Thứ Bảy, 16 tháng 11, 2019

Những con người dễ thương mình gặp ở Sri Lanka (tập 2)

Image may contain: one or more people and outdoor
11. Khi mình rời Ella để tới Udawalawe, thì mình tính đi taxi cho lẹ vì không có bus đi thẳng từ Ella tới đó một mạch mà phải đổi bus một lần. Tuy nhiên vì đi 1 mình nên ko có ai ghép chung, mà bao taxi thì giá quá mắc nên mình lại quay về đi bus. Nhưng tính ra đi bus cũng nhanh và cũng rẻ chứ không bất tiện gì, mình đi 2 chuyến bus 1 chuyến hết 120 lkr và 1 chuyến bị scam là 100 lkr nhưng thực chất nó cỡ 20-50 lkr thôi. Trong khi đi taxi thì phải ít nhất là 2000 lkr nếu share và 8000 lkr nếu bao xe. Tới Udawalawe mình được thả ngay giữa đường đang tính đi bộ 1km tới khách sạn thì có anh Grab tới hốt lên, anh hô giá 200 lkr, mình trả giá 100 lkr thì cũng đồng ý luôn. Đây là cái khách sạn mình thích nhất trong suốt quá trình khám phá Sri Lanka nè, mình tới sớm lắm cỡ 10am thì họ đã cho check in rồi, trong lúc ngồi chờ check in thì mình được phục vụ một ly cam ép và một cái khăn lạnh để lau mặt. Là nước cam ép nguyên chất và khăn mặt được ủ lạnh luôn chứ ko phải nước cam đóng chai và khăn giấy đâu. Mình ngồi chờ cỡ 10 phút thì làm xong thủ tục, mình đặt luôn chiếc xe jeep để chiều đi vào vườn quốc gia ngắm voi. Buổi chiều không có ai đi chung ghép đoàn với mình share tiền nên mình phải chịu giá bao xe hết 4000 lkr, anh nhân viên bảo giảm hẳn cho mình 500 còn 3500, sau đó dắt mình tới phòng. Phòng mình là phòng rẻ nhứt ở đó giá 4000, đó là một căn bungalow, phía trước có 2 cái ghế ngồi, bên cạnh là cái hồ, muốn sử dụng bể bơi thì đi vào trong nữa. Xung quanh đó như là khu resort ấy, cây cối um tùm mát mẻ, có nuôi mấy con vịt bơi trên hồ, và trồng nhiều cây có trái lạ lắm. Nhà hàng cũng cách đó không xa, đồ ăn ngon và cũng ko quá mắc. Chỗ này cực kỳ thích hợp để nghỉ dưỡng, rất là yên tĩnh luôn. Sau khi dọn vào phòng thì mình tắm rửa, gội đầu xong thì đi ăn ở nhà hàng rồi đi dạo dạo tới khu bể bơi. Mình gặp 1 couples ở đang chilling ở đó, nên mình chỉ ngồi trên ghế để nghỉ ngơi thôi. Cặp ngày là người Thuỵ Sỹ, 2 người nói chuyện rôm rả xong thằng cha kia tới bắt chuyện với mình và kêu mình join cùng họ, mình thì cảm thấy tự nhiên đi chen vô cặp này làm đéo gì nên mình ko chơi. Cha nội bảo tụi nó là bạn bè thôi ko phải couples, càng đông càng vui mà. Mình nhìn qua thấy con bé kia nó đang lườm mình nên mình lại bảo thôi, chúng mày chơi đi, để yên cho tao nghỉ ngơi. Rồi mình đi về phòng ngủ 1 giấc, sau khi tỉnh dậy phát hiện điện thoại bị hư con bà nó rồi, bật không lên, rồi thì mình cũng để vào túi rồi lên xe jeep đi khám phá mấy con voi trong vườn quốc gia nọ.

