Ý tưởng đi Bali thì cũng có lâu rồi, nhưng mà hồi đó mình cứ nghĩ Bali nó cũng giống như Maldives là chốn nghỉ dưỡng dành cho couples, trăng mật dập mật này nọ, còn mình thì vẫn lẻ bóng đơn côi mấy chục năm rồi, đi Bali làm gì, đi làm cái cmn gì chứ. Nhưng rồi từ đầu năm 2019 mình nghĩ là chờ tới lúc có bồ mới đi Bali thì phí cmn quá, tranh thủ đang ở gần thì đi cho lẹ. Có đợt tháng 6 lúc giang hồ nghỉ lễ Ramadan kéo nhau đi Bali rầm rộ, khi đó mình mới ký hợp đồng lại nên chưa có ngày phép để xin nghỉ thêm 2 hôm mà đi cho đã, nên hẹn tới lễ lần sau thì đi luôn, tuốt tới tháng 10 thì mới có cái lễ gắn với hôm thứ hai, nên cũng vỏn vẹn nghỉ được 3 ngày lễ. Lúc đó tới tháng 8 mình mới đặt vé máy bay nhưng giá thì mắc vãi linh hồn, chỉ có 1 đường bay khai thác của Airasia, với lại chốn này cũng là chốn ăn chơi nghỉ dưỡng toàn dân rich kids đi du lịch nên mắc phải, vé khứ hồi không hành lý mua trước 2 tháng mà hết moẹ nó 700RM. Với thời gian ngắn ngủi mình chẳng đi đâu cho xa, tới Bali lúc nửa đêm thì mình tới khách sạn ngay bến tàu Sanur rồi sáng sớm là lên đường đi lên đảo luôn. Với lịch trình 3 ngày 3 đêm mình sẽ đi qua 2 cái đảo rồi về thôi. Trước đó mình có đặt khách sạn cả rồi, nhưng mình không thanh toán, bữa nay mình kinh nghiệm rồi, nếu muốn book khách sạn mình tìm hiểu giá ở các trang booking online, sau đó gọi điện thẳng tới chỗ khách sạn hỏi giá xem có chênh lệch nhiều không, nếu có thì mình book trực tiếp từ khách sạn, mình chả thanh toán gì cả, tới đó nhận phòng mới thanh toán. Mà cẩn thận vậy rồi vẫn bị hớ như thường thôi, mỗi lần là một trải nghiệm nhớ đời.
Đêm đó mình tới Bali, lúc nào làm thủ tục nhập cảnh thì lẹ làng ôi thôi rồi, mặc dù cũng là hàng dài đằng đẳng nhưng mà mỗi người đóng dấu chưa tới 1 phút nên lẹ lắm thôi. Tụi Mã qua mà học hỏi tụi Indo cái khoản này nha, ăn rồi làm cái chó gì cũng chậm rù rù, đm nửa đêm sáng sớm mà nhập cảnh cũng xếp hàng của tiếng đồng hồ, mỗi lần bước qua cửa tau muốn ném nguyên cái vali 7kg vào mặt mấy con mẹ hải quan ngồi làm nhập cảnh lắm.
Sau khi bước ra khỏi hải quan thì mình ngó nghiêng cái sân bay, tất nhiên rồi, từ cái sân bay là thấy cái không khí liền, ở trong nhà nhưng trồng cây cối, thiên nhiên hoang dã lắm, nó có không khí Bali lắm luôn, như cảm giác xem mấy video quảng cáo về nơi đây ấy. Cũng như kiểu Sri Lanka, nó mê Phật đến nỗi trong cái sân bay vừa tới sảnh Arrival là có cái tượng phật to đùng. Đợt trước mình đi Cửu Phần ở Đài Loan mua được cái tượng phật gỗ nhỏ nhỏ treo nơi ba lô cho đẹp thì bà mẹ nó hack luôn tại Sri Lanka.
