Thứ Bảy, 13 tháng 8, 2022

Hành trình đi Úc của mụ Snow

 Nói chung là cũng từ FB mà ra, một ngày buồn chán như mọi người khi đang nằm vật vờ bên Mã vì quá chán COVID đéo đi được đâu, mà công việc cũng chán, tiền cứ tới tháng lại tiêu hết cho shopping quần áo mỹ phẩm, nói chung là sống trong sự giàu sang nhưng chán nản. Thì một ngày đẹp trời mụ Snow thấy bài post về visa 462 đi Úc nên mụ tính toán rồi apply luôn. Để tính xem, tháng 10 bắt đầu đăng ký học IELTS, tháng 12 thi lấy bằng IELTS 7.0, rồi appy visa. Tháng 2 có email approved visa, nên bắt đầu tính toán dọn đồ về VN. Tháng 3 bằng đầu apply job đầu tiên, mềnh chỉ apply 1 job duy nhất không yêu cầu phải bắt đầu làm ngay mà chờ tới tháng 5 mới làm. Tháng 4 mụ nhận được email và cuộc gọi phỏng vấn qua Whatsapp, sau đó mụ xin nghỉ việc bên Mã. Đầu tháng 5 từ Mã về VN làm lại passport tại hết hạn. Ngày mụ nhận pp mới buổi sáng ở Huế là mụ bay thẳng vô SG buổi chiều, rồi buổi tối mụ bay luôn qua Úc. Chuyến bay này nó hơi dài, tại lỡ mua vé đi Sydney mà không chịu bay thẳng, lại quá cảnh ở Melbourne, tới Sydney là chỉ kịp ra ngân hàng làm cái thẻ, xong lên mạng đăng ký cái mã số thuế cái là hôm qua bay tới Canberra liền. Vừa bước xuống sân bay Canberra, nó nhỏ lắm, đang chờ lấy hành lý thì ông sếp tới đón mình hốt mình lên núi tuyết luôn.

Thế là hành trình công việc đầu tiên bắt đầu. Tuần đầu tiên mình chỉ có ăn với ngủ, mà ngủ nhiều hơn ăn, tại ở Mã mình chỉ ăn 1 bữa mỗi ngày, nên qua đây mình cũng làm y chang, tệ cái là đồ ăn bên này không hợp, ở Mã là mình tự nấu ăn nên đồ ăn phải từ chuẩn tới chỉnh, bên này có hẳn đầu bếp nấu cho ăn, mà ăn đồ Mexico thì thôi dẹp mẹ đi. Ngủ thì ngày ngủ 12h là ít, tại quen thói bên Mã, ngủ xuyên ngày xuyên đêm. Trời cũng lạnh tanh tanh, không ăn thì phải ngủ để lấy sức mà sưởi ấm. Như đã kể, mình được thuê làm quản lý cho 1 cái khách sạn nhà hàng nhỏ nhỏ, mỗi năm chỉ mở cửa 4 tháng vào mùa đông, đón khách tới trượt tuyết, thời gian còn lại thì đóng cửa. Khi mình tới thì cái chỗ đó còn ngổn ngang bộn bề lắm, nên mình đã tự sắp xếp lại chỗ đó cho đàng hoàng mà kinh doanh. Khách sạn mở cửa vào ngày 10/6 mình tới ngày 25/5, trải qua 1 tuần chỉ ăn và ngủ thì mình bắt đầu xem ngó xung quanh. À ở đó ngoài mình ra thì còn có 1 ông đầu bếp cũng đã tới từ sớm. Ổng lo chuyện bếp núc, mình lo chuyện kinh doanh. Sau 1 tuần thì mình có thêm 2 nhân viên mới, 1 người làm phụ bếp 1 người làm dọn phòng khách sạn. Vậy là 4 người tập hợp lại dọn dẹp cái khách sạn và cái nhà hàng hết tận 2 ngày. Chỉ yếu là lau dọn, vệ sinh, sắp xếp đồ dùng, kiểm tra tồn kho. Tới khi khách sạn, nhà hàng mở cửa thì mình có thêm 1 nhân viên nữa làm phục vụ. Chuẩn và chỉnh để vận hành cái nhà hàng, khách sạn này phải cần tới 9 người, 5 người làm trong bếp và 4 người làm ở ngoài bếp. Vậy nhưng suốt 2 tháng mình làm việc ở đó không có ngày nào là đủ người, đó cũng là nguyên nhân khiến cái nơi đó thành cái đống hỗn lộn cám heo mà nghĩ lại đúng là ghê thiệt, tởm lợm. 

