Ông giáo sư dạy vật lý ở trường đại học, có một người bạn kỳ phùng địch thủ từ hồi đại học, nếu anh ta là số 1 về toán học thì ông giáo sư vật lý chính là số 1 về vật lý. Đó là trong truyện nó nói vậy, tuy nhiên cuộc đời của hai người lại rẽ sang hai hướng trái ngược nhau. Ông giáo sư vật lý sau khi tốt nghiệp đại học thì tiếp tục nghiên cứu lên thạc sỹ và tiến sĩ rồi ở lại trường để làm giáo sư dạy học cho sinh viên và hướng dẫn nghiên cứu sinh. Còn anh bạn của mình sau khi tốt nghiệp thạc sỹ vì hoàn cảnh gia đình phải từ bỏ việc học lên cao, trở về quê nhà chăm sóc bố mẹ già ốm, làm một giáo viên dạy toán cấp 2 bình thường. Sau khi bố mẹ qua đời thì anh sống một mình trong một căn phòng nhỏ. Cái đầu của anh là cái đầu vỹ đại, của các công trình toán học đoạt giải Nobel, không phải là những bài toán căn bản của học sinh cấp 2, và hầu hết 90% học sinh ở độ tuổi đó ghét và học ngu môn toán. Thay vì dồn toàn bộ trí óc thần sầu của mình vào chuyên môn, mỗi ngày anh đều phải giải thích cho tụi con nít ranh rằng cuộc sống này cho dù sau này chúng mày làm cái trò hề gì cũng cần phải hiểu toán học. Mày muốn làm ca sĩ, nhạc sĩ, vũ công hay đi ăn mày thì cũng phải biết toán học cơ bản, và những cái chúng mày đang học ở trường cấp 2 này là cái cơ bản của cơ bản đó, nên dù ghét thì cũng phải học cmn đi, đồ đầu óc bả đậu ạ. Ngày ngày anh ta tới trường, làm toán giải toán, ra đề thi toán, học sinh failed môn toán, thầy hiệu trưởng phàn nàn vì tỷ lệ học sinh qua môn toán quá thấp, thầy yêu cầu anh ra đề dễ, cho học sinh thi lại phải qua hết. Đầu óc bác học mà suốt ngày lo chuyện tủn mủn như vậy, tôi là đọc và viết review truyện còn thấy ức chế dùm cho anh. Cuộc sống của anh có vẻ như không hề có một thú vui gì ngoại trừ toán học, anh không có bạn, không người thân, không có mối liên hệ gì với cuộc sống bên ngoài ngoại trừ công việc. Nhưng như mọi người cũng thấy, công việc đó khiến anh mệt mỏi chán nản khi phải làm những việc, gặp những người không cùng đẳng cấp với mình, đó là nói về toán học. Anh nhớ lần cuối cùng khi anh cảm thấy hứng thú với bộ môn anh nghiên cứu là lúc học đại học, anh có một người bạn nhưng cũng không hẳn là bạn, anh ta học ngành vật lý nhưng khá am tường về toán học, chỉ có người bạn đó mới hiểu những công thức toán học để có thể ngồi cùng bàn mà bàn luận cùng anh. Chuyện đó chắc là khoảng 20 năm trước rồi, bây giờ mỗi ngày anh đều phải đối phó với những thằng ngu, nên không còn thời gian mà để tâm tới công trình nghiên cứu của anh, chứng minh một công thức toán học được anh theo sát trong 20 năm qua, nếu tiếp tục với tiến độ này thì 20 năm tới vẫn chưa chứng minh ra được. Cuộc đời anh dường như bế tắc, anh quyết định kết liễu đời mình, ngày trọng đại diễn ra, anh treo một sợi dây lên trần nhà rồi thắt cổ tự tử. Trước khi bước chân lên sợi thòng thì phòng anh có tiếng gõ cửa, đó có vẻ như là tiếng gõ cửa đầu tiên kể từ hàng vạn năm