày toàn bị nổi mẩn đỏ trên chân tay không phải do muỗi cắn mà có lẽ do chăn màn ở khách sạn không sạch sẽ.
3. Người thứ 3 mình gặp cũng ở khách sạn đó luôn, sáng mình vừa dậy định đi kiếm gì ăn thì gặp ông này. Nhìn ông này giống người Châu Âu, để tóc dài và đang đánh đàn ghi ta trông nghệ sĩ lắm. Ổng chỉ cho mình mấy cái nhà hàng vừa ngon vừa rẻ gần đây, giá cả bao nhiêu, rồi chỉ mình cách đi tới địa điểm tiếp theo bằng phương tiện gì, bao xa, giá cả bao nhiêu, thiệt sự là còn đầy đủ hơn cả internet. Ông này cũng tới VN rồi nên thấy mình đội cái nón đi ra là ổng biết liền.
4. Người thứ 4 mình gặp cực dễ thương là anh lái tuk tuk số 1, vừa bước xuống khỏi bus từ Nemgombo tới Kandy, mình được hốt ngay lên tuk tuk chở về khách sạn, mình search trên mạng nói tên khách sạn là ảnh chở tới luôn, hô đúng giá không chém đồng nào, còn hứa ngày mai chở mình đi khắp Kandy lịch trình từ 9am-8pm bao xe chỉ có 2000rp (250k). Mình cũng chưa hứa là sẽ đi nên ảnh cho mình số điện thoại bảo nếu cần thì gọi. Hôm sau dậy ăn sáng xong mình gọi báo 10am tới đón mình là đúng 10am có mặt không chậm phút nào, lúc đó mình còn ăn sáng chưa xong nên còn bắt ổng chờ. Đi tham quan du lịch thì còn chủ động chụp ảnh dùm mình. Giá vừa rẻ mà vừa thân thiện nữa chứ. Sau đó mình nhờ chở đi mua vé tàu rồi sáng hôm sau chở ra ga, ảnh cũng okay không lấy thêm đồng nào luôn.
5. Khi tới Nuwara Eliya mình gặp rất nhiều người hay ho nhé. Đầu tiên là ông tài xế kiếm cho mình cái khách sạn thiệt là hay ho, mình search trên mạng kêu là chở mình tới khách sạn to nhất ở đó mà mình ko biết giá, sau khi nghe ổng nói là ở đó 100$/đêm mình đã thay đổi ngay ý định, ổng chở mình tới khách sạn nhỏ nằm sau lưng khách sạn lớn giá chỉ bằng 1/10 thôi mà dễ thương cực kỳ. Mình ở đó 2 đêm, phòng kiểu ký túc xá 6 giường, đêm đầu tiên mình ở 1 mình, đêm thứ 2 mình ở cùng 1 thằng nhóc người Bỉ. Ông này cũng đề nghị chở mình đi tham quan khắp nơi, nhưng vì ổng lái xe ô tô nên giá cao hơn, nên ổng giới thiệu em họ của ổng lái tuk tuk giá chỉ bằng một nửa.