Mấy ngày đầu thì khách tới chơi trượt tuyết còn ít, nên 5 người vẫn xoay sở được, ngoài ra thì ông sếp của mình còn quản lý thêm 2 cái khách sạn và 5 cái nhà hàng khác trong khu đó cũng bốc người lên hỗ trợ mình mấy ngày đầu, tới lúc mà khách nó đông nghẹt, chỗ nào cũng đông thì ổng cũng kệ mẹ mình luôn. Ổng cứ bảo đang tuyển người, mà không ai tới làm, mệt mỏi. Đó là vấn đề đầu tiên.

Vấn đề thứ 2 là thằng cha buồng phòng, bởi vì thiếu người nên những ngày mà không có phòng nào check in thì không cần dọn phòng, nên phải điều thằng cha đó xuống phụ bếp, chủ yếu là rửa chén. Để kể sơ qua về profile cha nội này. Cha này là người Úc, cùng bà phụ bếp là người Đài Loan, tuổi tác mình đoán chừng bà đó U40 còn ông đó U50. Cái tính cái nết nó kỳ lắm, ô kê là vì không đủ người làm nên nếu ổng không có việc gì làm thì có thể làm ở bếp thì sẽ có thêm nhiều giờ kiếm thêm nhiều tiền. Nhưng mà cha nội này có vẻ không thích kiếm tiền mà phải làm việc nặng nhọc cho lắm. Cha ghét làm cái việc rửa chén này cùng cực nhưng bị ông sếp mình ép làm nên phải làm. Tới lúc ông sếp già nua của mình cũng kiếm thêm cho mình được 1 bé phục vụ nữa thì mình điều 1 bé phục vụ vào phụ bếp, và mình cho thằng cha kia nghỉ việc ở bếp, chỉ lo làm buồng phòng thôi. Mỗi tuần 2 ngày, mỗi ngày 5h dọn phòng để khách vào check in là xong. Chuyện đó thì cũng dễ có mẹ gì đâu mà kể phải không, nhưng thằng cha này thuộc kiểu ...chưa tìm được từ thích hợp lúc này để miêu tả. Thôi thì kể đúng hoàn cảnh luôn cho nó cụ thể. Làm ít mà đòi hưởng nhiều, không làm mà đòi nhận lương. Luật của Úc quy định, nếu người lao động làm việc trên 5h liên tiếp thì phải có 30 phút nghỉ, và cái 30p này không được tính trong lương. Ví dụ nếu mỗi ngày mình làm việc 8h thì được nghỉ 30p và chỉ tính lương là 7.5h thôi. Mình làm vị trí casual nên lương được tính theo giờ. Cha nội não ngắn này làm mỗi ngày maximum chỉ có 5h nên làm gì có giờ nghỉ đó, vậy mà đòi hỏi. Mình kêu ko có, cha còn cãi bảo chả mới là người Úc mởi hiểu luật, còn mình mới chân ướt chân ráo qua bên này hiểu cmn gì mà đòi nói này nói nọ. À okay, vậy là sau đó mình đã hiểu vấn đề, thằng chó thượng đẳng này nghĩ rằng mình không xứng làm manager của chả, mình đéo có quyền quyết định gì công việc của chả hết. Nên mình phải chứng minh điều ngược lại. Okay, tao đéo cần biết mài là người Úc hay không, nhưng mày không có giờ nghỉ và mày không được tính lương cho giờ nghỉ. Đừng tốn sức cãi nhau với tao làm gì, vì giờ làm việc của mày được tao sắp xếp và xác nhận bảng lương rồi mới gửi qua cho HR tính lương và chuyển khoản, nếu mài không làm đúng theo những gì tao bảo thì không có lương, okay? Nó bảo là sẽ xác nhận lại với ông sếp mình. Okay, mài đi xác nhận đi, tao cũng định báo cho ổng là mày có ý kiến này luôn, để ổng giải thích cho mày, thứ người Úc thượng đẳng phát tởm như mày nên để người Úc dạy bảo. Thế rồi mình báo cáo lại với ông sếp, ông sếp bảo là tao chả nhận được thông tin gì từ nó, mài cứ làm việc của mài đi, đừng phiền tao tao bận lắm. Ủa alo?