trước. Là một người phụ nữ trung niên, khoảng ngoài 40 tuổi cùng cô con gái nhỏ đang học cấp 1. Họ vừa mới chuyển tới ở phòng bên cạnh, họ qua chào hỏi và tặng anh ít bánh trái. Đó là lần đầu tiên trong cuộc đời anh kể từ lúc bỏ học toán ở trường sau 20 năm, anh mới cảm nhận một điều gì đó có sức sống. Hai mẹ con nọ bỗng nhiên đưa đến một làn gió mới trong cuộc đời anh, khiến anh thấy cuộc đời vẫn còn muốn níu anh lại, và anh quyết định không tự tử nữa. Niềm vui mỗi ngày của anh giờ đây là sau khi đi dạy về sẽ ở nhà giải toán và lắng nghe những âm thanh của nhà bên, theo dõi cuộc sống thường ngày của hai mẹ con nọ. Không biết tự bao giờ, anh phải lòng người mẹ đơn thân ấy, tình cảm ấy ngỡ như sẽ được anh chôn chặt trong lòng đến cuối đời nhưng một sự cố bất ngờ đã xảy ra. Trong một ngày nọ, người phụ nữ trở về nhà cùng một người đàn ông, hai người tranh cãi và xô xác, rồi người đàn ông có vẻ đã chết. Người phụ nữ chết lặng không biết xoay xở thế nào, nên anh quyết định sẽ ra tay giúp đỡ người phụ nữ ấy thoát tội ngộ sát. Đó là một kế hoạch hoàn hảo đến từng chi tiết, được vạch ra và thực hiện bởi một cái đầu logic số 1, nếu ông phải là kỳ phùng địch thủ của anh ta vô tình dính tới vụ án này, lực lượng cảnh sát sẽ không bao giờ có thể tìm ra được thủ phạm. Cái hay ở cuốn truyện này nằm ở chỗ đó là cách anh ta thiên tài toán học, giải bài toán về vụ án vô tình giết người này một cách hoàn toàn thấu tình đạt lý và người gây ra tội ác sẽ không bao giờ bị liên quan đến cô ta không tự thú.
Cái hay của việc giải toán, không phải là giải nhanh nhất, đơn giản nhất, dễ hiểu nhất mà phải là dùng hết toàn bộ các dữ liệu mà bài toán đưa ra để giải nó. Dữ liệu của bài toán này được đưa ra như thế nào sẽ do người đàn bà ấy cung cấp. Anh ta còn chưa kịp nghe hết toàn bộ dữ liệu trước tiên, chỉ cần những âm thanh anh ta nghe được của vụ xô xác, mà anh ta đã ra quyết định kêu người phụ nữ ra khỏi nhà, anh ta sẽ ở nhà thu dọn hiện trường. Hung khí là sợi dây điện của chiếc bàn giữ nhiệt vào mùa đông được anh ta thay thế bằng chiếc bàn điện của nhà mình, sợi dây điện và chiếc bàn cũ của nhà bên được thanh lý. Toàn bộ các vật dụng trong nhà được sắp xếp chùi rửa cẩn thận, không hề còn lại gì của dấu vân tay hay DNA. Cái xác được đem qua phòng anh ta và chặt ra làm 5 khúc để vào 5 chiếc bao tải cột thêm đá và ném xuống 5 con sông khác nhau khắp Nhật Bản, có chúa mới tìm ra được xác. Đó là cách giải quyết nhanh gọn đúng không, người đàn ông bị giết sẽ bị báo mất tích, vì không tìm thấy xác nên không thể điều tra theo hướng án hình sự, hai mẹ con có liên quan sẽ không thể kết án vì thiếu chứng cứ, cho dù họ bị đưa vào diện nghi ngờ. Mọi chuyện tới đó có vẻ như ổn thoả, nhưng anh ta đã phải tính toán phương án sai số cuối cùng, thủ phạm bị cắn rứt lương tâm và ra đầu thú. Để ngăn chuyện đó xảy ra, anh ta đã thực hiện một vụ án khác để che lấp cho vụ án cần được che lấp.
Sau khi thu thập được dữ liệu từ người đàn bà cung cấp, biết được rằng người bị giết và thủ phạm từng có quan hệ vợ chồng, tuy nhiên đã li dị, con gái của cô ta cũng không phải con gái của nạn nhân. Sau khi li dị, nạn nhân thường xuyên đeo bám vòi tiền thủ phạm, nên cô phải thường xuyên thay đổi chỗ ở. Ngày hôm nay cơ sự xảy đến là do người mẹ cố gắng bảo vệ con gái khi nạn nhân muốn tấn công con gái cô ta. Lục túi áo khoác của nạn nhân thì thấy anh có chìa khoá của nhà nghỉ, anh ta liền nghĩ ra một kế hoạch chu toàn không có kẻ hỡ. Anh ta bỏ ra một số tiền, đi tới gầm cầu nơi mà ngày ngày anh ta đi ngang qua lúc đi làm việc, ở đây có rất nhiều người vô gia cư, thỉnh thoảng anh vẫn hay giúp đỡ họ, nay anh tới tìm một người vô gia cư mới gia nhập gầm cầu khoảng vài tháng, ở đây không có ai có tên tuổi gì cả anh chỉ đặt cho người vô gia cư biệt danh là "kỹ sư". Anh đưa cho kỹ sư một số tiền và yêu cầu anh ta làm một số việc rất đơn giản, đó là lấy chìa khoá nhà nghỉ ở trong túi nạn nhân bị giết rồi vào nhà nghỉ tắm rửa, nằm ngủ một đêm sau đó rời đi. Trước khi "kỹ sư" tới nhà nghỉ thì anh ta đã tới đó trước để lau chùi hết toàn bộ dấu vết của nạn nhân, sau khi "kỹ sư" tới tắm rửa nghỉ ngơi thì dấu vết "kỹ sư" sẽ lưu lại lên căn phòng đó, anh ta biến nạn nhân thành "kỹ sư". Sau đó, anh ta đi ăn cắp một chiếc xe đạp mới ở gần ga tàu điện, rồi kêu "kỹ sư" đạp xe từ ga tàu điện tới hiện trường vụ án thứ hai, rồi ra tay giết "kỹ sư", huỷ luôn khuôn mặt và dấu vân tay, đốt hết toàn bộ quần áo và xác chết. Khi đó, cảnh sát không thể nhận diện nạn nhân ngoại trừ DNA, nhưng phải biết là DNA của đối tượng khoanh vùng thì mới tra ra được. Cái xác thứ hai được phát hiện ra ngay sau khi xảy ra do chủ nhân của chiếc xe đạp bị mất báo cảnh sát, cảnh sát lần theo dấu vết của chiếc xe đạp và phát hiện ra vụ án. Đạo diễn của vụ án này không muốn cái xác bị phát hiện chậm, khi đó sẽ lỡ mất thời gian để che lấp vụ án đầu tiên.
Tóm tắt lại một chút, vụ án 1 diễn ra vào hôm nay, đêm hôm đó thiên tài toán học đã chặt khúc cái xác rồi phân tán khắp nơi, sau đó kêu nạn nhân số 2 tới chỗ nạn nhân số 1 ngủ một đêm, sáng hôm sau nạn nhân số 2 tới hiện trường số 2 rồi bị giết và đốt xác, bên cạnh xác là chiếc xe đạp ăn cắp. Trước đó nạn nhân 2 đã để lại dấu vết ở chỗ ở của nạn nhân 1, nên khi xác nạn nhân 2 bị phát hiện, cảnh sát sẽ nghĩ nạn nhân 2 chính là nạn nhân 1 vì DNA của nạn nhân 2 để lại ở chỗ nạn nhân 1. Nạn nhân 1 được người nhà thông báo mất tích và nhờ camera tìm kiếm biết được nạn nhân 1 đang ở nhà nghỉ. Còn nạn nhân 2 là người vô gia cư sẽ không còn người thân thích nào cả, sẽ không có ai báo mất tích nếu anh ta thật sự biến mất trên cõi đời này. Nhưng tại sao, thiên tài toán học, lại phải đạo diễn thêm một vụ án phức tạp như vậy để làm gì. Để đưa hai mẹ con diện tình nghi ra khỏi nghi ngờ nhờ có bằng chứng ngoại phạm. Ngay ngày hôm sau vụ án 1 xảy ra, anh ta kêu hai mẹ con nọ làm theo toàn bộ những điều mà anh ta sắp đặt, đi mua 2 vé xem phim, hai mẹ con tới rạp xem phim, rạp xem phim rất đông người và hai người thực sự đi coi, còn giữ lại cuốn vé, nhưng giữ lại mà không bị nghi ngờ là dàn dựng chứng cứ ngoại phạm bằng cách kẹp cuốn vé vào tờ rơi quảng cáo. Người ta thường không giữ cuốn vé sau khi xem phim, nhưng sẽ giữ tờ rơi quảng cáo. Chọn rạp chiếu phim chỗ đông người, camera khó mà check được, nhưng cũng không thể check được việc họ nói dối hay không, sau đó hai người đi tới quán quen hát karaoke, ăn uống rồi về nhà. Tất cả các hoạt động khác đều check được, chỉ có hoạt động xem phim là không check được, và cho dù họ không thật sự xem phim thì với thời gian xem phim cũng không đủ để thực hiện vụ án 2, họ cần có đồng phạm, nhưng mối quan hệ của họ xung quanh không ai nghĩ rằng đồng phạm chính là người thầy dạy toán phòng bên, bởi vì ngoài việc thỉnh thoảng gặp nhau chào xã giao, họ không hề có bất cứ mối quan hệ gì. Cảnh sát đã điều tra ngọn ngành tất cả những bằng chứng và nó đều nằm hết trong dự liệu của thiên tài toán học, thậm chí anh ta đã dùng chính sợi dây điện của bàn điện giết nạn nhân 1 để giết nạn nhân 2 và cũng đánh lừa luôn mẹ con nọ. Để họ hoàn toàn không ngờ đến là các xác kia không phải là nạn nhân 1, nên chứng cứ ngoại phạm ngày nạn nhân 1 chết là ngày hôm sau thì họ toàn toàn có. Đây là cái bẫy mà thiên tài toán học vừa bẫy cảnh sát vừa bẫy cả thủ phạm, để thủ phạm không chủ động đi tự thú.