6. Người dễ thương tiếp theo chính là em trai ông lái xe ở trên nè. Cậu bé này mới 23 tuổi, rất là dễ thương luôn. Trong khi >80% dân Sri Lanka theo đạo Phật thì cậu nhóc này theo đạo Hồi. Cậu sở hữu riêng một chiếc xe tuk tuk và trang trí khá đẹp, như chiếc xe máy riêng ở VN vậy nè. Cậu bé này kể cho mình nghe nhiều chuyện lắm nha, cậu bảo là ở Sri Lanka rất khó học đại học. Cả nước chỉ có duy nhất 1 trường ĐH chỉ có 5% top học sinh mới được vào ĐH thôi, còn lại là đi học nghề. Cậu tốt nghiệp cấp 3 xong thì đi qua Quatar học nghề vận hành máy bay trong 2 năm, sau đó về sân bay Colombo xin việc. Vừa đậu vòng phỏng vấn chờ tới bước cuối cùng thử việc thì đùng một cái vụ đánh bom khủng bố xảy ra ở Sri Lanka làm giảm kỷ lục 70% lượng khách du lịch đổ về đất nước này. Thế là nhiều bộ phận phải giảm nhân sự do đó không tuyển người mới nữa. Hiện tại cậu đang làm nhân viên đa năng tại khách sạn nhỏ mà mình đang ở. Cậu bé này dành 1 ngày nghỉ để chở mình đi tham quan khắp Nuwara Eliya, tất nhiên là mình phải trả công cho cậu bé rồi, vừa làm hướng dẫn du lịch, vừa mang balo cho mình đi leo núi, vừa chụp ảnh giúp, bao nhiêu là việc thế mà. Cậu bé này luôn hỏi mình là, "madame, chị uống trà không, em pha cho 1 ly nhé", "madame, chị đói bụng không em làm bữa sáng cho chị nhé", "madame chị đi chơi bên này bên kia bên đó, em sẽ cho chị đi nhờ một đoạn tới đây nè, lát nữa em đi mua đồ về sẽ tới đây đón chị, chị có nhớ mặt em không đấy?". Haha. Công nhận là cậu bé này hay quá xa hay, buổi sáng lúc đi tới vườn quốc gia mình phải dậy lúc 5h sáng, mình thức dậy bật đèn thì thấy cậu bé đang chờ bên ngoài rồi. Cậu thấy mình bật đèn nên biết mình dậy không gọi điện đánh thức mình. Lúc đó mình vẫn còn buồn ngủ kinh khủng, mà ở đó buổi sáng rất lạnh, lúc mình vừa bước lên xe thì thấy tuk tuk được che màn rất ấm, còn trải khăn trên ghế và có một chiếc chăn mỏng cho mình đắp. Đường tới vườn quốc gia phải đi 1h mới tới nên mình cứ ngủ thiếp đi. Tới lúc đi lên đèo rồi, bình mình bắt đầu hé dạng thì cậu bé dừng xe lại kêu mình dậy ngắm bình minh. Giữa đường mà gặp cảnh nào đẹp là sẽ tự nhiên dừng lại và báo mình rồi còn chụp ảnh cho mình, còn cùng mình đi leo núi hết 10km, dẫn mình đi vào lối mà không nhiều người biết, cảnh rất đẹp. Lúc mệt mình đưa nước cho uống và trái cây cho ăn thì cũng từ chối, chỉ uống nước thôi. Mình bảo là quýt cũng giống như nước thôi, nó cấp nước thế là cậu bé mớ cầm. Lúc ăn trưa thì mình bảo ăn cùng mình cậu bé cũng từ chối, mình bảo là phải ăn mới có sức đi tiếp thế là cậu chỉ kêu vỏn vẹn cái bánh chấm ớt ăn. Món gì lạ cực kỳ, chỗ đó lạnh quá nên phải ăn cay cho ấm, giống như người Huế vậy đó. Mà ăn bánh chấm ớt, rồi có món ớt xào, là ớt xào đó nha, cắt ớt ra rồi xào lên ăn ớt với cơm thôi nha. Mình ăn cay cũng tạm mà thấy vậy thì cũng ngán. Cậu bé này lúc lái xe lên đèo xuống đèo còn bảo mình là mỗi lúc đi như thế này phải cẩn thận để không bị lấn làn, có công an đứng núp trong góc chờ ai đi sai là chạy ra bắt phạt tiền ngay, mà tiền chỉ vô túi họ thôi chứ không phải nhà nước. Mình mới bảo là "ôi nước tao cũng vậy nè, hahaha". Rồi mình bảo là sao ở đây cái gì cũng bán vé vậy mà còn bán mắc lại chỉ bán cho khách nước ngoài. Nó bảo là mấy ổng kiếm chát bỏ vào túi mấy ổng. Mình kêu là Sri Lanka bảo tồn thiên nhiên rất là tốt, nó bảo là chỉ bảo tồn mấy ổng, vợ con mấy ổng tốt thôi. Thiệt là tư tưởng lớn gặp nhau luôn. Lúc mình nghe cậu nhóc nói mới 23t mình không tin lắm, nhưng nghe cách nói chuyện là biết ngay còn rất nhỏ rồi.
