Lần đầu tiên mình đi Gopeng là do đặt nhầm khách sạn ở airbnb nên thôi lỡ rồi đi luôn, nói là phòng khách sạn trong một cái resort trên núi nhưng mà nó đéo khác mọe gì cái nhà ở miền Tây hết. Khoảng cách từ KL đến Ipoh là 220km đường quốc lộ bằng phẳng, nhưng bus nó chạy khoảng hơn 5h mới tới giá vé cỡ 20-27RM tùy hãng xe. Sau khi tới bến xe Amanjaya thì mình phải tiếp tục bắt Grab lên Gopeng hết 45RM. Lên tới nơi cái chốn chó ăn đá gà ăn sỏi mà mình đặt phòng 1 đêm hết 120RM/người thì mình thấy sai lắm rồi. Lúc mình tới đó thì éo có ai ở đó hết, sau thì thấy một đại gia đình cỡ chục người Singapore lên nghỉ dưỡng nữa. Phòng ốc thì cũ kỹ, nhà như kiểu nhà tranh vách đất ở quê ấy, rồi nguyên một vùng đất bạc ngàn mấy héc ta trồng toàn trái cây, nào là chôm chôm, nhãn, sầu riêng,...rồi nuôi mấy con thú như khỉ, vịt xiêm, chó mèo. Hôm đó vừa lên thì mình ngủ miệt mài tới tối, đã đặt nấu bữa tối hết 20RM/người. 9pm mình dậy đi ăn tối thì thấy đồ ăn được nấu xong lâu rồi nên nguội ngắt, đầy đủ nào thịt, cá, trứng, mà éo thấy rau đâu. Cơm nguội khô cứng, mấy món còn lại cũng nguội và đầy dầu mỡ. Phong cách ăn uống của Tung Của thiệt ngao ngán. Nhưng mà đói nên cũng ráng ăn, sau đó thì thấy đại gia đình Singapore xuất hiện, ngồi ăn lẩu ngút ngàn khói. Thế là mình lại kêu thêm nồi lẩu. Người ta ăn lẩu là vì có hải sản, thịt, tôm, cá mực. Đây nồi lẩu bưng lên toàn là chả cá, cá viên, thịt viên. Đm muốn lật bàn ghê nhưng mà lỡ kêu rồi, với lại ít ra nó nóng và có nước có rau còn nuốt được. Sau đó mình còn kêu thêm mấy lon bia ngồi uống, thì gia đình Singapore bắt đầu mở nhạc Tung Của lên hát karaoke. Sau đó mình lại thấy chủ nhà đem sầu riêng ra mời họ ăn. Mình lại lên cơn thèm sầu riêng lại kêu họ cho một trái. Á mà gia đình Singapore mời mình qua ăn sầu riêng chung luôn. Mình thấy cũng ngại nên ăn một miếng rồi lại về bàn uống bia, ăn lẩu tiếp. Tới khuya 1am thì tất cả giải tán đi ngủ. Sáng ra mình lại đi ra ngoài bờ sông kiếm một quán ăn để ăn sáng. Đây là quán ăn duy nhất trong khu vực đó. Mình thấy có một dãy mấy ngôi nhà xây bên bờ sông kiểu homestay rất dễ thương. Nghĩ lại lần tới nếu còn lên đây thì chắc nên ở khu bên này. Ở dưới sông có mấy đứa trẻ con đang nghịch nước tắm sông, rồi mấy thằng Tây chơi trò chèo thuyền vượt thác. Ăn sáng xong xuôi thì mình lại về ngủ tiếp, tới 12h trưa thì dậy trả phòng rồi tới bến xe về KL. Lúc tới trả phòng thì gặp ông chủ resort, ổng nghe nhân viên bảo mình là người VN thì ra tiếp chuyện rôm rả, bảo là ổng có bạn người VN, rồi bạn ổng lấy vợ VN, rồi ổng cũng hay đi VN làm từ thiện ở vùng núi phía bắc, tiện thì xin luôn số điện thoại mình. Người đàn ông trung niên gốc China cỡ ngoài 40t, ổng bảo là mùa này (tháng 10 năm ngoái) ít có người tới resort nghỉ dưỡng, gia đình Singapore đó là bạn bè lên chơi nên được tiếp đãi nồng hậu, còn mình là khách nên tiếp như shit. Xong mình bảo là muốn thuê xe chở xuống bến xe, lễ tân đã lấy phí 20RM/người. Sau đó thì nghe bảo ko có xe chở xuống, xong ông này lấy xe riêng chở mình tới bến xe, chắc cũng đi cỡ 30-40p thì tới, vừa kịp giờ lên xe ko bị trễ. Sau về ông này còn nhắn tin watsapp cho mình khoảng 2 tháng, mỗi ngày 1-2 tin nhắn kiểu chuyện cười, mình chẳng bao giờ đọc cũng ko bao giờ rep. Tới ngày thứ 61 thì mình block luôn. Tới giờ ko biết tin tức thế nào.