12. Bên này mấy cái vườn quốc gia với động vật phong phú, rộng thênh thang, chuyến đi bắt đầu lúc 2pm và kết thúc lúc 6pm. Lúc vào cổng mình phải bỏ thêm 5000 để mua vé mà nếu đi theo nhóm thì có thể share ra được. Mình vào tới nơi thì có một số thanh niên đi theo mình hỏi là cần hướng dẫn viên không, mình hỏi có phải trả tiền không? nó bảo tuỳ tâm, mình hỏi tiếp vậy không trả tiền được không, nó bảo không được. Thế thì tuỳ tâm cái đéo gì, mình hỏi nữa là trả bao nhiêu, nó lại nói tuỳ tâm. Thôi dẹp moẹ đi, bao nhiêu nói giá được thì đi ko thì biến, tuỳ tuỳ cl. Vậy là mình cho nó bấm nút, mình cùng với chú tài xế bé nhỏ, không biết nói tiếng Anh cùng nhau đi khám phá khu rừng. Trên đường đi mình thì trời bị mưa, mình gặp nhiều xe khác cùng tham gia mà xe nào xe nấy đều đầy ắp người, có mỗi mình mình bao xe, mình cứ lượn từ trái qua phải từ trước tới sau ở trên thùng xe để tránh mưa và xem thú. Tới lúc mưa to quá thì chú tài xế bảo mình lên ngồi ghế trước với ổng cho khỏi ướt. Trong quá trình đi, chú tài xế rất nhiệt tình chỉ cho mình bao nhiêu là loại động vật khác nhau, trong đó nhiều nhất là voi. Mình còn thấy lợn rừng, đàn trâu nước ngâm mình dưới hồ, mấy con công xoè cánh và đàn khỉ trú mưa trên cây, hành khách chủ yếu là ở trên xe để xem thú ở đằng xa thôi, chứ tới gần thì thú sợ hoặc nó bỏ chạy hoặc nó tấn công, mình gặp con nào cũng chụp ảnh quay phim lia lịa, thấy bọn nó tự do thoải mái trong môi trường chứ ko phải bị nhốt rồi bị chỉ trỏ như trong sở thú, nên nó hơi lạ với con người. Sau khi đi về thì mình hỏi là mình phải trả tiền xe cho chú tài xế hay sao, chú bảo là trả cho công ty, nên mình tính bo cho chú ít tiền, nhưng moi cả đống tiền toàn tờ 1000 trở lên, tiếc tiền quá nên mình móc chục tờ 1 RM cho chú, bảo là nó tương đương với 400 lkr. Ông chú có vẻ cám ơn mình rối rít, nhưng tờ 1 rm thì khó đổi tiền ở Sri Lanka nhỉ.