Lạc đề rồi, ra khỏi sân bay thì đầu tiên mà bật roaming lên rồi xài 4G thôi, mỗi ngày 10rm cũng rẻ, khỏi mua sim làm gì mất công, mình mở app Grab toan đặt xe thì có 1 ông tài xế tới gọi mời bằng giá Grab, mình okay khỏi phải đợi lâu rồi theo ổng ra xe. Trên xe vừa mở điện thoại lên đọc tin trên FB thì thấy tin nạn nhân vụ 39 người chết trên xe container là người VN rồi lộ tin nhắn của nạn nhân trước khi chết mà mình xót xa vô cùng, vì vụ việc đó mà suốt mấy ngày đi chơi mình chẳng vui được tẹo nào luôn. Lúc tài xế chở tới khách sạn thì cũng 3am, cái khách sạn bé tẹo nằm trong hẻn nên xe ô tô không đi vào được, ổng bảo mình đi bộ vào, mình chẳng okay trả tiền xuống xe. Giá đi taxi hết 37k (đồng rupiah của Indo) mình đưa 100k và được thối lại 50k, bảo là không có tiền lẻ, bà mẹ nó mới nửa đêm mới đặt chân tới đã bị scam rồi, nói luôn là đồng Indo cao hơn VND nhé, 13k cũng cỡ hơn 20k VND đấy, mà tụi nó bảo là tiền lẻ, đậu xanh rau má không lẻ 3am đứng chửi tài xế đòi thối tiền, cũng không có hàng quán nào mở để đi mua đồ thối, vừa đọc tin tức xong cũng thấy hơi bực bội nữa, nên bố thí luôn 13k rồi mở ggmaps lên đi kiếm phòng. Vừa bước tới khách sạn thì chỗ đó đồng không mông quạnh, cái nhà vườn to đùng, tắt đèn tối thui tối mò, không có con ma nào trực đêm hết. Mình lấy điện ra bấm gọi thì nghe chuông reo ở bàn lễ tân, cũng nằm ngoài vườn luôn, mình phải cho nó reo cỡ 20 hồi chuông thì mới có 1 bà già già mắt nhắm mắt mở đi ra hỏi mình đặt phòng giá bao nhiêu, mình trả lời 200k thì bả dẫn vào cái phòng tởm hơn cái phòng trọ leo lắt ở bình chánh, cái phòng chắc cỡ 10m2, có mỗi cái quạt, cái mềm gối nệm ngàn năm chưa giặt, nhà vệ sinh tối tăm ẩm thấp gớm ghiếc, không máy lạnh không nước nóng, mình hỏi có phòng nào khác không, bả bảo trả thêm 120k thì đổi phòng có máy lạnh, giờ là 4am, tới 7am mình phải tỉnh giấc để ra bến tàu rồi, nên mình bảo thôi được rồi, bái bai. Mình tắm xong rồi đi ngủ trong giấc ngủ còn chập chờn vụ 39 xác chết đông lạnh nữa. Sáng 6am mình đã dậy rồi thu dọn hành lý, lúc đi vào và lúc đi ra cái khách sạn vẫn chẳng có bóng ma nào, may mà chỗ này gần bến tàu, lúc mình tới thì sớm quá không có ai chứ giờ thì vừa bước ra khỏi cửa là tấp nập nô nức người qua lại rồi, mình chỉ đi cỡ 100m là tới nơi, có 1 người đàn ông hỏi mình đi đâu để bán vé và hô 1 cái giá hơi thách, do mình đã có hỏi giá trước rồi nên mình trả bằng đúng giá bạn mình tư vấn khi đi trước đó mấy tháng, ông này ô kê rồi dẫn mình tới nơi lấy vé, mình phải chờ tới 7.30am mới có chuyến tàu sớm nhất lên Nusa Lambongan, đêm hôm trước mình mua mấy cái bánh ngọt ở KL chưa kịp ăn nên giờ đem ra chén, nói là 7.30am, nhưng tới 8am tàu mới chạy, mình vác cái va li thêm cái bali nặng trịch đi trên cát ra cái tàu to đùng đùng, sau lên tới nơi thì lăn ra ngủ như chết, mặc mấy con mẹ ngồi nôn thốc nôn tháo quanh mình, nhưng tàu đi nhanh quá, mới 30 phút đã tới nơi rồi. Mình lại tự vác vali, balo xuống rồi