Thứ Tư, 15 tháng 1, 2020

Lang thang trên chiếc Scooter tại Nusa Penida (Bali)


Hôm thứ hai mình ở Bali là mình rời Nusa Lembongan để qua Penida, là cái đảo to nhất trong quần thể ba cái đảo ở đây, cũng là nơi có nhiều cảnh đẹp hoành tráng nhất, nổi tiếng nhất. Và vì nó quá to nên cũng có nhiều vấn đề lắm, nên giờ mình từ từ kể nè. Sau khi check out khỏi khách sạn mình ở bên bờ biển thì mình được bạn lễ tân khách sạn chở xe máy ra bến tàu để tới Penida. Đi thẳng một mạch dọc đoạn đường sát biển đó luôn cỡ năm phút là tới. Ở đó có tàu đi các nơi, có luôn chiếc cầu nhỏ màu vàng đi qua hòn đảo nhỏ còn lại trong tổ hợp tam đảo. Mình lại quầy mua vé hết 50k indo rồi ngồi chờ họ bán vé tiếp cho người khác. Ở đây bán vé full chỗ rồi tàu mới chạy chứ hổng có lịch trình gì cả, lúc đó là 12h trưa đứng bóng, nắng chang chang, mình đang mặc cái quần jeans đùi ngắn lên tới háng, đi đôi dép lào huyền thoại dùng để đi biển và đầu đội nón lá che nắng, nhưng vẫn không che nỗi cái chói chang ở đây, nắng chi mà nắng, nắng thì nóng, nóng thì hanh, mình ngồi dưới trời hanh nắng nóng, đem chai kem chống nắng ra xịt lấy xịt để, xịt cho hết bình về mua chai mới, xịt trắng tay trắng chân trắng mặt nhưng rõ ràng kết quả cuối cùng thì ai cũng biết đen thui lùi mấy tháng tiếp sau đó. Ngồi chờ chi được dăm ba mươi phút thì tây balô, tàu vali cùng một vài người địa phương cũng tới mua đủ vé để tàu bắt đầu khởi hành. Lúc bước từ chỗ chờ ra thuyền thì đậu xanh rau má lại nhận ra việc đi đảo mà kéo vali là hành động ngu xuẩn nhất trên đời, toàn cát là cát kéo thế éo nào được, đành vác chục ký hành lý lên cái body gầy tong teo rồi lội ra tàu thôi. Chắc cha nội tây balo thấy cũng tội nên vác dùm lên cho, vậy là việc còn lại vác mỗi cái thân xác hao gầy lên thuyền mà cũng té xấp mặt lờ. Thôi đủ rồi, cái đảo to đùng trước mặt nhìn cũng thấy, đi tàu tốn có mười phút mà hành hạ con họ quá đi, đi nhanh đi, đi lẹ lẹ dùm cái đi. Thế rồi tàu đi, từ tàu nhìn lên thấy núi non sừng sững, cây cối um tùm, mấy cái nhà xây kiểu homestay cu te hột me xa xa, còn người đâu thì không thấy, thoắt cái là tới nơi rồi. Giờ mới là vấn đề nè, từ chỗ bến tàu ở Penida tới cái khách sạn mình book là 20km, giờ làm sao làm sao mà tới đó đây. Phương án 1: khách sạn đánh ô tô tới đón chi phí 300k, phương án 2: thuê taxi chở tới đó phí 250k, phương án 3: thuê xe ôm chở tới đó phí 150k, phương án 4: tự thuê xe máy tự chạy tới đó phí 80k/ngày. Nhìn là cũng biết mình chọn phương án nào rồi, sau một hồi cò kè bớt một thêm hai, giờ lâu ngả giá không ra đồng nào nên mình mạnh dạng bước vô bãi xe máy gặp một cha già già người to như con voi đang cưỡi con Scooter (dạng như chiếc Mio ấy) chạy ra, mình kêu ổng cho mình thuê một chiếc, ổng hô giá 100k, mình trả giá 80k, ổng hỏi mấy giờ trả, mình bảo 4pm tomorrow. Ổng ô kê con dê, mình bỏ vali lên trước, khỏi đội mũ bảo hiểm gì sất, xăng còn tận nửa bình, mở Google maps ra rồi tung tăng trên con xe tay ra, đi ra xa khỏi bến tàu. Mình cứ đi dọc đường biển, mặc dù đường đi vòng hơi xa nhưng đường bằng phẳng êm ái, ít gặp ổ gà ổ voi, phải mất 1h30 sau, đường tự nhựa chuyển sang đường đất rồi tới đường đá và đậu má bụi mịt mùng. Mình bịt khẩu trang, mặc