7. Tiếp theo là cô chủ khách sạn nhỏ mình ở nè, chị này người Trung Quốc sinh năm 90 thôi, sống ở Sri Lanka cũng mới 2 năm. Hôm đầu tiên thấy mình ở 1 mình buồn nên chị vào phòng nói chuyện cùng mình, chia sẻ ký ức chuyến đi Việt Nam 1 mình của chỉ năm 2015, rồi chỉ bị mất passport nhưng may là tìm lại được, rồi chị ở cái khách sạn nào đó ở Bùi Viện suýt bị biến thái tấn công, rồi đêm đêm đi nhậu say ngất ngưỡng về tới phòng nằm ngủ trên sàn nhà không biết gì. Rồi chị ấy chỉ mình mấy chỗ chơi bời ở đây và những địa điểm tiếp theo mình nên đi, còn share cho mình contact khách sạn chị từng ở. Hôm thứ hai mình, chị ấy, cậu bé người Bỉ, hai bé người Đức ngồi nói chuyện say sưa cả đêm tìm hiểu về văn hoá các nước. Hay lắm luôn ấy. Lúc mình đi chị bảo là ở lại thêm đi rồi có gì nói chuyện với bả, có vẻ bả ở đây 1 mình cũng buồn mà lại gặp người nói chuyện quá hợp nên muốn níu kéo. Mình bảo mình sẽ trở lại chắc chắn, mình còn tặng cho chị cái nón lá mình đem theo luôn. Chị tặng lại mình 2 tấm bưu thiếp và 1 cái vòng tay chị tự làm.
8. Cậu bé người Bỉ mới 20 tuổi xách balo 1 mình lượn khắp Sri Lanka 20 ngày rồi. Ôi mình ước gì năm mình 20t mình cũng làm được như cậu bé này. Nhà cậu này khá giả, bố mẹ giàu có qua lời kể của cậu về gia đình. Có anh trai hơn 2 tuổi, mà cậu bé này xinh trai lắm nha, tóc vàng vàng, cao hơn 1m8, còn để râu đồ, nhưng nhìn thế nào vẫn thấy trẻ măng, đang học ngành thiết kế, kỳ nào cũng có học bổng, tính đi Sri Lanka chung với bồ nhưng mới chia tay bồ rồi nên đi 1 mình. Haha, lúc chiều tối mình vừa về thì gặp nhóc, rồi mình hỏi có ăn chuối không rồi mình đưa cho trái chuối sinh đôi cầm ăn. Xong ngồi chơi 1 chặp mình rủ đi ăn tối. Mình hỏi cậu là đi những đâu rồi, ở bao lâu rồi, sắp hết tiền chưa, khi nào hết tiền thì về hả? Cậu kể là lúc nói đi qua đây mẹ cậu không cho đi, vì mới bị đánh bom mà, nhưng cậu vẫn đi, khi mới tới cậu đi tuk tuk từ tỉnh này tới tỉnh khác chứ ko đi tàu đi bus, mà cậu tính ra tiền Europe thì rẻ quá, bên Bỉ lên taxi cái là 10 Euro tối thiểu rồi, nên cậu thấy chẳng đáng giá bao nhiêu. Sau đó cậu tiêu tiền nhanh hết quá nên giờ phải tiết kiệm lại, ăn uống đạm bạc, ở dorm, đi bộ. Lúc tới tiệm cơm chiên phong cách địa phương, tụi mình gọi 2 dĩa to đùng đùng, mình hỏi là hồi trưa nó ăn cơm chưa, nó bảo chưa ăn, mình bảo ăn rồi, vậy là mình xớt nguyên 2/3 dĩa cơm của mình cho nó bảo ăn hết đi bù bữa trưa. Vì dù sao mình cũng ko ăn