lại tìm đường tới khách sạn, lúc mình đi ra có mấy cái xe tải chở khách ngồi sau, đây là kiểu taxi bên này, mà lúc mình tới đi có 1 mình họ kêu không chở nên mình ghét quá kéo vali đi bộ luôn, nói chung lúc đó mình cũng rảnh, chỗ đó thì cũng không xa, cỡ 1km thôi, nhưng khổ cái là đường đi gập ghềnh, cái vali kéo giữa đường bụi bay mịt mù, đất cát cày nát sau về mới thấy tiếc cái vali mua đắt tiền bỏ mẹ xong xài hao quá trời, giữa đường mình vừa đi vừa ngắm cảnh ngắm người dân bên đường thì bao chiếc taxi chạy qua mời chào mình đều không lên, mấy mắm ngồi trên xe chắc nghĩ mình khùng tự nhiên trưa nắng chang chang đi lang thang, người ta tới đây nghỉ dưỡng đâu phải tới hành xác đâu, ở đây cũng ít thấy tây balo lắm. Đây là lần đầu tiên mình tới Indonesia, lúc trước mình nghĩ cái đất Indo chắc giống Mã lai đi đâu cũng gặp hồi giáo, nhưng không ở đây chẳng có bóng dáng hồi giáo chút nào, chỉ có hình ảnh của dân vùng biển, ai cũng đen bóng do cháy nắng thôi, chẳng ai bịt khăn trùm đầu gì cả, có mấy ông chú bận bộ đồ như bận váy màu trắng tinh khôi đội mũ trùm đầu, nhưng không phải kiểu Ả Rập hay Hindu của Ấn Độ. Khắp nơi hiển hiện các đền chùa với cái cổng huyền thoại như cái lá chẻ đôi ấy, nơi đây cũng xanh và đẹp, rất thiên nhiên rất trữ tình, đúng nơi để nghỉ ngơi thư giãn.
Lúc mình kéo vali tới khách sạn thì lễ tân đưa mình vào phòng, kiến trúc phòng khách sạn ở đây xây theo bungalow, mỗi phòng là một gian riêng, có ban công, nhà vệ sinh thì nằm bên dưới phải đi bộ xuống cầu thang còn phòng ngủ thì nằm trên cao, từ ban công nhìn ra ngoài thì là biển cả, khách sạn cũng nhỏ số phòng cũng ít, mùa này thấp điểm ít khách nên cũng không đông đúc lắm, phòng ốc sạch sẽ gọn gàng và tất nhiên là trang trí như phòng của đêm tân hôn ấy, mùng màng phũ như trong cung điện, kiểu phòng công chúa đó. Ở đây mình còn tới một khách sạn khác chơi thì nhà vệ sinh to hơn cái phòng ngủ, nằm ngoài trời, xung quanh trồng đầy cây luôn, tường thì rất cao chắc không có ai trèo lên hóng, xung quanh không có nhà nào xây cao hơn tường, đúng kiểu nói sao nhỉ, thì đúng kiểu Bali vậy. Sau khi check in xong mình tắm rửa gội đầu sấy tóc xong thì thuê xe máy khách sạn, à giá phòng mình đặt trên web trả sau là 280k, bao gồm ăn sáng, thuê xe máy hết 80k/ngày xăng tự đổ, trên đảo toàn đi xe tay ga thôi, ko thấy chiếc xe số nào, xe thì bụi bám trăm năm không rửa, bên này không có dịch vụ rửa xe hoặc người dân không quan trọng độ sạch sẽ sáng bóng của xe như ở VN cho lắm. Mình phi lên chiếc scooter chạy ra nhà hàng bên bờ biển ăn trưa, bữa trưa hôm đó mình đã chén hết 2 con cua nướng, 1 dĩa mỳ Ý và 1 trái dừa tươi hết bà nó 300k. Mình cảm thấy đi du lịch có thể đi khổ, ở khổ nhưng không bao giờ mình ăn khổ, tới biển thì phải ăn hải sản đó là điều hiển nhiên, ngoại trừ các nơi mình đảm bảo đồ ăn hợp khẩu vị mình thì mình mới thử còn không thì cứ quất mỳ Ý, đi khắp thế giới chỗ nào cũng sẽ bán mỳ Ý cả, dễ ăn cũng rẻ.