Rồi hôm sau, thằng Úc thượng đẳng submit lại tờ xác nhận giờ làm việc như sau, theo lẽ đúng là nó làm 7h, sẽ có giờ nghỉ là 30p, vậy thì tổng giờ làm được tính lương là 6h30', nhưng nó vẫn submit 7h. Okay, nó không làm đúng, mình cứ gửi thẳng cái sai đó qua cho HR xử lý. HR lập tức gửi email lại chất vấn mình tại sao cho thằng đó làm 7h liên tục không có giờ nghỉ, như vậy là phạm luật. Mình đẩy hết trách nhiệm xử lý cho ông sếp mình. Rồi ổng xử lý gì đó với HR và với thằng cha thượng đẳng, nhưng kết quả thì như shit. Một tuần sau, lại tới giờ xác nhận giờ làm để trả lương, vì mình đã theo dõi và sắp xếp giờ làm để thằng cha đó không bao giờ được làm quá 5h/ngày để không cần phải take break 30p. Ấy thế mà, nó lại xác nhận giờ làm là 5h30'. Đậu xanh rau má, thứ nhất mài chỉ làm 5h/ngày thì không có giờ nghỉ, thứ 2 cho dù mài có giờ nghỉ cũng không được trả lương. Và mình không biết thằng sếp mình đã xử lý thế nào, để thằng này nó tưởng bở như vậy. Nên mình thẳng thắn nói KHÔNG, và từ chối ký nhận bất cứ giấy tờ gì để xác nhận lương cho nó. Lần này nó cũng làm như lần trước, kêu là sẽ trao đổi với ông sếp của mình. Mình bảo kệ mẹ mài, thích trao đổi với ai thì trao đổi nhưng tiền lương của mài phải có chữ ký của tao, giờ làm đúng thì ký, ko thì đéo. Ngày hôm sau, nó quay lại với tờ xác nhận đúng và mình ký, đéo có sự tính toán sai lệch gì ở đây. Và từ đó nó cay mình, chỉ chờ mình mắc lỗi gì là nó nhảy vào cắn, mà mình đâu phải hạng dễ chơi xơi nước, mài quên tao mới là sếp mài à thằng chó già kia. Nó cùng thêm con mẹ bồ bịch người Đài Loan đó cũng cay mình. Mà đéo làm được gì, kệ mẹ chúng mày, việc ai người nấy làm chứ.

Đó là xong 1 đứa, để kể tiếp về con mẹ Đài Loan bồ của thằng cha thượng đẳng người Úc kia. Bà này có tính so đó, cành nanh. Như kiểu, ủa con mẹ Việt Nam này tuổi gì mà mới qua Úc đã làm manager, ta đây có gì thua nó đâu. Kiểu vậy, ngày đầu tiên khách sạn mở cửa, mình bảo là giờ có mỗi 5 người, 1 người buồng phòng, 1 người đầu bếp, còn lại 3 người thì chia ca ra làm buổi sáng lúc 7am chuẩn bị bữa sáng cho khách. Thì mẹ bảo là mình ở ngay khách sạn thì làm luôn, chứ mấy mẹ còn lại ở chỗ xa hơn, sáng mùa đông tuyết rơi bị tới làm khó khăn. À okay, thế là mình lãnh nhiệm vụ chuẩn bị bữa sáng cho khách ở khách sạn, ngày nào cũng phải dậy lúc 7am, trong tiết trời mùa đông lạnh giá âm mấy độ. Nghĩ lại mình đúng là mình ở đó luôn thì tiện hơn nên mình cũng đồng ý. Tới lúc khách ăn sáng xong, bao nhiêu đồ chén đĩa ly bẩn thì mình bưng vô bếp. Bả tới thấy bả tá hoả hỏi tại sao nhiều chén đĩa bẩn, sao mình không rửa mà chờ bả tới rửa. Ủa alo, con mẹ này mài thấy tao hiền rồi làm tới à. Mài mới là người làm phụ bếp, rửa chén mới là việc của mài nhé con kia. Đừng có mà được nước làm tới. Rửa cmn chén đi. Cay tập 1, cái này thì mẹ đéo cãi được, nên hôm sau khi mẹ tới thấy mình bưng tô chén của mình vừa ăn sáng vào để cho mẹ rửa, thì mẹ bảo là tự rửa chén của mình đi. Ủa alo? mình ném thẳng mấy cái chén đĩa nhựa vào thẳng thùng rác trước mặt mẹ, bảo mẹ rằng khỏi rửa tao ăn xong vứt luôn vào sọt rác mà. Một lần khác, khi mình đang để đồ bên ngoài để phục vụ khách, mẹ chạy ra kêu là phải làm thế này thế nọ thế lọ thế chai rồi hỏi mình hiểu hông. Mình bảo hiểu, nhưng đéo thích làm đấy, làm sao? mẹ bảo thế việc ngoài này có gì mài làm tao ko làm nhé. Mình bảo okay, biến vào bếp lẹ dùm, ngoài này để tao xử lý. Và sau đó, không có sau đó nữa, mẹ này tuổi gì đòi chiến với mình.