Mọi chuyện đã có vẻ hoàn hảo, nếu viên cảnh sát điều tra không đến gặp giáo sư vật lý để xin tư vấn về một vụ án khác, và vô tình tiết lộ tình tiết của vụ án này cho giáo sư vật lý nghe, anh ta với một người có cái đầu lý trí số 1, logic số 1 phát hiện ra rằng, chỉ với 2 mẹ con nọ thôi, làm sao có thể khiến cảnh sát không tìm ra bất cứ bằng chứng nào được? Chắc chắn là có gì uẩn khúc, vậy nên anh ta đã cùng viên cảnh sát tới gặp người mẹ, khi tới nơi người mẹ đang làm việc, anh ta phát hiện ra rằng, thiên tài toán học mỗi ngày đều mua cơm ở quán cơm người mẹ làm việc. Thiên tài vật lý phát hiện ra thiên tài toán học, rồi bỗng chốc anh ta ồ lên một tiếng. Sự phi logic đã trở nên logic, khi có bàn tay vô hình của thiên tài toán học giúp đỡ cho hai mẹ con họ. Cảnh sát có thể không phát hiện ra được mối quan hệ đặc biệt của thiên tài toán học và người mẹ, nhưng chủ của tiệm cơm thì hoàn toàn có thể phát hiện ra. Ngày nào thiên tài toán học cũng tới mua cơm, đúng giờ, đúng một món để gặp và trao đổi đôi lời với người bán cơm là người mẹ, chắc chắn thiên tài toán học có tình ý. Nếu ngày nào mà người mẹ không đi làm, hoặc không bán cơm thì thiên tài toán học không mua cơm hôm đó. Khi thiên tài vật lý gặp thiên tài toán học, và bảo rằng anh ta thấy đói bụng muốn đi ăn cơm, thì thiên tài toán học đã không dẫn anh ta tới quán cơm mà mỗi ngày anh ta đều ăn, bởi vì anh ta không muốn bị lộ, sự việc đó đã khiến anh ta bị lộ.
Mọi thứ đã được mổ xẻ hết, vậy bây giờ làm thế nào để thủ phạm vụ án 1 tự thú, đây lại là bài toán mà thiên tài vật lý cần phải giải. Trong toán học, có những bài toán yêu cầu giải hai dữ liệu, nhưng bài toán 2 sẽ không bao giờ giải được nếu bài toán 1 chưa được giải để cung cấp dữ liệu cho bài 2. Ở đây, bài toán đầu tiên được thiên tài toán học giải ra cực nhanh và đơn giản, và anh ta đã tạo thêm bài toán số 2 để liên kết với bài toán 1 cho cảnh sát không thể giải được. Nạn nhân 1 trong vụ án 1 bị giết vào ngày 1. Nạn nhân 2 trong vụ án 2 bị giết vào ngày 2. Cảnh sát và thủ phạm bị loay hoay giữa 2 vụ án là nạn nhân 1 bị giết trong vụ án 2 vào ngày 2, mà vào ngày 2 thì nghi phạm là người mẹ hoàn toàn có bằng chứng ngoại phạm, 90% có thể xác nhận được bằng chứng, 10% còn lại để xác nhận họ không nói dối và không cố tình dàn dựng. Và đúng họ không nói dối và không dàn dựng thật, họ không diễn nên cảnh sát không phát hiện ra.