áo khoác, đội nón lá, quần đùi dép lào, trên đông dưới hè, để cho cặp giò đen bóng óng ánh trong nắng trưa, đầu nổ đom đóm nhìn miết cái ggmaps không biết bao giờ tới thì sau đó 1h nữa cũng tới. Còn gian nan hơn cả quãng đường từ Huế vô ĐN nữa trời nạ. Tới nơi đầu óc mình xâm xoàng, không còn tỉnh táo, chạy vô kêu check in lúc 3pm, vào cái phòng thì cũng gọi là tạm ổn, cũng kiểu Bungalow nhưng trang trí, đồ dụng xấu tệ, chỉ đáng kiểu basic của nhà nghỉ thôi, nhưng giá lại gấp đôi cái phòng mình ở bên đảo kia. Xung quanh đây thì đồng không mông quạnh, nhân viên thì chảnh chó, hất mặt hỏi mày thích thì thuê không thích thì biến, ở đây bọn tao không thiếu khách, thấy tụi tây balo ngồi la liệt xung quanh là đủ hiểu. Ngậm đắng nuốt cay mình rút 500k ra trả, rồi xách vali về phòng, tắm rửa sạch sẽ rồi ngủ một giấc tới 5pm thì dậy xách xe đi ngắm hoàng hôn. Ôi cái chỗ này mình biết vì sao mắc rồi, vì chỉ cần phóng xe máy mười phút thôi là tới chỗ phong cảnh tuyệt sắc không chê vào đâu được, đó là Diamond Beach, một bên vách đá dựng đứng một bên sóng biển nhấp nhô, mặt trời ở đằng xa kia bắt đầu xuống núi. Đây có lẽ là bãi biển đẹp nhất là mình từng thấy trong đời. Đường đi gian nan vất vả, phải đậu xe phía ngoài, rồi đi bộ vào trong. Đang là mùa thấp điểm nên không có nhiều khách du lịch, có mấy cái xe cẩu xúc đất và nhiều công nhân đang xây dựng gì đó, đi sâu vào trong thì có cái chòi với dòng chữ không bán vé nhưng có lòng thì donation, mình lơ đẹp đi thẳng vào trong thì bị kêu lại hỏi là có donation không, mình bảo không rồi đi tiếp, người kia cũng chưng hửng nói với theo, không sao chúc vui vẻ. Vào trong thì thấy có mấy cái chòi kiểu như chòi quán nhậu trong mấy tiệm vừa nhậu vừa câu cá ở Việt Nam ấy, nhưng chòi này nằm trên vách núi, vừa nhậu vừa ngắm núi ngắm biển, xỉn mà ra đi giải không cẩn thận có khi rớt xuống núi luôn cũng nên. Rồi có một tấm biển vẽ chữ nguệch ngoặc nhiều màu sắc chỉ đường xuống bãi biển. Ôi cha mạ ơi nhìn cái đường cầu thang bằng đá, móc dây thừng để đi xuống rợn hết cả người. Có mấy người chỉ dám bước vài bước để lấy view chụp ảnh thôi rồi đi lên, có mỗi mình liều đi xuống tuốt tuồn tuột dưới biển, vừa đi vừa run cầm cập tay cầm dây thừng mà không dám nhìn xuống, mất khoảng 30 phút để leo xuống rồi thì cái giá của nó cũng đáng, bên dưới biển đập vào bờ đá mạnh dữ dội, sóng biển này chỉ có thể lướt váng chứ ai dám tắm, vậy mà có mấy đứa tây nó lột đồ ra lội lên mấy bờ đá chơi, tụi nó cũng không dám đi xa, mấy mẹ mặc bikini đứng ỡm ờ tạo dáng cũng được ngàn tấm. Còn mình mới chụp được hơn trăm tấm phong cảnh thì thấy mặt trời khuất núi rồi, leo lên đi về chứ sợ tối leo không nổi. Lúc mình rậm rực đi về thì cũng đã 6.30pm, mấy đứa đi cũng thu dọn đồ đạc cuốn gói. Lúc leo xuống nhìn thì sợ chứ lúc lên chỉ thấy mệt thôi. Về nhà mình bị căng cơ đau hết cả tuần đặc biệt mỗi khi bước chân lên xuống cầu thang. Leo lên tới nơi là trời vừa tối thui thui, đi ra lấy xe đi về, trên đường về chỉ thấy cái quán bar nhỏ nhỏ, một nhà hàng nhỏ nhỏ và một siêu thị nhỏ nhỏ. Ở chốn đồng không mông quạnh, được vậy là ghê lắm rồi. Mình chạy vô nhà hàng ăn tối với món mỳ Ý huyền thoại, đổ thêm xăng để mai đi lượn.