Tiếp theo, 1 thành phần người Đài Loan khác. Con bé này thì không nhiều vấn đề như 2 người trên, nhưng cũng kể để biết vô hình chung mấy thành phần châu Á mà đi ra khắp thế nào nó cứ thế nào ấy. Xem để biết mà tránh. Con bé này thì ổn, sinh năm 96 nhưng đã lấy chồng, nó cùng chồng qua đây. Trong khi nó làm với mình thì chồng nó làm cook ở nhà hàng khác, cũng cùng một chủ. Nói chung là nó làm việc được, cũng dễ bảo, chủ yếu là nó bị tác động của con bé Đài Loan ở trên nên lúc đầu mình thấy rất yêu quý nó, nhưng sau đó thì tốt nhất là giữ khoảng cách, việc ai nấy làm. Hồi đầu, nó nghe mình cãi nhau với thằng cha Úc về vụ nghỉ 30' nó cũng đòi tính lương 30' nghỉ trưa. Nhưng như đã giải thích, nó không có giờ nghỉ đó vì chưa bao giờ nó phải làm quá 5h/ngày cả. Mình cũng giải thích cho nó hiểu như giải thích với thằng cha kia, chỉ khác là mình nói 1 lần thì nó hiểu và không hỏi lại. Còn thằng cha kia thì cãi chày cãi cối và cố tình làm sai không chịu sửa. Mọi chuyện sẽ không có gì to tát khi tới 1 ngày, nguyên do cũng là do thiếu người, chỉ có mình nó làm phục vụ, khách đông vãi chưởng. Nó làm mệt quá nên bức xúc chạy tới hỏi mình tại sao mình không giúp nó. Ủa alo? Việc của mình là đứng trong quầy bar nhận order và bán nước uống. Việc của nó là bưng đồ ăn cho khách, chờ khách ăn rồi dọn vô bếp. Rõ ràng là ai làm việc nấy, tất nhiên là vì không đủ người nên nó phải làm nhiều hơn nên mệt hơn. Còn mình thì sẽ có lúc rảnh, mình thường làm mấy việc khác như kiểm tra email, trao đổi email, kiểm tra các order cho bếp và khách sạn. Mà nó tưởng mình đứng chơi không, nên nó ấm ức chạy tới kêu mình làm manager kiểu gì mà ko giúp nó. Mình dở khóc dở cười, bảo là mình cũng bận việc chứ có rảnh đâu, với lại cũng cố gắng tìm thêm người giúp nó rồi. Nó lại bảo là, bà Đài Loan phụ bếp hay giúp nó, còn mình thì ko giúp gì, mình bảo là mài có kêu tao giúp đâu, nó bảo bà kia có cần kêu đâu cũng tự giúp mà. Ủa, tao đâu phải bà kia đâu, tao đâu có biết đọc suy nghĩ. Nếu mài muốn gì, mài phải nói ra thì tao mới hỗ trợ được. Tự nhiên đùng đùng chạy tới rồi trách cứ mình ko giúp nó. Mà mình nghĩ nó cũng vất vả nên cũng không trách cứ hay dạy dỗ gì. Hôm sau nó lại chạy tới bảo là sao sắp lịch cho nó làm 11 ngày liên tục. Theo quy định thì làm 1 tuần được nghỉ 1 ngày, tuần này nó nghỉ chủ nhật tuần sau nó nghỉ ngày thứ 7, chẳng có gì sai luật cả, nhưng vì mình nghỉ nó cũng tội nên mình sắp cho nó nghỉ hẳn 2 ngày 1 tuần cho tuần đó. Thì đó cũng chỉ là trải nghiệm nhỏ, khi quản lý nhân viên mà gặp mấy thằng lồn cà chớn thôi. Mà không hiểu sao, gặp trúng chỗ này toàn cà chớn ấy. Nên phải dạy 1 người cho mấy người còn lại thấy mà làm gương.