13. Mình chỉ ở Udawalawe 2 ngày 1 đêm rồi lại bắt bus đi tiếp tới Mirissa ở phía nam, đó là thành phố biển, nhưng vào lúc mình đi thì trúng mùa mưa nên mưa suốt, hên sao khi mình tới lại trúng hôm trời quang mây tạnh. Mình vừa xuống bus thì lại có tuk tuk hốt mình chở tới hostel mình tra trên mạng, nhưng vào hostel thì họ ko cho check in do còn sớm, chưa dọn phòng kịp, khi đó cỡ 3pm cmnr mà tụi nó chưa dọn phòng xong. Nhìn lại cái bọn nhân viên thì toàn tây, mình đoán là tụi này chắc làm vì đam mê cứ không phải kiếm tiền, mình cũng thấy ko quan trọng lắm vì chỉ ở 1 đêm nên bỏ hành lý đó rồi đi kiếm gì ăn. Lúc mình bước ra khỏi hostel thì phải đi ra khỏi hẻm, ra đường lớn đi một mạch khá xa ko thấy cái nhà hàng nào, thành phố biển du lịch gì kỳ vậy. Thế là mình tự nhủ lòng chỉ cần nhìn thấy bất cứ nhà hàng nào đầu tiên mình sẽ bước vào mà ko cần lựa chọn gì cả. Và đó là một nhà hàng Ý, lạy phật chứ nhà hàng Ấn thì chế moẹ. Mình vừa bước vào thì tiệm cũng ko hoàn toàn mở cửa, nhưng họ sẵn sàng tiếp khách rồi, mình gọi 2 món một pasta và 1 súp và 1 ly ép thơm, trong lúc ngồi chờ đồ ăn, chú phục vụ đứng nói chuyện với mình. Chú bảo là hồi trước chú có đi Mã làm việc 3 năm, làm nhân viên dọn phòng trong khách sạn 5 sao ở Penang, chú được trả lương 2000rm mỗi tháng, mỗi ngày chú dọn phòng hay có khách tip thêm 10-20rm để dưới gối nữa, nên thu nhập cũng ổn lắm. Chú thuê 1 phòng ở 3 người hết 800rm, tự nấu ăn nên mình dư dả. Sau 3 năm thì chú phải về nước vì Theo luật của Mã sau 3 năm thì phải cool off 3 tháng rồi mới qua lại nếu lương dưới 5k, nhưng nếu chú về nước 3 tháng thì khách sạn họ thuê nhân viên mới rồi chứ không chờ mình nữa. Chú bảo là ở khách sạn đón tiếp mình khách trên thế giới, Việt Nam cũng được lắm, VN sạch sẽ nên chú không cần phải dọn nhiều, bẩn nhất là tụi Bangladest, ăn uống bày bừa lộn xộn lắm. Chắc chú cũng thích Mã ghê lắm nên gặp mình ở bên Mã chú nói chuyện chia sẻ nhiệt tình, kể nhiều chuyện lắm. Cho dù lúc đó mình đang vừa đói vừa mệt cũng không hào hứng với câu chuyện của nó, chỉ ngồi nghe thôi mà cũng thấy vui rồi. Sau đó đồ ăn làm xong mang ra thì chú để yên cho mình ngồi ăn, sau đó khi tính tiền thì chú cho mình sđt bảo là nếu cần tìm dịch vụ gì ở đây thì bảo chú, chú sẽ chỉ cho. Mình cũng lấy số điện thoại lấy lệ chứ không gọi lại chú.

14. Sau khi ăn no có sức rồi mình lại tiếp tục đi bộ thêm 3km nữa ra bãi biển, buổi chiều trời nắng nên rất nhiều khách du lịch đổ ra biển, các quán ăn nhà hàng dọn ghế ra bày bán kín cả bờ, mình thì đi lang thang từ đầu này tới đầu kia để ngắm hoàng hôn. Trên bãi ít người châu Á lắm, thỉnh thoảng mới gặp một vài khách Trung Quốc, có 1 cặp người tàu thấy mình thì nỉ hảo, mình cũng nỉ hảo lại, xong họ như bắt được vàng tưởng gặp đồng hương, còn hỏi mình từ đâu tới, mình bảo mình ko phải người Trung Quốc, thế là họ lại hỏi mình là người Đài Loan phải không, mình lại bảo ko phải thế cái ông kia lại sổ túa lua tiếng Trung mà mình chả hiểu gì, mình bảo mình là người VN, ổng lại nghe thành Vân Nam rồi còn bảo Vân Nam sao ko phải Trung Quốc. Mình đành kết thúc câu chuyện bảo là tao đi qua kia ngắm hoàng hôn đây, bái bai chúng mày.