Lần thứ hai mình đi Gopeng là cuối tuần vừa rồi, dự tính là sẽ đi Ipoh để chơi bời, ai ngờ quanh đi quẩn lại lại lên thấu Gopeng. Mình đáp bến xe lúc 5h chiều, tới Ipoh nhận phòng KS và ngủ tới 9h thì dậy đi kiếm gì ăn. KS mình ở rất đặc biệt, căn phòng mình ở là phòng single, chỉ có duy nhất một cái giường đơn, nội thất đầy đủ và nhà vệ sinh trong phòng. Kiểu phòng này nếu mình thuê được dài hạn ở KL thì hay biết mấy. Nó đáp ứng đầy đủ mọi yêu cầu của mình, giường đơn, nội thất, nhà vệ sinh, ban công, quá hoàn hảo, giá thuê một đêm là 60RM, toàn bộ đều tự phục vụ. Lúc mình đặt phòng xong thì được gửi tin nhắn hướng dẫn tự check in. Mình tới KS thì đi lên phòng lấy chìa khóa phòng ở cái tủ khóa nhỏ bên cầu thang, rồi tự mở cửa vào phòng, mình phát hiện là quên đem cái ổ cắm 3 chấu nên định hỏi mượn chủ KS. Ai ngờ chủ bảo xuống tầng 1 thuê 5RM, khi nào xài xong trả lại thì lấy lại 5RM. Mình chạy xuống tầng 1 thấy ko có ai, rồi bàn bày biện nhiều thứ như là mỳ tôm, nước, bánh kẹo, mỗi món 2RM. Có ổ cắm 3 chấu để trong họp ghi 5RM. Mình đứng chờ hoài ko thấy ai, kêu cũng ko ai trả lời. Xong có một bạn ở tầng 1 mở cửa đi ra bảo là ở đây tự phục vụ, kêu cũng ko có ai đâu. Muốn mua gì thì lấy rồi tự động bỏ tiền vào cái hộp kia kìa. Vậy là mình lấy cái ổ cắm thêm chai nước suối 1.5L tổng 7RM bỏ vào hộp.
Lúc mình ngủ dậy là 9pm mình đi kiếm cái gì ăn, nghe giới thiệu ở đây có khu chợ đêm mở tới 2am, có nhiều món đặc sản, mình đi theo chỉ dẫn ggmaps tới một khu đông đúc toàn đồ ăn tàu, người ngồi đông nghẹt ngoài đường, mình kiếm chỗ ngồi xong kêu cả lố món. Bạn phục vụ bảo là phải chờ 45p mới có món mình thì bị bất ngờ nhưng mà thôi, nghĩ tới đây phải ăn món đặc biệt nên ráng chờ. Ai ngờ mới chờ vài phút lại cho ra một món, nào là sủi cảo chiên, bạch tuột xào, chân gà hầm, vãi mới ăn 3 món mà no éo nỗi rồi. Thêm cái mùi dầu mỡ, thuốc bắc trộn lẫn, lúc đó mình chỉ nghĩ ăn lẹ rồi biến chứ ko là nôn ra hết thì phí. Chỉ có món đặc biệt nhưng là món mì xào của nó thì mãi ko chịu ra nên mình hủy luôn. Đúng là cái gu ăn uống của tụi tung của tệ thiệt, ngoại trừ lẩu ra chả có món gì ăn được.
Sau khi ăn no rồi thì mình đi bộ ra khu bán đồ chợ đêm, bán cái qq gì ko biết, quần áo vừa cũ vừa quê, giày dép hàng nhái, style hồi giáo mặn thiệt chứ. Sau khi đi hết cả khu chợ đêm ko nhìn ra nỗi cái món gì vừa mắc mình lại đi tới khu Old Town chỗ mà có mấy cái hình vẽ lên tường ấy. Cuối tuần mới hơn 10h mà ở trung tâm vắng tanh vắng ngắt ko có con ma nào bén mảng, đi dạo một vòng tới 11h mình lại về ngủ. Về tới phòng mình tìm coi có chỗ nào chơi ko thì thấy cái động Tempurung ở đây rất là nổi tiếng lại được đi khám phá trong động nên mình tới đó, ai ngờ chỗ đó là Gopeng. Thiết nghĩ mình sẽ đặt báo thức dậy lúc 7h rồi ăn tí dimsum cho có sức mà leo động, ai ngờ ngủ ngon quá tới hơn 9h mới dậy. Lâu lắm rồi mình mới ngủ được một mạch thẳng tắp ko bị thức giấc nửa chừng. Nhẩm tính đồng hồ phải chạy 22km tới đó trước 11am để mua tour leo động. Sau giờ đó thì họ ko bán nữa. Nên mình nhịn luôn ăn sáng đặt grab chạy tới. Chỗ KS mình ở nằm ngay ngã tư đèn đỏ, mình kêu grab dừng ngay đèn đỏ mà thằng cha nào cũng chạy quá khỏi đó cả 50-70m bắt mình đi bộ. Giữa trời nắng chang chang, nóng nảy bức bối còn bắt đi bộ mình hủy luôn 2 chuyến tới chuyến thứ ba mình kêu thằng cha tài xế đứng ở đèn đỏ đừng chạy quá xa nhưng nó vẫn chạy lố cỡ 20m, mình đành vác thân xác đi bộ qua đó vì đã hơn 10h30 rồi sẽ trễ mất. Vừa bước lên xe ngồi mình chẳng nói chẳng rằng liên tục nhìn đồng hồ để nhắc tài xế là mình đang vội, chạy lẹ lẹ đi. Tới điểm đó thì cũng hơn 11h10, nhưng vẫn còn hên chạy vào mua vé thì người ta bảo 11h30 mới bắt đầu. Mình tranh thủ đi kiếm gì ăn, tại cái nơi khỉ ho cò gáy cũng chỉ có một nhà hàng bán đồ ăn, mình kêu dĩa cơm mà kêu nó đừng bỏ thịt bỏ rau thôi, ăn thịt vị cà ri buồn nôn lắm. Thế là quất hết 1 dĩa cơm với 1 ly trà chanh hết 8RM. VN chắc còn lâu mới bằng kịp Mã, làm du lịch ko có chặt chém một đồng, ở đó độc quyền đó cũng ko hề bán mắc tí nào. Sau khi ăn xong thì vào cổng soát vé, người soát vé kêu mình phải chuẩn bị một cái đèn, nếu ko có thì đi thuê, đồ đạc thì ko nên đem theo vì sẽ bị ướt hết. Thế là mình đi gửi đồ hết 5RM rồi nhét ví đi gửi luôn nên ko có tiền đi thuê đèn, đành muối mặt tới thuê mắc nợ. Giá thuê đèn là 10RM, 5RM đặt cọc 5RM tiền thuê, mình hỏi ông chủ là có stk bank ko mình ck cho. Ổng bảo thôi mày cầm đi đi, lát quay lại đưa tao 5RM được rồi.
Cái nhóm đi vào động đông đúc cỡ 30 người, người lớn trẻ em thanh niên gái trai đủ cả. Ai cũng mặc áo quần kín mít, mình mình chơi quần đùi áo pull. Mình mình đi 1 mình, và là người nước ngoài. Lúc đi vào động có một ông hướng dẫn, đi tới đâu ổng sẽ soi đèn giới thiệu về mấy cái mỏm đá trong động. Nào là hình con voi, con cá, con chim, đủ thể loại. Tới lúc đi qua cái khu vực khô, để vào khu vực ước, lúc nào đèn cũng không có nên phải dùng đèn thuê, đi bộ xuống cầu thang rất là sâu, ổng phát hiện ra mình ko có đội mũ bảo hiểm, nên ổng hỏi mình mua tour nào, nếu tour khô thì xong rồi, mình bảo là mua tour đi hết động nên cứ thế đi tiếp. Ổng thấy ko ổn nên đưa cái mbh ổng đang đội cho mình, tiện giúp mình lắp cái đèn lên mũ cho khỏi cầm trên tay mất công.
Càng đi vào trong động thì môi trường càng ẩm ướt và địa hình càng hiểm trở, có những nơi rất cao phải leo trèo, bữa trước mình có đi chơi cái trò leo lên mõm đá đó, trời cái này là trường hợp thực tế luôn nè, leo lên mõm và ko có dây bảo hiểm gì hết có mỗi cái mũ thôi. Có những nơi thạch nhủ nhỏ xuống gần thấu mặt đất thì phải bò mới đi qua được, mà nền đất sỏi cát, giờ mới biết tại sao phải mặc quần dài rồi, mặc quần đùi bò đau bm. Rồi có những nơi phải lội nước hoặc vừa lội nước vừa bò, tới đây thì mình mới biết tác dụng của cái mbh, trên đầu thạch nhũ lĩa chĩa nó chích vào đầu cái là chảy máu luôn đó. Có đoạn mình phải leo cao khoảng 30m, mà tay mình thì cầm theo chai nước 1,5l rất là vướng nên hầu như mấy anh thanh niên trong nhóm hoặc hướng dẫn viên cầm dùm mình. Đoạn nào mình lên một mình ko được thì mấy ổng leo lên trước rồi kéo mình lên. Dù sao đi 1 mình cũng có cái lợi, người ta đi cả đại gia đình thì hỗ trợ lẫn nhau, có couples cũng nâng đỡ nhau, mình thân gái dặm trường cả tá thanh niên nhào vào đỡ cũng tiện lắm, ahihi. Mà mình nể nhất là có mấy em nhỏ lắm nha, cỡ 7-12t mà rất mạnh dạn, cũng rất khỏe, rất hăng, leo trèo, bò lội cái gì cũng làm gì, suốt 4h không kêu mệt một tý nào. Mình leo đến nỗi mà đặt chân xuống đất thì ko sao chứ đưa chân lên không là run cầm cập, một phần vì yếu một phần vì mệt vì mình chưa bao giờ vận động vừa mạnh vừa lâu như thế. Nhưng ko hiểu sao lúc đó mình chả thấy mệt gì cả, chