Thứ Ba, 20 tháng 7, 2021

Spoil truyện #3: Phía sau nghi can X

 Ông giáo sư dạy vật lý ở trường đại học, có một người bạn kỳ phùng địch thủ từ hồi đại học, nếu anh ta là số 1 về toán học thì ông giáo sư vật lý chính là số 1 về vật lý. Đó là trong truyện nó nói vậy, tuy nhiên cuộc đời của hai người lại rẽ sang hai hướng trái ngược nhau. Ông giáo sư vật lý sau khi tốt nghiệp đại học thì tiếp tục nghiên cứu lên thạc sỹ và tiến sĩ rồi ở lại trường để làm giáo sư dạy học cho sinh viên và hướng dẫn nghiên cứu sinh. Còn anh bạn của mình sau khi tốt nghiệp thạc sỹ vì hoàn cảnh gia đình phải từ bỏ việc học lên cao, trở về quê nhà chăm sóc bố mẹ già ốm, làm một giáo viên dạy toán cấp 2 bình thường. Sau khi bố mẹ qua đời thì anh sống một mình trong một căn phòng nhỏ. Cái đầu của anh là cái đầu vỹ đại, của các công trình toán học đoạt giải Nobel, không phải là những bài toán căn bản của học sinh cấp 2, và hầu hết 90% học sinh ở độ tuổi đó ghét và học ngu môn toán. Thay vì dồn toàn bộ trí óc thần sầu của mình vào chuyên môn, mỗi ngày anh đều phải giải thích cho tụi con nít ranh rằng cuộc sống này cho dù sau này chúng mày làm cái trò hề gì cũng cần phải hiểu toán học. Mày muốn làm ca sĩ, nhạc sĩ, vũ công hay đi ăn mày thì cũng phải biết toán học cơ bản, và những cái chúng mày đang học ở trường cấp 2 này là cái cơ bản của cơ bản đó, nên dù ghét thì cũng phải học cmn đi, đồ đầu óc bả đậu ạ. Ngày ngày anh ta tới trường, làm toán giải toán, ra đề thi toán, học sinh failed môn toán, thầy hiệu trưởng phàn nàn vì tỷ lệ học sinh qua môn toán quá thấp, thầy yêu cầu anh ra đề dễ, cho học sinh thi lại phải qua hết. Đầu óc bác học mà suốt ngày lo chuyện tủn mủn như vậy, tôi là đọc và viết review truyện còn thấy ức chế dùm cho anh. Cuộc sống của anh có vẻ như không hề có một thú vui gì ngoại trừ toán học, anh không có bạn, không người thân, không có mối liên hệ gì với cuộc sống bên ngoài ngoại trừ công việc. Nhưng như mọi người cũng thấy, công việc đó khiến anh mệt mỏi chán nản khi phải làm những việc, gặp những người không cùng đẳng cấp với mình, đó là nói về toán học. Anh nhớ lần cuối cùng khi anh cảm thấy hứng thú với bộ môn anh nghiên cứu là lúc học đại học, anh có một người bạn nhưng cũng không hẳn là bạn, anh ta học ngành vật lý nhưng khá am tường về toán học, chỉ có người bạn đó mới hiểu những công thức toán học để có thể ngồi cùng bàn mà bàn luận cùng anh. Chuyện đó chắc là khoảng 20 năm trước rồi, bây giờ mỗi ngày anh đều phải đối phó với những thằng ngu, nên không còn thời gian mà để tâm tới công trình nghiên cứu của anh, chứng minh một công thức toán học được anh theo sát trong 20 năm qua, nếu tiếp tục với tiến độ này thì 20 năm tới vẫn chưa chứng minh ra được. Cuộc đời anh dường như bế tắc, anh quyết định kết liễu đời mình, ngày trọng đại diễn ra, anh treo một sợi dây lên trần nhà rồi thắt cổ tự tử. Trước khi bước chân lên sợi thòng thì phòng anh có tiếng gõ cửa, đó có vẻ như là tiếng gõ cửa đầu tiên kể từ hàng vạn năm trước. Là một người phụ nữ trung niên, khoảng ngoài 40 tuổi cùng cô con gái nhỏ đang học cấp 1. Họ vừa mới chuyển tới ở phòng bên cạnh, họ qua chào hỏi và tặng anh ít bánh trái. Đó là lần đầu tiên trong cuộc đời anh kể từ lúc bỏ học toán ở trường sau 20 năm, anh mới cảm nhận một điều gì đó có sức sống. Hai mẹ con nọ bỗng nhiên đưa đến một làn gió mới trong cuộc đời anh, khiến anh thấy cuộc đời vẫn còn muốn níu anh lại, và anh quyết định không tự tử nữa. Niềm vui mỗi ngày của anh giờ đây là sau khi đi dạy về sẽ ở nhà giải toán và lắng nghe những âm thanh của nhà bên, theo dõi cuộc sống thường ngày của hai mẹ con nọ. Không biết tự bao giờ, anh phải lòng người mẹ đơn thân ấy, tình cảm ấy ngỡ như sẽ được anh chôn chặt trong lòng đến cuối đời nhưng một sự cố bất ngờ đã xảy ra. Trong một ngày nọ, người phụ nữ trở về nhà cùng một người đàn ông, hai người tranh cãi và xô xác, rồi người đàn ông có vẻ đã chết. Người phụ nữ chết lặng không biết xoay xở thế nào, nên anh quyết định sẽ ra tay giúp đỡ người phụ nữ ấy thoát tội ngộ sát. Đó là một kế hoạch hoàn hảo đến từng chi tiết, được vạch ra và thực hiện bởi một cái đầu logic số 1, nếu ông phải là kỳ phùng địch thủ của anh ta vô tình dính tới vụ án này, lực lượng cảnh sát sẽ không bao giờ có thể tìm ra được thủ phạm. Cái hay ở cuốn truyện này nằm ở chỗ đó là cách anh ta thiên tài toán học, giải bài toán về vụ án vô tình giết người này một cách hoàn toàn thấu tình đạt lý và người gây ra tội ác sẽ không bao giờ bị liên quan đến cô ta không tự thú. 