Ở đây trời tối sợ quá, đường không đèn, nhà cửa thì cách nhau xa vời, buổi tối chẳng có gì chơi, cũng chẳng có ai ở đây chơi với mình. Ăn xong mình về khách sạn lướt FB rồi đi ngủ. Sáng 10am dậy ăn sáng rồi trả phòng lên đường đi về bến tàu, rời đảo về KL. Lần này thì mình đi lối khác, đi ngang qua các địa điểm du lịch khác trước khi đi về, như kiểu cưỡi ngựa xem hoa, mình chạy xe liên tục từ 11am-4pm dưới cái nắng chang chang thấy mụ nội, lần này kinh nghiệm mình đã mặc quần dài che giò rồi. Đường đi bên trong toàn lên dốc xuống dốc, nhưng phần đường đất đá nhiều hơi phần rải nhựa, có một số đoạn leo dốc mình không leo được, phải nhờ mấy thằng tây đi đường chạy dùm một đoạn. Tụi nó hoặc lái mấy chiếc xe địa hình, hoặc thuê ô tô có người chở cho an toàn. Các địa điểm tham quan trên đảo, chẳng có chỗ nào bán vé, cũng chẳng tốn tiền gửi xe, mình cứ đổ xăng chạy băng băng từ chỗ này tới chỗ khác cách nhau vài ba cây số, ngắm cảnh cỡ 10 phút lại chạy đi chỗ khác. Khi mình đi du lịch hiếm khi người ta nhận ra mình là người Việt Nam, thường họ nghĩ mình là tung của, nhưng lại không màu mè như kiểu du lịch của tụi tàu nên nó cũng hỏi lại cho chắc chắn là "mày Chinese hả", mình phải nồ nố nô, tao là Việt balo. Thiệt ra người Việt mình đi du lịch cũng khác mẹ gì tụi tàu đâu, tàu 100% có mặt khắp mọi nơi mình đến nhưng Việt thì cũng 90%, ăn bận màu mè sến súa, chụp ảnh tán loạn, nói tiếng Việt oang oang với nhau cả. Sau khi qua tới 4-5 điểm tham quan thì cũng sắp về tới bến tàu, đúng 4pm mình chạy lại chỗ trả xe rồi tìm chỗ đổi vé tàu. Mình mua vé 5pm rời đảo, nhưng đi tìm cái  chỗ đổi vé hoài không ra, mình đi hỏi người dân thì họ chỉ tới một chỗ, tên công ty y chang nhưng không phải. Con bé phụ trách thả một tràng tiếng Indo, mình phải lặp lại chữ "sorry","padon" 5 lần thì nó mới chuyển sang nói tiếng Anh. Nó chỉ mình đi tới chỗ đó bằng cách đi dọc bờ biển, mà bờ biển người ta xây nhà hàng, cafe chiếm hết lối đi, mình đi miết đi miết tới tiệm của họ hết lối đi vẫn tìm ra chỗ bến tàu nó chỉ, mình đi ngược lui lại hỏi nó lần nữa, nó lại chỉ cái đường lúc nãy mình đi, mình đứng chửi nó bảo tao đi tới đó là tiệm cf chứ bến tàu gì, nó kêu thì đi xuyên qua tiệm, bà nó có lối thì tau cũng đi rồi, nó xây tường chắn lại rồi làm sao đi. Sau đó mình bực quá gọi điện thoại tới chỗ đổi vé, thằng nhân viên trả lời còn rối hơn cái con bé này, mình đưa điện thoại cho 2 đứa nó nói chuyện với nhau, xong con bé khác lại chỉ cho mình một