hết, cơm chiên dở bỏ phí. Lol. Sau đó mình hỏi tuổi ra thì ngớ người, hỏi tên thì bảo là Wout, mình ko phát âm được. Cái thằng nhóc kêu là phát âm giống wow nhưng là Wout. Mình tính tặng cho cậu bé này 1 món quà nhưng không biết món gì, sẵn trong ví có mấy đồng RM nên mình cho cậu bé 1 tờ, kêu là để giữ kỉ niệm. Tự nhiên ông phục vụ thấy mình cho tiền cậu bé, ổng chạy tới dành bảo là cho ổng à, cậu bé bảo không, ổng hỏi là đổi 20RM lấy 1 xu Sri Lanka không =)) Cậu bé bảo không, muốn giữ tờ tiền làm kỉ niệm. Xong nhìn mặt ổng buồn đau khổ, mình hỏi là ổng lấy tiền Mã làm gì, có xài được đâu, ổng bảo là gia đình ổng đang ở bên Mã, ổng giữ chơi. Thế là mình móc ra 10RM cho ổng, ổng hí hửng cầm lấy rồi vui vẻ rời đi. Cậu bé bảo là "you made his day".
9. Anh chàng người Đức sinh năm 89, người to đồ sộ mình gặp ở nhà máy sản xuất chè, sau này mình mới nhận ra đàn ông ở đâu cũng vậy chỉ được cái to xác chứ trẻ con lắm. Anh chàng này cũng thế, xin nghỉ phép 30 ngày đi Sri Lanka 1 mình, rồi hỏi VN có vui không, năm sau tao đi VN nè. Rồi cuối năm này tao đi Nga chơi nè, có bạn ở bên đó. Tao đi Nam Mỹ, Bắc Mỹ, Châu Phi rồi, giờ tao muốn đi Châu Á nè. Mình thấy ở Sri Lanka đi đâu cũng gặp người Đức, người Đức đi du lịch khắp thế giới á. Có 1 cặp đôi, đang là sinh viên ngành y, cô gái thì xinh lắm, còn cậu trai thì nhìn hơi giống con lai Châu Á. Cậu trai thì hiền lành, cả buổi tối chẳng mở miệng nói chuyện câu nào, chỉ ngồi nghe và cười thôi, còn cô gái nói năng huyên thuyên suốt buổi, mình thấy 2 đứa dễ thương lắm. Lúc ở Kandy, mình cũng gặp 2 con bé người Đức, thân hình đúng kiểu nỏng bỏng, hót lắm luôn, kiểu gốc Mỹ La tinh nhưng là người Đức. Nhìn cỡ đôi mươi là cùng.
10. Anh nhân viên khách sạn ở Ella, bình thường mình ở phòng dorm 1000-1300 chưa bao gồm bữa sáng, nhưng hôm tới Ella mình tới cái KS rẻ độn giá chỉ 800/đêm lại được ở phòng riêng. Bất tiện cái là nhà vệ sinh ở ngoài, nền nhà thì hơi ẩm, mùng mền cũng kiểu không thay thường xuyên lắm, nhưng mình nghĩ chỉ ở 1 đêm nên cũng không sao. Sáng hôm sau mình dọn đồ trả phòng mới thanh toán thì bị giữ lại không cho đi, bảo là nấu bữa sáng xong rồi, ăn xong rồi đi. Mình lại ngồi xuống, bên chiếc bàn đặt dưới khu vườn, dùng bữa sáng phong cách quý sờ tộc Anh với bánh mì, bơ, mứt, trứng ốp lết và thưởng thức trà hoặc cafe. Ăn xong thanh toán tiền mà ko thấy tính thêm bữa sáng thấy rẻ quá chừng rẻ. Khách sạn đó tên là Sleep Cheap.