Cái hay của việc giải toán, không phải là giải nhanh nhất, đơn giản nhất, dễ hiểu nhất mà phải là dùng hết toàn bộ các dữ liệu mà bài toán đưa ra để giải nó. Dữ liệu của bài toán này được đưa ra như thế nào sẽ do người đàn bà ấy cung cấp. Anh ta còn chưa kịp nghe hết toàn bộ dữ liệu trước tiên, chỉ cần những âm thanh anh ta nghe được của vụ xô xác, mà anh ta đã ra quyết định kêu người phụ nữ ra khỏi nhà, anh ta sẽ ở nhà thu dọn hiện trường. Hung khí là sợi dây điện của chiếc bàn giữ nhiệt vào mùa đông được anh ta thay thế bằng chiếc bàn điện của nhà mình, sợi dây điện và chiếc bàn cũ của nhà bên được thanh lý. Toàn bộ các vật dụng trong nhà được sắp xếp chùi rửa cẩn thận, không hề còn lại gì của dấu vân tay hay DNA. Cái xác được đem qua phòng anh ta và chặt ra làm 5 khúc để vào 5 chiếc bao tải cột thêm đá và ném xuống 5 con sông khác nhau khắp Nhật Bản, có chúa mới tìm ra được xác. Đó là cách giải quyết nhanh gọn đúng không, người đàn ông bị giết sẽ bị báo mất tích, vì không tìm thấy xác nên không thể điều tra theo hướng án hình sự, hai mẹ con có liên quan sẽ không thể kết án vì thiếu chứng cứ, cho dù họ bị đưa vào diện nghi ngờ. Mọi chuyện tới đó có vẻ như ổn thoả, nhưng anh ta đã phải tính toán phương án sai số cuối cùng, thủ phạm bị cắn rứt lương tâm và ra đầu thú. Để ngăn chuyện đó xảy ra, anh ta đã thực hiện một vụ án khác để che lấp cho vụ án cần được che lấp.

Sau khi thu thập được dữ liệu từ người đàn bà cung cấp, biết được rằng người bị giết và thủ phạm từng có quan hệ vợ chồng, tuy nhiên đã li dị, con gái của cô ta cũng không phải con gái của nạn nhân. Sau khi li dị, nạn nhân thường xuyên đeo bám vòi tiền thủ phạm, nên cô phải thường xuyên thay đổi chỗ ở. Ngày hôm nay cơ sự xảy đến là do người mẹ cố gắng bảo vệ con gái khi nạn nhân muốn tấn công con gái cô ta. Lục túi áo khoác của nạn nhân thì thấy anh có chìa khoá của nhà nghỉ, anh ta liền nghĩ ra một kế hoạch chu toàn không có kẻ hỡ. Anh ta bỏ ra một số tiền, đi tới gầm cầu nơi mà ngày ngày anh ta đi ngang qua lúc đi làm việc, ở đây có rất nhiều người vô gia cư, thỉnh thoảng anh vẫn hay giúp đỡ họ, nay anh tới tìm một người vô gia cư mới gia nhập gầm cầu khoảng vài tháng, ở đây không có ai có tên tuổi gì cả anh chỉ đặt cho người vô gia cư biệt danh là "kỹ sư". Anh đưa cho kỹ sư một số tiền và yêu cầu anh ta làm một số việc rất đơn giản, đó là lấy chìa khoá nhà nghỉ ở trong túi nạn nhân bị giết rồi vào nhà nghỉ tắm rửa, nằm ngủ một đêm sau đó rời đi. Trước khi "kỹ sư" tới nhà nghỉ thì anh ta đã tới đó trước để lau chùi hết toàn bộ dấu vết của nạn nhân, sau khi "kỹ sư" tới tắm rửa nghỉ ngơi thì dấu vết "kỹ sư" sẽ lưu lại lên căn phòng đó, anh ta biến nạn nhân thành "kỹ sư". Sau đó, anh ta đi ăn cắp một chiếc xe đạp mới ở gần ga tàu điện, rồi kêu "kỹ sư" đạp xe từ ga tàu điện tới hiện trường vụ án thứ hai, rồi ra tay giết "kỹ sư", huỷ luôn khuôn mặt và dấu vân tay, đốt hết toàn bộ quần áo và xác chết. Khi đó, cảnh sát không thể nhận diện nạn nhân ngoại trừ DNA, nhưng phải biết là DNA của đối tượng khoanh vùng thì mới tra ra được. Cái xác thứ hai được phát hiện ra ngay sau khi xảy ra do chủ nhân của chiếc xe đạp bị mất báo cảnh sát, cảnh sát lần theo dấu vết của chiếc xe đạp và phát hiện ra vụ án. Đạo diễn của vụ án này không muốn cái xác bị phát hiện chậm, khi đó sẽ lỡ mất thời gian để che lấp vụ án đầu tiên. 