15. Mình đang đi dạo dạo lại gặp một cậu nhóc, nói là nhóc chứ thằng này cao ngồng cỡ 1m85, tóc thì xoăn tít rất là nghệ sĩ, để dài ngang vai nhé, người thì ở trần cơ bắp cuồn cuộn, nhưng vì sao kêu là nhóc vì nó ko để râu, thường tây tới tuổi trưởng thành bọn nó nuôi râu để nhìn cho đàn ông, chứ cạo râu thì nó trẻ lắm tụi nó không thích. Thằng nhóc thấy mình quen quen thì hỏi là có phải mình thuê khách sạn chỗ nó không, mình bảo phải. Thế là thằng nhóc đứng lại chỉ mình mấy chỗ vui chơi quanh đây, nó bảo là đằng kia buổi sáng ra tắm rồi bơi ra cái đảo nhỏ nhỏ kia là có nhiều rùa con lắm nè. Rồi đằng này thỉnh thoảng thấy cá heo cũng bơi vào chơi nè, rồi mình hỏi nó làm sao trèo lên cái bờ đá kia để ngắm hoàng hôn, nó bảo phải bơi qua. Ôi trời ơi, sóng thì to, biển thì động, kêu mình bơi qua chắc để lượm xác luôn. Nên thôi mình cứ đi lượn tới lượn lui đây vậy, mình hỏi nó đi đâu, nó bảo là đi phát tờ rơi cho khách sạn, nhưng ko thấy ai tiềm năng cả, mình bảo là đưa mình 1 tờ cho lẹ nè, phát nhanh về sớm. Nó bảo ko phát cho mình vì mình là khách rồi, thế là nó đi luôn. Ái chà, đẹp trai mà còn thật thà nè. Sau khi đi bộ mỏi chân rồi thì mình ghé đại 1 quán nào đó để nghỉ chân ngồi uống nước. Lại vào cái quán đang có chương trình giảm giá mua 1 tặng 1 nên mình kêu 1 ly coctail thì được tặng thêm 1 ly nữa, ngồi uống hết 2 ly ăn thêm 1 con tôm hùm là tới 9h nên mình đi về. Lúc đi thì thấy gần lúc về thì xa bỏ mẹ, đi bộ đến lạc đường mà điện thoại thì hết pin ko có tra maps được, trên đường đi mình gặp 1 ông già, ổng hello mình nên mình mạnh dạng hỏi đường ổng, mà ổng chả biết câu tiếng Anh nào ngoài hello, sau đó có 1 ông khác chạy xe máy vào, ổng nói gì đó với ông kia, xong ông kia bảo mình lên xe ổng chở về khách sạn. Lúc đó cũng 10pm rồi, mình cũng tót lên ngồi, thấy ổng chở mình tới khách sạn đi cũng xa lắm, mình mà đi bộ tiếp chắc 11pm mới về tới nơi, lại còn lạc đường, tới khách sạn mình hỏi có cần trả tiền không, ổng bảo ko cần rồi về luôn. Thế là mình lên nhận phòng đi ngủ.

16. Sáng ra mới 6am mình vừa dậy thì cũng là lúc điện thoại mình réo liên tục, là ông bán tour coi cá voi gọi mình dậy sợ mình ngủ quên. Sau khi vệ sinh cá nhân xong thì ra đường bắt tuk tuk tới bãi biển để đi ra bến tàu ngắm cá voi, sáng nay trời mưa tầm tã, mưa vật vã đúng mùa mưa luôn. Mình tới bãi biển thì ông kia chạy xe máy tới chở mình ra bến tàu, trước khi lên tàu thì hôm qua mình đã thoả thuận xong giá vé là 6000, nhưng lúc vào thấy khách nào cũng mua vé giá 9000, ông bán vé bảo là giá vé ở đây 9000 nhưng bán rẻ cho mình 7000 thôi. Đậu xanh, mình bảo là NO, tao thoả thuận giá 6000, ko được thì thôi tao đi về, thế là nó bán cho mình 6000 nhưng với điều kiện là mình ko được nói với ai là mình mua giá đó. Mình lên tàu ra biển, trời mưa to tầm tã, gió lạnh, mình sáng dậy sớm quá nên ngủ bơ phờ tới khi ra thấu biển khơi xa xôi ở Ấn Độ Dương thì cũng 10am rồi, lúc đó mình bị đánh thức bảo là thấy cá voi rồi dậy xem, mình dậy thì thấy xa xa 2 mẹ con đang phun nước phèo phèo, lặn xuống nổi lên phun tới phun lui mấy chục dạo xong rồi lặn mất tăm luôn. Tới 11am thì tàu lên đường trở về và tới 12pm thì cập bến, trời càng lúc càng mưa to, ông kia lại lái xe máy tới đón mình chở về khách sạn. Giữa đường ổng gặp công an kiểm tra giấy tờ, thì ra bằng lái xe của ổng hết hạn 1 tuần rồi mà chưa làm mới, ổng bị phạt 1000, chở mình về khách sạn ổng đòi mình 1200, kêu là do mình mà ổng bị phạt, mình chửi cho rồi đưa ổng 200, bảo là nhìn mặt tao có ngu không mà mày nghĩ dễ moi tiền tao quá vậy. Thế là ổng cầm 200 chạy xe về.