Sau đó, mình có thêm 1 bé nhân viên phục vụ nữa, nó người Úc mới 19 tuổi, tốt nghiệp cấp 3 xong là đi làm luôn. Gặp trúng con bé này thì lại dễ bảo cực kỳ, nói gì cũng nghe, làm gì cũng được nên không có gì phải bàn.

Việc cần bàn là về cái ông đầu bếp. Ông này làm ở đây cũng 2 season rồi, mà mùa trước vì khách ít nên ổng không có áp lực. Sau Covid, khách tự do đi lại vui chơi thì khách đông quá đông. Một buổi trưa từ 12-2pm phải phục vụ nấu ăn cho 125 khách, ông bị bức xô, mặc dù ổng nấu liên tục mấy tiếng đồng hồ, mà vẫn không kịp, khách phải chờ hơn 1h mới có đồ ăn. Khách bên ngoài thì phàn nàn, trong bếp càng áp lực. Nên ổng đi cãi nhau với ông sếp mình, bảo là tìm cook phụ cho ổng mãi không tìm được. Tới ngày ông cook mới tới làm thì ổng xin nghỉ việc mẹ. Vậy là mèo lại hoàn mèo. Ông chef nghỉ việc, ông cook tới thay. Bé phục vụ mới tới làm, bé phục vụ cũ vô thay ông buồng phòng rửa chén. Vậy là nhà hàng vẫn hoàn 5 người, vẫn thiếu 4 người. 

Một tuần sau, khách tăng từ 125 lên 180, ông cook nghỉ việc luôn. Vậy là không có ai nấu nướng. Nhà hàng đóng cửa, chuyển qua bán sandwhich với chips ăn liền cho nó lẹ. Bọn khách tây thì không ý kiến gì, vì nó ăn hoài nên thấy cũng được. Còn bọn khách á, đặc biệt là mấy thành phần rẻ tiền như tụi Ấn Độ thì suốt ngày complain. Ngày nào tâm trạng mình vui thì kệ mẹ chúng nó, ngày nào mình bực thì mình đứng cãi nhau õm tỏi với tụi nó, rồi đuổi cổ chúng nó khỏi nhà hàng. 

2 tuần trôi qua mà tình hình chẳng khá lên chút nào, không chỉ riêng nhà hàng của mình mà mấy cái nhà hàng khác cũng bị quá tải vì thiếu nhân viên. Cuối cùng thì ông sếp mình cũng thuê được một đầu bếp mới, mà bà sếp này không biết nấu món Trung Hoa, tới làm cả tuần cứ loanh quanh cắt hành cắt ớt. Nấu ăn thì ko lo nấu ăn, cứ tơn tơn chạy ra đòi làm phục vụ, nói năng xằng bậy với khách, hứa hẹn viễn vông những điều không có thật. Mình cảm giác như con mụ đó là con điên chạy loanh quanh ấy. Mình quá mệt mỏi nên kêu ông sếp tuyển gấp giúp 1 đứa cook biết nấu ăn và ko bị điên dùm. Thì đùng cái ổng nghỉ việc, rồi xong. Rồi cái nồi cám heo này ai gánh, nên thôi mình cũng xin nghỉ việc cmnl. 

Kết thúc 8 tuần làm việc, chỉ có 1 tuần đầu tiên được bình yên. Mình gói ghém hành lý bắt bus về thẳng Sydney, rồi lên mạng tìm việc khác. Ở Sydney 4 ngày không kiếm được việc nào, con bé cho ở ké nó kêu mình cuốn gói ra khách sạn ở đi, thế là qua ngày thứ 5 mình bay tới Brisbane kiếm việc, mới tới Brisbane là mình có việc ngay, rồi mình bay tiếp tới Mackay. Lúc mới xuống sân bay lại có người tới đón, hốt mình tới chỗ làm. Giờ mình đã an yên ở chỗ mới, làm việc được 1 tuần, không có chút drama nào. Chỉ việc dành dụm tiền cho đầy tài khoản thôi. Sau 3 tháng mình sẽ lại đi chỗ khác, vừa khám phá vừa kiếm tiền, chỗ này xa xôi hẻo lánh, toàn dân local, ở đây chỉ có mỗi mình là châu Á, từ giờ không chỉ cạch mặt dân Việt Nam ở nước ngoài, mà còn phải mở rộng ra tận châu Á luôn.