Tóm tắt lại một chút, vụ án 1 diễn ra vào hôm nay, đêm hôm đó thiên tài toán học đã chặt khúc cái xác rồi phân tán khắp nơi, sau đó kêu nạn nhân số 2 tới chỗ nạn nhân số 1 ngủ một đêm, sáng hôm sau nạn nhân số 2 tới hiện trường số 2 rồi bị giết và đốt xác, bên cạnh xác là chiếc xe đạp ăn cắp. Trước đó nạn nhân 2 đã để lại dấu vết ở chỗ ở của nạn nhân 1, nên khi xác nạn nhân 2 bị phát hiện, cảnh sát sẽ nghĩ nạn nhân 2 chính là nạn nhân 1 vì DNA của nạn nhân 2 để lại ở chỗ nạn nhân 1. Nạn nhân 1 được người nhà thông báo mất tích và nhờ camera tìm kiếm biết được nạn nhân 1 đang ở nhà nghỉ. Còn nạn nhân 2 là người vô gia cư sẽ không còn người thân thích nào cả, sẽ không có ai báo mất tích nếu anh ta thật sự biến mất trên cõi đời này. Nhưng tại sao, thiên tài toán học, lại phải đạo diễn thêm một vụ án phức tạp như vậy để làm gì. Để đưa hai mẹ con diện tình nghi ra khỏi nghi ngờ nhờ có bằng chứng ngoại phạm. Ngay ngày hôm sau vụ án 1 xảy ra, anh ta kêu hai mẹ con nọ làm theo toàn bộ những điều mà anh ta sắp đặt, đi mua 2 vé xem phim, hai mẹ con tới rạp xem phim, rạp xem phim rất đông người và hai người thực sự đi coi, còn giữ lại cuốn vé, nhưng giữ lại mà không bị nghi ngờ là dàn dựng chứng cứ ngoại phạm bằng cách kẹp cuốn vé vào tờ rơi quảng cáo. Người ta thường không giữ cuốn vé sau khi xem phim, nhưng sẽ giữ tờ rơi quảng cáo. Chọn rạp chiếu phim chỗ đông người, camera khó mà check được, nhưng cũng không thể  check được việc họ nói dối hay không, sau đó hai người đi tới quán quen hát karaoke, ăn uống rồi về nhà. Tất cả các hoạt động khác đều check được, chỉ có hoạt động xem phim là không check được, và cho dù họ không thật sự xem phim thì với thời gian xem phim cũng không đủ để thực hiện vụ án 2, họ cần có đồng phạm, nhưng mối quan hệ của họ xung quanh không ai nghĩ rằng đồng phạm chính là người thầy dạy toán phòng bên, bởi vì ngoài việc thỉnh thoảng gặp nhau chào xã giao, họ không hề có bất cứ mối quan hệ gì. Cảnh sát đã điều tra ngọn ngành tất cả những bằng chứng và nó đều nằm hết trong dự liệu của thiên tài toán học, thậm chí anh ta đã dùng chính sợi dây điện của bàn điện giết nạn nhân 1 để giết nạn nhân 2 và cũng đánh lừa luôn mẹ con nọ. Để họ hoàn toàn không ngờ đến là các xác kia không phải là nạn nhân 1, nên chứng cứ ngoại phạm ngày nạn nhân 1 chết là ngày hôm sau thì họ toàn toàn có. Đây là cái bẫy mà thiên tài toán học vừa bẫy cảnh sát vừa bẫy cả thủ phạm, để thủ phạm không chủ động đi tự thú.

Mọi chuyện đã có vẻ hoàn hảo, nếu viên cảnh sát điều tra không đến gặp giáo sư vật lý để xin tư vấn về một vụ án khác, và vô tình tiết lộ tình tiết của vụ án này cho giáo sư vật lý nghe, anh ta với một người có cái đầu lý trí số 1, logic số 1 phát hiện ra rằng, chỉ với 2 mẹ con nọ thôi, làm sao có thể khiến cảnh sát không tìm ra bất cứ bằng chứng nào được? Chắc chắn là có gì uẩn khúc, vậy nên anh ta đã cùng viên cảnh sát tới gặp người mẹ, khi tới nơi người mẹ đang làm việc, anh ta phát hiện ra rằng, thiên tài toán học mỗi ngày đều mua cơm ở quán cơm người mẹ làm việc. Thiên tài vật lý phát hiện ra thiên tài toán học, rồi bỗng chốc anh ta ồ lên một tiếng. Sự phi logic đã trở nên logic, khi có bàn tay vô hình của thiên tài toán học giúp đỡ cho hai mẹ con họ. Cảnh sát có thể không phát hiện ra được mối quan hệ đặc biệt của thiên tài toán học và người mẹ, nhưng chủ của tiệm cơm thì hoàn toàn có thể phát hiện ra. Ngày nào thiên tài toán học cũng tới mua cơm, đúng giờ, đúng một món để gặp và trao đổi đôi lời với người bán cơm là người mẹ, chắc chắn thiên tài toán học có tình ý. Nếu ngày nào mà người mẹ không đi làm, hoặc không bán cơm thì thiên tài toán học không mua cơm hôm đó. Khi thiên tài vật lý gặp thiên tài toán học, và bảo rằng anh ta thấy đói bụng muốn đi ăn cơm, thì thiên tài toán học đã không dẫn anh ta tới quán cơm mà mỗi ngày anh ta đều ăn, bởi vì anh ta không muốn bị lộ, sự việc đó đã khiến anh ta bị lộ.