Sự nhân văn của câu chuyện, khi thiên tài vật lý phát hiện ra bí ẩn của câu chuyện, anh ta đã tới gặp thiên tài toán học, đưa cho thiên tài toán học một bài toán vừa đạt giải nghiên cứu sau nhiều tháng tìm tòi, anh ta nhậu say ngủ lại cả đêm, và thiên tài toán học dành cả đêm để giải bài toán mà người đoạt giải dành hàng tháng trời để giải. Thiên tài vật lý nhận ra, kỳ phùng địch thủ của mình vẫn rất đáng gờm, và niềm đam mê toán học của anh ta không hề vơi đi cho dù cuộc sống có bao đổi thay, thậm chí chính anh ta cũng bị sự tha hoá của xã hội phải chịu đựng vị trí giáo sư vật lý nhưng anh ta không thể làm những việc của một nhà nghiên cứu vật lý muốn làm. Anh ta đưa ra lời khuyên thiên tài toán học nên tự thú. Thiên tài toán học không trả lời. Bài toán của anh ta dựng nên quá hoàn hảo, thậm chí việc ra đầu thú cũng là một phần trong kế hoạch. Thiên tài vật lý sẽ không hiểu, vì sao chỉ vì một người đàn bà từng làm nghề tiếp viên rượu, có bao nhiêu đời chồng, còn có con riêng, và hoàn toàn không hề để ý đến anh ta, nhưng anh ta lại hy sinh thân mình bảo vệ người đàn bà đó. Còn đối với thiên tài toán học lại nghĩ rằng, chính sự xuất hiện của mẹ con nọ đã cứu mạng anh ta, đã khiến anh ta tự bỏ ý định tự tử, khiến cho anh ta tập trung vào toán học nhiều hơn, và không còn bận tâm tới các giá trị tầm thường và cuộc sống anh ta phải đối mặt mỗi ngày. Anh ta phải trả ơn cho họ, cho dù là mạng sống của mình. Bởi vì kế hoạch A đã bị thiên tài vật lý phát hiện và vở lở, nên thiên tài toán học lập tức đưa ra kế hoạch B. Anh liên lạc với mẹ con nọ bằng thư từ yêu cầu hai mẹ con làm theo lời của anh ta để kế hoạch được suôn sẻ. Mấy ngày gần đây, người mẹ thường xuyên qua lại với một người đàn ông khác, và người đàn ông kia cũng muốn tiến tới lâu dài và kết hôn với người mẹ, người mẹ cũng ngỏ ý đồng ý. Bà ta không hề hoài nghi và băn khoăn lý do tại sao ông hàng xóm lại muốn giúp đỡ mẹ con họ và không yêu cầu một điều kiện hồi đáp nào.
Kế hoạch B diễn ra bằng việc thiên tài toán học liên tục theo dõi người mẹ, stalking người mẹ một cách bệnh hoạn, sắp xếp các bằng chứng về chụp ảnh theo dõi, gửi thư đe doạ, cài máy nghe lén, anh ta tự xây dựng một hình tượng tên biến thái âm thầm stalking người mẹ, rồi một ngày phát hiện ra có người đàn ông khác muốn đe doạ cô ấy nên anh ta đã ra tay giết người đàn ông đó. Đó chính là nạn nhân 1. Vậy là anh ta tự đưa ra lời giải cho bài toán 2 mà vẫn không cần tới dữ liệu của bài toán 1. Và một lần nữa anh ta đánh lừa cảnh sát và thủ phạm thực sự của vụ án 1. Người mẹ thật sự nghĩ anh ta là stalker, và đe doạ bà nếu bà kết hôn với người mới. Nên bà ta cũng không hề thấy cắn rứt lương tâm, cũng như không có ý định ra tự thú. Cho đến khi, thiên tài vật lý gặp bà ta, tiết lộ hết toàn bộ dữ liệu của hai bài toán, và cho bà ta phương án lựa chọn, hoặc là tiếp tục làm ngơ, kết hôn với người mới và sống yên bình. Hoặc ra tự thú để giải thoát cho thiên tài toán học. Bà ta chọn phương án 2, bởi vì bà ấy không thể mắc nợ thiên tài toán học quá nhiều như vậy được. Khi gặp lại nhau trong nhà giam, thiên tài toán học đã tức giận cùng cực. Kế hoạch của anh ta đã bị phá sản, bài toán hoàn hảo ấy đã bị hoá giải bởi thiên tài vật lý. Thực sự kết cục của anh ta sẽ không có gì thay đổi, anh ta vẫn sẽ dành phần đời còn lại trong tù để nghiên cứu về toán học mà không bị những ve vãn của cuộc đời làm phân tâm. Nhưng anh ta muốn kết cục tốt hơn cho hai mẹ con họ, họ có thể đã được sống hạnh phúc, không hề cắn rứt lương tâm, không hề biết tới sự thật đằng sau câu chuyện ấy, đó là một cách anh ta đền ơn cứu mạng mình. Đúng là người tính không bằng trời tính. Cuộc đời mà, nên có đối thủ, đặc biệt là kỳ phùng địch thủ, một người vừa là bạn vừa cạnh tranh, như vậy sẽ không cô đơn chút nào. Trời sinh Lượng thì sẽ sinh Du.