17. Mình về tắm rửa thay đồ rồi ăn trưa sau đó check out và bắt bus đi Galle. Tới Galle như tới Hội An vậy trời, bước vào chỗ đó như khu phố cổ, toàn bán đồ lưu niệm, giá phòng khách sạn thì mắc, không có khách sạn kiểu phòng dorm, vòng vòng mãi mình mới kiếm được phòng giá 3500 nhỏ tí tẹo không bằng cái phòng bungalow 4000 ở Udawalawe nữa. Vậy là mình nhận ra cái nơi này là nơi du lịch hoá đây. Chỗ này cũng mưa tầm tã ngày đêm, mình vừa tới xong thì đói bụng lại đi ăn nhà hàng Ý cao cấp hết 5000 nhưng hành xử thì ko đúng với đẳng cấp của nhà hàng lắm. Mình về khách sạn tắm rửa ngủ nghỉ xíu rồi tới 9pm rồi xách dù đi dạo, trên đường ai gặp mình cũng hello, có ông gì cứ đi theo mình, hỏi mình ở đâu, sao ko qua chỗ ổng ở, ổng có 4 cái khách sạn trong khu này, mình mệt quá nên cứ im im rồi đi, lại gặp một ông già khác hỏi mình đi đâu, thực ra cái khu đó rất là nhỏ đi tới đi lui vài ba phút là hết rồi, mình chỉ muốn đi dạo xem chơi thôi mà ai cũng dụ khị mình mua đồ mệt mỏi. Cuối cùng mình đành dừng chân ở một quán bar nhỏ, ở đó ông chủ cũng trẻ chạy ra nói chuyện với mình vì thấy mình đi 1 mình. Ổng bảo ổng thuê lại chỗ này 10000/tháng rồi cải tạo thành khách sạn, quán bar kinh doanh. Trước đó, ổng qua UAE làm việc rồi tích luỹ ít tiền về lại kinh doanh, xung quanh đây nhà nào cũng kinh doanh cả. Ổng hỏi VN có đạo Phật không, lúc phật tử tụng kinh có niệm %#^$^%$&^%* không, mình đoán là câu "nam mô bổn sư thích ca mâu ni phật". Mình bảo là tao theo đạo Phật nhưng 20 năm rồi tao ko tụng kinh nên cũng ko rõ, với là phật giáo ở VN tạp nham lắm nên không phải người nào tụng kinh thì cũng là phật tử. Mình gọi 1 ly cocktail xoài và được tặng thêm 1 dĩa xoài tươi ngồi ăn, nó bảo món đó là đặc sản ở đây nên tặng cho mình ăn thử. Đậu xanh, xoài ở nước tao đầy tao đéo thèm ăn, VN chứ đâu phải Hàn Quốc đâu mà, xoài thì có gì đặc biệt, nhưng mà mình chỉ nghĩ vậy thôi vẫn vui vẻ ngồi ăn xoài free mà.

18. Ngày hôm sau mình thức dậy tính đi ăn sáng, nhưng trời vẫn mưa nên mình định ăn ở nhà hàng trong khách sạn, 10am vừa bước ra bảo là cho tao ăn sáng, thì thằng nhân viên bảo hôm nay nhà hàng đóng cửa. Đậu xanh thứ 2 mà đóng cửa, thế là mình đi vào phòng thay đồ xách dù ra ngoài ăn, vừa bước ra thì bà chủ hỏi là mình muốn ăn sáng ko, ở đây có món ăn địa phương ngon lắm, mình bảo khỏi để tao ra ngoài ăn. Vậy mà bảo đóng cửa, đóng đóng cl. Mình đi ra ngoài thì chẳng thấy có gì hấp dẫn, nên tấp đại vào một nhà hàng bán gà, nhưng mình ko thích ăn gà chiên giòn, nên gọi họ làm món gà gì đó giống gà kho, và mình ăn 1 mình với 2 cái đùi gà rồi đi về. Họ hỏi mình ăn có ngon không, trong lòng nghĩ dở ẹc nhưng đành mở miệng bảo ngon lắm, mình còn mua thêm 1 chai nước nhà làm, lúc đầu tưởng là món gì thần thánh, ai ngờ cái vị y chang nước sâm ở Sài Gòn ấy. Rồi mình đi về khách sạn check out. Lúc mình ra trả chìa khoá bà chủ lại hỏi mình có muốn ăn trưa không, có món local ngon lắm, mình lại bảo khỏi vừa ăn sáng xong ăn trưa gì tầm này.

19. Sau đó mình lội vali ra đi dạo lần nữa, mới đi bộ 1 tý thì đã mệt do tay xách nách mang nhiều thứ hơi nặng nên thấy ông tuk tuk dụ dỗ mình đã lên xe ngồi để ổng chở đi, sau đó nhận ra là quanh vùng đó đi bộ gần xịt, rồi còn bị dụ đi một cái chùa xa hơn cách đó 6km, tới cái chùa thấy cũng chả có gì đặc biệt. Tính ra mấy cái chùa chiềng ở VN hay thậm chí là ở Huế thôi còn to, đẹp và tâm linh hơn ở đây nhiều. Nhưng thôi đã lỡ thì đi cho biết, đi xong về bị chém hết 4000, mình đứng chửi ngay giữa đường rồi đưa ổng 2000. Sau đó lên tàu về Colombo và bay về KL. Lúc mình tới sân bay thì vẫn còn sớm thì ngồi sạc pin và đi ăn tối, đồ ăn trong tiệm ăn của sân bay Colombo rẻ độn, chủ yếu là nhân viên sân bay ăn thôi. Mà ngay trong sân bay cũng có cái tượng phật to đùng. Mình bước vào mua đồ ăn thì bị đuổi ra bảo là phải mua phiếu trước, mình ko biết có món gì thì mua phiếu thế đéo nào được thế là lượn vô nhìn quanh thấy chỉ có món gà là ăn được nên kêu cơm gà. Đúng lúc thằng nhân viên thay ca, nó đang đứng đếm tiền và bắt mình thêm một hàng dài sau lưng chờ hơn 15' chờ nó đếm tiền. Mình hỏi mấy người kia là nhà hàng đóng cửa hả vì mới 8pm mà, thì họ bảo là chờ tý. Trong lúc mình chờ thì thấy 2 con bé tây bước vào, xách balo to đùng, có 1 ông nào đó chạy ra tiếp đón rồi nó tự vô lựa đồ ăn, được múc đồ ăn bưng ra bàn ngồi ăn mà ko cần mua phiếu, bọn nó còn được ăn muỗng và nĩa kim loại trong khi mình còn đang đứng chờ thằng chó kia đếm tiền. Như vậy là sao, tụi mày cũng sính tây quan liêu gớm nhẩy, mình còn nghe cha nội kia nói là tụi nó cứ ăn đi rồi thanh toán sau cũng được. Tụi nó còn đang ngơ ngác chưa hiểu vì sao lại được ưu tiên như vậy còn mình thì nhìn thằng cha đếm tiền với ánh mắt hình viên đạn, sau đó thì mình cũng mua xong phiếu, lấy xong đồ ăn và phải ăn bằng muỗng và nĩa nhựa, thứ mình ghét nhất trên đời.

20. Đến Sri Lanka có nhiều trải nghiệm thú vị và cũng gặp rất nhiều con người thú vị, nhưng thỉnh thoảng nó đem lại cho mình cảm giác khó chịu như khi mình ở VN. Nên mình nghĩ nước mình chắc cũng ko phải tệ nhất đâu, còn nhiều nơi có nhiều vấn đề hơn cả nước mình. Việc đó chẳng làm mình yêu nước hơn, nhưng không thay đổi được sự thật mình là người VN và cho dù ai ai cũng nhầm mình là người TQ thì mình vẫn phải khẳng định lại mình là người VN. Thôi chuyện Sri Lanka đến đây thôi, sắp tới kể chuyện đi Bali nhoé.