Mọi thứ đã được mổ xẻ hết, vậy bây giờ làm thế nào để thủ phạm vụ án 1 tự thú, đây lại là bài toán mà thiên tài vật lý cần phải giải. Trong toán học, có những bài toán yêu cầu giải hai dữ liệu, nhưng bài toán 2 sẽ không bao giờ giải được nếu bài toán 1 chưa được giải để cung cấp dữ liệu cho bài 2. Ở đây, bài toán đầu tiên được thiên tài toán học giải ra cực nhanh và đơn giản, và anh ta đã tạo thêm bài toán số 2 để liên kết với bài toán 1 cho cảnh sát không thể giải được. Nạn nhân 1 trong vụ án 1 bị giết vào ngày 1. Nạn nhân 2 trong vụ án 2 bị giết vào ngày 2. Cảnh sát và thủ phạm bị loay hoay giữa 2 vụ án là nạn nhân 1 bị giết trong vụ án 2 vào ngày 2, mà vào ngày 2 thì nghi phạm là người mẹ hoàn toàn có bằng chứng ngoại phạm, 90% có thể xác nhận được bằng chứng, 10% còn lại để xác nhận họ không nói dối và không cố tình dàn dựng. Và đúng họ không nói dối và không dàn dựng thật, họ không diễn nên cảnh sát không phát hiện ra.

Sự nhân văn của câu chuyện, khi thiên tài vật lý phát hiện ra bí ẩn của câu chuyện, anh ta đã tới gặp thiên tài toán học, đưa cho thiên tài toán học một bài toán vừa đạt giải nghiên cứu sau nhiều tháng tìm tòi, anh ta nhậu say ngủ lại cả đêm, và thiên tài toán học dành cả đêm để giải bài toán mà người đoạt giải dành hàng tháng trời để giải. Thiên tài vật lý nhận ra, kỳ phùng địch thủ của mình vẫn rất đáng gờm, và niềm đam mê toán học của anh ta không hề vơi đi cho dù cuộc sống có bao đổi thay, thậm chí chính anh ta cũng bị sự tha hoá của xã hội phải chịu đựng vị trí giáo sư vật lý nhưng anh ta không thể làm những việc của một nhà nghiên cứu vật lý muốn làm. Anh ta đưa ra lời khuyên thiên tài toán học nên tự thú. Thiên tài toán học không trả lời. Bài toán của anh ta dựng nên quá hoàn hảo, thậm chí việc ra đầu thú cũng là một phần trong kế hoạch. Thiên tài vật lý sẽ không hiểu, vì sao chỉ vì một người đàn bà từng làm nghề tiếp viên rượu, có bao nhiêu đời chồng, còn có con riêng, và hoàn toàn không hề để ý đến anh ta, nhưng anh ta lại hy sinh thân mình bảo vệ người đàn bà đó. Còn đối với thiên tài toán học lại nghĩ rằng, chính sự xuất hiện của mẹ con nọ đã cứu mạng anh ta, đã khiến anh ta tự bỏ ý định tự tử, khiến cho anh ta tập trung vào toán học nhiều hơn, và không còn bận tâm tới các giá trị tầm thường và cuộc sống anh ta phải đối mặt mỗi ngày. Anh ta phải trả ơn cho họ, cho dù là mạng sống của mình. Bởi vì kế hoạch A đã bị thiên tài vật lý phát hiện và vở lở, nên thiên tài toán học lập tức đưa ra kế hoạch B. Anh liên lạc với mẹ con nọ bằng thư từ yêu cầu hai mẹ con làm theo lời của anh ta để kế hoạch được suôn sẻ. Mấy ngày gần đây, người mẹ thường xuyên qua lại với một người đàn ông khác, và người đàn ông kia cũng muốn tiến tới lâu dài và kết hôn với người mẹ, người mẹ cũng ngỏ ý đồng ý. Bà ta không hề hoài nghi và băn khoăn lý do tại sao ông hàng xóm lại muốn giúp đỡ mẹ con họ và không yêu cầu một điều kiện hồi đáp nào. 

Kế hoạch B diễn ra bằng việc thiên tài toán học liên tục theo dõi người mẹ, stalking người mẹ một cách bệnh hoạn, sắp xếp các bằng chứng về chụp ảnh theo dõi, gửi thư đe doạ, cài máy nghe lén, anh ta tự xây dựng một hình tượng tên biến thái âm thầm stalking người mẹ, rồi một ngày phát hiện ra có người đàn ông khác muốn đe doạ cô ấy nên anh ta đã ra tay giết người đàn ông đó. Đó chính là nạn nhân 1. Vậy là anh ta tự đưa ra lời giải cho bài toán 2 mà vẫn không cần tới dữ liệu của bài toán 1. Và một lần nữa anh ta đánh lừa cảnh sát và thủ phạm thực sự của vụ án 1. Người mẹ thật sự nghĩ anh ta là stalker, và đe doạ bà nếu bà kết hôn với người mới. Nên bà ta cũng không hề thấy cắn rứt lương tâm, cũng như không có ý định ra tự thú. Cho đến khi, thiên tài vật lý gặp bà ta, tiết lộ hết toàn bộ dữ liệu của hai bài toán, và cho bà ta phương án lựa chọn, hoặc là tiếp tục làm ngơ, kết hôn với người mới và sống yên bình. Hoặc ra tự thú để giải thoát cho thiên tài toán học. Bà ta chọn phương án 2, bởi vì bà ấy không thể mắc nợ thiên tài toán học quá nhiều như vậy được. Khi gặp lại nhau trong nhà giam, thiên tài toán học đã tức giận cùng cực. Kế hoạch của anh ta đã bị phá sản, bài toán hoàn hảo ấy đã bị hoá giải bởi thiên tài vật lý. Thực sự kết cục của anh ta sẽ không có gì thay đổi, anh ta vẫn sẽ dành phần đời còn lại trong tù để nghiên cứu về toán học mà không bị những ve vãn của cuộc đời làm phân tâm. Nhưng anh ta muốn kết cục tốt hơn cho hai mẹ con họ, họ có thể đã được sống hạnh phúc, không hề cắn rứt lương tâm, không hề biết tới sự thật đằng sau câu chuyện ấy, đó là một cách anh ta đền ơn cứu mạng mình. Đúng là người tính không bằng trời tính. Cuộc đời mà, nên có đối thủ, đặc biệt là kỳ phùng địch thủ, một người vừa là bạn vừa cạnh tranh, như vậy sẽ không cô đơn chút nào. Trời sinh Lượng thì sẽ sinh Du.

Thứ Hai, 5 tháng 7, 2021

Spoil phim #6: Nobody knows - Kdrama

 Trước khi luyện tiếp bộ Mine, mình phải spoil tiếp một bộ trinh thám cũng do nữ chính của Mine đóng chính luôn. Tựa đề phim dựa trên cảm hứng của một bộ phim Nhật Bản dựa trên câu chuyện có thật về một người phụ nữ Nhật Bản, bỏ rơi ba người con của mình để đi hẹn hò yêu đương với trai, để những đứa trẻ tự sinh tự diệt, cuối cùng đều chết vì đói. Tựa đề của bộ Kdrama thì chỉ có khoảng 1% có nét tương đồng với bộ phim Nhật, câu chuyện kể về hai chị em bị bỏ rơi, nhốt trong nhà cho đói chết, tới lúc sắp lả đi thì được một người cha sứ cứu sống rồi nhận làm con nuôi rồi đem về nhà thờ nuôi. Người cha sứ này có một người con trai ruột bị bệnh tâm thần, và cũng là cha sứ. Trong hai người con nuôi, một nam một nữ thì người nam cũng trở thành cha sứ luôn. Người con ruột tạm gọi là cha sứ tâm thần cũng giải cứu một đứa trẻ khác bị bỏ đói tới chết ở trong nhà, rồi cũng nhận đứa trẻ đó làm con nuôi. Khác một cái là người cha sứ tâm thần này ban ngày thì tới nhà thờ cầu nguyện, lắng nghe những con chiên ngoan đạo tới xưng tội và kể khổ. Sau đó cha sứ tâm thần đóng vai thượng đế, ban cho các con chiên đó một vé về tới thiên đường. Theo quan niệm của cha sứ tâm thần là các con không còn phải chịu khổ ở dân gian nữa, có thể lên thiên đường và tái sinh. Còn theo quan niệm của người dân gian thì đây là một hành vi giết người man rợ, là tên tội phạm giết người hàng loạt cực kỳ nguy hiểm. Tuy nhiên, cha sứ tâm thần không thực hiện hành vi đó một mình mà có đồng phạm chính là đứa con nuôi chưa đạt tuổi vị thành niên, theo chân ông ta hỗ trợ các việc bắt cóc, chôn xác, phi tang chứng cứ. Tuy nhiên, đứa trẻ này không bị tâm thần, nó biết ông ta đang thực hiện tội ác nhưng không hề cảm thấy tội lỗi mà còn thấy thích thú, một con quỷ mang cái ác ở trong máu, và có môi trường để học hỏi và phát triển.

Nhân vật nữ sinh xuất hiện là hình ảnh suốt ngày cặp kè với cô bạn thân học cùng lớp, hai người thường xuyên tới nhà thờ hoạt động tình nguyện, chăm sóc các em nhỏ ở trại trẻ mồ côi. Nữ chính có nét đẹp rất trong sáng và thánh thiện, hiền lành, điều đó đã lọt vào mắt xanh của đứa bé mồ côi là con quỷ đột lốt người. Việc xuất hiện hàng loạt các vụ án giết người mang rợ theo cách thức hoàn toàn giống nhau, đã khiến cha sứ chủ nhà thờ nghi ngờ hành động của con trai mình, để ngăn chặn sự việc tiếp diễn ông ta đã nhốt con trai mình lại để nó không ra ngoài giết người nữa. Thằng bé quỷ quyệt phát hiện điều bất thường khi thấy cha nuôi mình bị giam lỏng, nên nó tới gặp cha sứ chủ nhà thờ để tiết lộ và đe doạ rằng nó chính là nhân chứng của các vụ án giết người hàng loạt đó, và thủ phạm chính là con trai ông ta. Nếu ông ta muốn che giấu tội ác cho con trai mình thì phải đáp ứng điều kiện của hắn ta, điều kiện có vẻ như là về tiền bạc. Ông cha sứ cũng không phải kẻ ngu, khi bị đe doạ ông ta đã đưa ra một lá bài, để chứng minh tên ác quỷ đó là kẻ đồng loã thì phải show bằng chứng, ngoài ra bằng chứng đó phải khiến tên đó trở thành kẻ tòng phạm, không thể nuốt lời báo cảnh sát sau khi đã nhận được lợi ích tiền bạc. 

Tên quỷ đói cười khẩy, đồng ý sẽ show ra bằng chứng trong vòng 3 ngày. Và đối tượng mà hắn ra nhắm đến chính là nữ chính. Cô nữ sinh ngây thơ, hiền lành, trong sáng. Một đối tượng rất phù hợp để siêu sinh, về với thiên đường. Tên quỷ đã nhiều lần theo dõi nữ chính, trên con đường từ trường về nhà hắn sẽ ra tay bắt cóc cô rồi thực hiện hành vi tội ác. Tuy nhiên, ngày xảy ra vụ việc lại không đúng theo dự tính của hắn, nữ chính đã không đi học hôm đó vì ốm. Cho nên cô bạn thân của nữ chính về nhà một mình, hắn tính bắt cóc cô bạn thân để dụ nữ chính ra rồi giết. Nhưng thời đó, sóng điện thoại rất yếu, nhà nữ chính nằm trong rừng sâu heo hút, thỉnh thoảng còn mất sóng, cô cũng không kè kè cái điện thoại theo người, nên hầu như bạn thân gọi điện nhắn tin cô đều không trả lời ngay. Tên ác nhân không thể chờ nữ chính xuất hiện nên quyết định sẽ giết cô bạn thân của nữ chính thay cho cô. Sau khi cô phát hiện ra cô bạn thân gọi điện và nhắn tin cho mình rất nhiều lần thì kêu liền gọi lại nhưng không có ai bắt máy, hôm sau thì xác của cô bạn thân được phát hiện. Tên ác quỷ quay lại cảnh giết người để làm bằng chứng trao đổi với cha sứ chủ nhà thờ. Còn cô nữ chính thì bị cảnh sát triệu tập điều tra, nhưng không phát hiện ra bất cứ ai đáng ngờ. Ngày nữ chính vừa ra khỏi đồn cảnh sát thì nhận được cuộc gọi từ số của bạn thân, đó chính là cuộc gọi của thủ phạm, hắn ta không nói gì, nhưng nữ chính thì hứa rằng nhất định phải bắt cho được tên giết người đó.

20 năm, nữ chính đã trở thành nữ cảnh sát, đội trưởng đội điều tra tội phạm đặc biệt. Cô vẫn chưa phá được vụ án năm ấy, và bạn thân của cô chính là nạn nhân cuối cùng trong vụ giết người hàng loạt năm đó. Bỗng một ngày cô nhận được báo án là một vụ án tương tự 20 năm trước, cô lập tức tới hiện trường thì phát hiện cái xác của người phụ nữ giống y chang hiện trường 20 năm trước và thủ phạm thực sự đang đứng trên lan can của sân thượng chuẩn bị nhảy xuống để siêu sinh. Nữ chính cố gắng níu tay tên tội phạm để cứu lấy hắn ta, nhưng không kịp, tên cha sứ tâm thần đã rơi xuống và chết ngay tại chỗ. Đằng xa, kẻ đang nấp sau một cánh cửa bí mật, tên quỷ đội lốt người, đứng cười mãn nguyện khi kế hoạch của hắn ta đã hoàn thành. Vụ án 20 năm trước bị khép lại do đã tìm thấy thủ phạm, và thủ phạm cũng đã chết. Nhưng trong lòng nữ chính vẫn có những khúc mắc chưa thể giải đáp được.

Nữ chính sống một mình trong một căn hộ chung cư, ngày cô mới dọn vào ở thì trước nhà cô có một cậu bé học tiểu học ngồi trước cửa nhà cô và có ý muốn vào chơi, cô đưa cậu bé vào nhà cho ăn uống và nói chuyện với cậu, biết rằng mẹ cậu là một người làm nghề gái điếm, cậu không có bố và mẹ thường xuyên dẫn đàn ông về nhà nên cậu thường bị mẹ đuổi ra khỏi nhà, cậu không biết đi đâu nên đi xuống cầu thang bộ ngồi chơi thì gặp cô. Thấy hoàn cảnh cậu bé tội nghiệp, cô cũng thường xuyên vắng nhà do tính chất công việc, nên cô cho phép cậu bé vào nhà cô bất cứ lúc nào, cho dù cô có ở nhà hay không. Thấm thoát thoi đưa, cậu bé đã trở thành một chàng trai vị thành niên, là học sinh cuối cấp 2, và là nạn nhân của bạo lực học đường. Cậu bé này có một trái tim ấp áp, thích giúp đỡ người khác, một ngày đẹp trời lúc đang trên đường đi học về, cậu bắt gặp một người đàn ông trung niên ngất xỉu giữa đường, nên đã gọi xe cứu thương, đồng thời làm hô hấp nhân tạo để cứu sống người đó. Khi người đàn ông đó tỉnh dậy trong bệnh viện đã rất cảm kích ơn cứu mạng của cậu bé, và ông ta đã đặt một cuốn sách kinh vào ba lô của cậu bé mà cậu bé không biết. Thì ra ngày hôm đó ông ta đang chạy trốn khỏi những kẻ truy sát ông ta vì cuốn sách kinh ông ta đang giữ ẩn chứa bí mật lớn.