Sau khi ăn uống no say rồi thì mình về lại khách sạn ngủ một giấc ngon lành cành đào, tới khoảng 3pm thì mình dậy đi dạo dạo thì phát hiện có tiệm mát xa, lại thêm thói quen khó bỏ nữa là ngoại trừ VN thì đi du lịch nước nào mình cũng mát xa cả, đã lắm má ôi, giá 1h là 150k, mà họ bẻ khớp đã lắm, đỡ mỏi rất nhiều. Vì bất cứ chuyến đi vào của mình thì mình đều vận động rất nhiều, mang vác đồ cũng nhiều, ăn uống ngủ nghỉ bất thường nữa nên cần được chăm sóc thư giãn. Mát xa xong thì mình lái xe chạy quanh đảo chơi, mình cứ đi vòng vòng tới chỗ nào lạc đường thì ggmaps chạy về, rồi về tới khách sạn ngủ tiếp tới 6pm thức dậy, hỏi ông chủ là chỗ ngắm hoàng hôn ở đâu, ổng bảo theo ổng chỉ cho, mình phóng xe chạy theo cách chỗ khách sạn cỡ 5p nhưng đường đi vòng vèo lắm, tới nơi thì mặt trời còn ở trên cao, ổng bảo đứng xa ngắm ngôi chứ đừng lại gần, đừng xuống biển sóng to lắm. Đây là cái hoàng hôn đẹp nhất của năm 2019 mình từng ngắm, mặt trời ở trên cao dần dần ngụp xuống biển, sóng biển rất to và xanh lần lượt đánh vào bờ, 2 bên bờ là những tảng đá rất to, cát rất trắng, mình cầm trái dừa đứng ngắm mải miết quên cả đường về.
Tối đến thì trời tối thui, không có mấy đèn đường, mình lên mạng kiếm quán bar nào đó ngồi nhậu, rồi kiếm trai nhậu chung, lúc mình tới quán bar gặp một thằng ku người Đức cũng đi một mình, nó năm nay 25 tuổi, làm việc ở phòng nghiên cứu, vừa mới chia tay bồ, đang đi du học vòng quanh thế giới trong 6 tháng có trả lương, trước đó nó làm overtime thứ bảy chủ nhật ngày lễ, rồi kết hợp toàn bộ phép năm sau đó dồn hết nghỉ một lần 6 tháng, vừa đi chơi vừa có lương còn gì bằng. Mình tới đó ăn tối với món mỳ gì đó của tung của rồi kêu một ly cocktails ngồi uống, quán bar gì mà 10pm đóng cửa, nên đi về ngủ sớm.
Sáng dậy khách sạn phục vụ bữa sáng bằng dĩa cơm chiên và trái cây, mình ăn xong lại tiếp tục phóng xe đi dạo biển, rồi đi dạo bằng thuyền, rồi đi tiếp qua một cái đảo nhỏ bên kia nữa, đi mãi tới trưa gần hết xăng thì đi về trả phòng rồi chạy ra bến tàu để qua tiếp cái đảo khác tên là Nusa Penida.
Tới đó mai kể tiếp đi, giờ ngồi viết mỏi lưng quá.