đường khác đi tới chỗ đó. Lần này mình không tin ai nữa, mình đưa ggmaps kêu nó chỉ cái điểm đó trên đây mình đi theo, không còn thời gian để đi lạc nữa, trễ tàu mất rồi. Nó tìm trên maps tới điểm đó rồi đưa mình, mình kéo vali vừa đi vừa chạy hết 15' hơn 1km mới tới nơi, lúc đó 5pm tưởng lên tàu rồi ai ngờ nó delay tới 5h30. Mình đói quá nên đi kiếm gì ăn, thấy có tiệm bán đồ ăn là mỳ tôm xào trứng, mình làm một tô hết 15k rồi lại ra đứng chờ tàu. Tàu đi lẹ lẹ 30' lên đảo rồi mình lại đi kiếm gì ăn tiếp và bắt Grab lên sân bay. Grab ở đây rất xàm lồng, mình đặt tại một điểm là nhà hàng rồi đứng chờ, Grab cách đó mấy trăm mét kêu mình đi bộ tới chứ nó không chạy tới đón, mình phải huỷ 5 cuốc vì cái thái độ mới đặt được một xe chịu chạy tới chỗ mình. Sân bay ở đây cũng giống Việt Nam phải tốn mấy chục phí cho taxi vào sân bay, mình cũng okay trả thêm phí đó, phí này ở Mã éo có. Vào trong mình lại xuất cảnh rẹt rẹt lại đụng thằng cha delay ngàn đời Airasia. Thằng này chuyên delay các chuyến bay đêm, thời gian delay từ 30-60'. Mình vật vờ trong sân bay buồn ngủ thấy mẹ nhưng không ngủ được, về KL bắt taxi về nhà đã hơn 4am, nhưng con khốn Hồi giáo phòng bên vẫn đang đú với trai và nói cười hí hí không cho ai ngủ, mình quá điên nên chạy qua đập cửa rầm rập mở nhạc to hết cỡ, mình không ngủ được thì đéo ai trong nhà này được ngủ hết. Vậy là nó im rồi sau đó mình cũng được yên để say giấc nồng. Hôm sau mình báo chủ nhà mình sẽ ở hết tháng 11 rồi dọn vì nhiều lý do không thể chấp nhận được, trước khi mình dọn ra vì hết hạn thì con Hồi giáo cũng đã dọn đi. Oan hồn đã tiêu tán, nhưng mình cũng biến lẹ luôn, thứ hồi giáo mất nết, ngày nào cũng đem trai về nhà đú, không cho ai ngủ yên, con bé China và mình không nói trước mặt nó nhưng liên tục nhắn tin xỉ vả cho chủ nhà, phàn nàn việc nhà chỉ có nữ sao cho nam tới ở, sống phức tạp, thiếu ý thức không nghĩ đến ai. Một tháng 30 ngày thì hết 20 ngày mời trai về nhà, thứ mất nết vậy mà Hồi giáo, bịt mặt ra đường làm chó gì. Đó là mình nghĩ vậy thôi, chứ giờ mình chuyển đi rồi, đó cũng là lần đầu tiên cuối cùng mình sống cùng người hồi giáo đấy.
Chuyến đi tới Bali ngắn ngày, vội vã nhưng cũng đem lại toàn trải nghiệm tuyệt vời, phong cảnh phải nói là hùng vỹ, hoang sơ chưa từng thấy, chắc phải đi Bali vài lần mới đi hết cái mấy danh lam thắng cảnh ở nơi đó. Thôi thì lần tới đi với trai để dập mật cho vui chứ đi một mình tốn sức quá. Hẹn gặp lại trong chuyến đi Nhựt Bổn tháng 12 nhé.