Cậu bé sau khi cứu người thì ra về, phát hiện ra có cuốn sách kinh ở trong cặp nên giữ lại, nghĩ là do người đàn ông đó để quên nên sẽ chờ ông ta liên hệ để trả lại. Hôm sau khi đi học cậu đem ba lô bỏ vào ngăn tủ ở trường, những thành phần bắt nạt cậu ở trường giở trò đùa nghịch, đem cuốn sách kinh tân ước trong ba lô của cậu bỏ vào thư viện. Về phần người đàn ông bị truy sát, sau khi xuất viện và đưa sách tới một nơi tam cho là an toàn, ông ta đi tìm nơi lẩn trốn rồi chờ cơ hội đòi lại sách sau. Phe đối lập là bên đi tìm sách và truy sát nhằm che giấu vĩnh viễn bí mật trong sách, phát hiện ra rằng cuốn sách có thể đã được giao cho cậu bé người gọi xe cấp cứu khi đồng bọn đuổi theo truy sát người đàn ông kia. Để tìm cách lấy lại cuốn sách mà không bứt dây động rừng, phe ác quỷ đứng đầu là tên ác ma, bây giờ là chủ một khách sạn lớn tiếp cận cậu bé bằng cách trao học bổng cho cậu bé này thông qua các chương trình học bổng ở trường. Cậu bé này là tấm gương của hình ảnh người tốt việc tốt, nên khi cậu bé được nhận học bổng không một ai nghi ngờ, chính cậu bé cũng vậy. Sau khi nhận học bổng, chủ khách sạn mời cậu bé tới khách sạn để dùng bữa tối chúc mừng. Cậu bé được đưa lên tầng cao nhất, được ăn những món ăn sang chảnh nhất, nhưng cậu cảm thấy lạ, và có mang chút đề phòng. Đây có lẽ là phản xạ tự nhiên sau nhiều năm tiếp xúc với nữ chính là nữ cảnh sát. Cậu bé vẫn tỏ ra bình tĩnh ăn uống rồi câu chuyện đã được lái sang cuốn sách mà cậu nhặt được của người đàn ông trung niên kia. Không rõ mối quan hệ giữ chủ khách sạn và người đàn ông trung niên, nhưng theo nguyên tắc cơ bản làm người thì đồ của ai phải trả lại cho người đó, nên cậu bé bảo là sẽ chờ người đàn ông đó tới lấy thì sẽ trả lại. Thấy cậu bé này không phải dễ bị dụ, nên chủ khách sạn đã tìm cách khác, ông ta đưa cậu bé vào phòng đọc sách của ông ta và ngỏ ý muốn tặng cậu một cuốn sách. Cậu bé ngay sau khi vào phòng đọc sách thì phát hiện ra 2 thứ: một là một chiếc điện thoại cục gạch, loại xài cách đây 20 năm, hai là bức ảnh cũ của 2 cô nữ sinh trẻ, đó là bức ảnh mà cậu bé đã thấy tại nhà cô nữ chính cảnh sát. Cậu bé ngay lập tức nhận ra người đàn ông chủ khách sạn này chính là hung thủ giết cô bạn thân của nữ chính cảnh sát. Cậu đã nhanh tay lấy đi bức ảnh, rồi bình tĩnh từ chối ngỏ ý của chủ khách sạn và kiếm cớ muốn ra về. Chủ khách sạn không phát hiện ra điều gì lạ nên đồng ý cho đàn em đưa cậu bé ra về. Cậu bé muốn thoát khỏi chỗ đó càng sớm càng tốt, khi ra vừa ra trước thang máy cậu bảo đàn em không cần đưa cậu bé, cậu tự đi thang bộ về được rồi, nhưng cửa của thang bộ bị khoá chỉ có người có thẻ đặc biệt mới mở được, và đàn em đồng ý mở cửa cho cậu tự đi thang bộ về. Tưởng rằng đã thoát, sau khi đi vào thang bộ cậu gặp một người đàn em khác của chủ khách sạn, người này thấy lạ là người đàn em kia không đưa cậu về tận nhà lại thả cậu giữa đường như vậy, chắc chắn có vấn đề, nên yêu cầu mình sẽ đưa cậu bé về. Cậu bé đang lưỡng lự đi theo người đàn em thứ hai thì bất ngờ xô ngã anh ta lăn xuống cầu thang bị thương, rồi mình chạy thẳng lên sân thượng. Người đàn em đầu tiên quay lại báo cáo thì người chủ khách sạn phát hiện điều bất thường, sau cậu bé lại muốn về nhanh như vậy, hay cậu nghi ngờ gì rồi, người chủ khách sạn kiểm tra lại phòng đọc sách một lượt, phát hiện ra bức ảnh của hai nữ sinh năm xưa đã không cánh mà bay nên yêu cầu đàn em phải bắt cậu bé trở lại, hỏi xem cậu đã biết tới đâu rồi. Người đàn em này chạy ra cầu thang bộ thì phát hiện người đàn em còn lại đang bị thương, cho biết cậu bé đã chạy lên sân thượng, nên đuổi theo lên đó. Lúc này cậu bé không còn đường thoát nữa nên đang dùng bài học khẩn cấp khi học ở trường, dùng dây cáp cột vào người rồi nhảy xuống mặt đất. Tuy nhiên, khi cậu vừa nhảy ra chưa kịp tháo chạy tên đàn em đã chạy tới kéo sợi dây lên. Cậu không còn cách nào khác, khi chỉ cách mặt đất một khoảng ngắn, cậu tháo dây cáp trên người ra và rơi tự do, trúng vào một chiếc xe ô tô bên dưới, chính là xe của tên đàn em, rơi vào trạng thái bất tỉnh. Việc quá manh động, chủ khách sạn lập tức gọi xe cứu thương tới đưa đứa trẻ đi cấp cứu, sau đó đứa trẻ rơi vào hôn mê sâu. Và câu chuyện ngày hôm đó đã được giấu kín, mọi người ai cũng tưởng cậu bé chạy lên đó tự tử do là nạn nhân của bắt nạt học đường. Tuy nhiên, sự thật lại được nữ cảnh sát dần dần khám phá ra và tiết lộ mối liên hệ giữa cậu bé và vụ án 20 năm trước.

Về phần người đàn ông trung niên, sau khi tìm được chỗ ẩn nấp an toàn thì quay lại trường học của cậu bé để đòi lại cuốn sách, tuy nhiên lúc này ông ta mới biết là cậu bé tự tử hiện đang nằm viện điều trị, ông ta đã vào bệnh viện thăm, rồi phát hiện ra trong phòng bệnh của cậu bé có gắn máy nghe trộm nên ông ta đã tháo ra, còn phát hiện thêm người truy sát ông ta cũng chính là người đã gắn máy nghe trộm và thuê người chăm sóc tiện thể theo dõi cậu. Việc ông ta tới trường tìm cậu bé đã tới tai giáo viên chủ nhiệm, thầy giáo chủ nhiệm cũng tiết lộ điều đó cho nữ cảnh sát, hai người bắt tay nhau điều tra ra vụ án cậu bé không hề tự tử mà là bị truy sát vì một cuốn sách kinh vô tình đặt vào ba lô của mình. Rốt cuộc ở trong cuốn sách đó có bí mật gì lớn đến vậy. Nữ cảnh sát cố gắng tiếp cận người đàn ông trung niên, để ông ta hợp tác với cảnh sát và không cần ẩn nấp nữa. Người đàn ông trung niên đó cũng đồng ý ra mặt, ông ta tiết lộ ông chính là người con nuôi được cha sứ chủ nhà thờ năm ấy giải cứu. Trước khi qua đời, người cha sứ đã kể hết mọi chuyện của 20 năm trước, rằng con ruột ông ta là kẻ giết người, và có một kẻ đồng phạm khác, bằng chứng của kẻ đó nằm trong cuốn kinh này. Bây giờ muốn tìm được bằng chứng buộc tội là đoạn băng ghi lại cảnh giết cô bạn thân hai mươi năm trước thì sẽ bắt được kẻ thủ ác thật sự. 

Tuy nhiên, cuốn sách bây giờ đang ở đâu thì phải chờ cậu bé tỉnh lại mới rõ, hiện tại không ai rõ cậu bé ấy để cuốn kinh thánh ấy ở đâu cả. Ngay cả nữ cảnh sát đã về nhà tìm hết tất cả sách trong nhà mình cũng không có. Vậy là cậu bé tỉnh lại thật, nhưng để bảo toàn tính mạng vì cậu bé đang bị theo dõi, cũng như bị gắn máy nghe trộm nên nữ cảnh sát tương kế tựu kế kêu cậu bé giả vờ mất trí nhớ. Cậu bé tiết lộ là sách để trong ba lô, ba lô để ở ngăn tủ trong trường. Tuy nhiên, khi thầy giáo chủ nhiệm tới ngăn tủ lấy ba lô ra thì không thấy sách đâu cả, anh ta thật thông minh đã truy ra ngày hôm đó không chỉ có những đàn em của chủ khách sạn tới tủ của cậu bé để tìm sách, mà trước đó sách đã bị mấy thằng bạn nghịch ngợm, những kẻ bắt nạt cậu bé ở trường lén lấy đi và đặt vào thư viện. Thầy giáo vào thư viện và phát hiện có tận vài cuốn kinh tân ước giống y chang nhau, không rõ cuốn nào mới là cuốn có mật mã. Người đàn ông trung niên đọc trang có ký tự mật mã cho giáo viên, rồi sau đó đem cuốn sách đó về scan ra một bản, còn cuốn sách gốc thì đem nộp cho cảnh sát làm bằng chứng. Người đàn ông trung niên sau khi giải mật mã của cuốn sách thì ra được một toạ độ tới một điểm đến. Hai người gồm người đàn ông và nữ cảnh sát lái xe cả đêm để tới đó thì phát hiện ra đó chỉ là một khoảng đất trống trải không có gì cả.

Thời hạn khởi tố vụ án của 20 năm trước sắp hết, mà để che giấu cho tội ác đó mà tên chủ khách sạn đã ra tay giết rất nhiều người. Việc tìm bằng chứng của 20 năm trước coi như bế tắc, nhưng bằng chứng của những vụ án gần đây thì hoàn toàn đầy đủ, đặc biệt là vụ tạo dựng hiện trường và đẩy thủ phạm thực sự đến tự sát là không thể chối cãi. Bằng chứng về chiếc điện thoại di động và bức ảnh cũ của hai người. Trên đó chắc chắn có DNA của chủ khách sạn, và hiện trường các vụ án khác cũng sẽ có DNA của hắn ta. Cuối cùng, cảnh sát cần DNA của hắn ta để đối chiếu với DNA ở hiện trường, khi hắn ta tới thăm nhà thờ lần cuối trước khi bị bắt, hắn đã uống một ly trà. Ly trà đó chính là chứng cứ chống lại hắn ta, hắn ta tìm cách chạy trốn nhưng cuối cùng không thoát được. Không rõ là hắn đã tự sát hay bị bắt và kết tội tù chung thân. Tuy nhiên, bộ phim kết lại với toàn bộ các bài toán đều được giải.

Tiếp theo mình sẽ coi Mine và spoil nó sớm thôi.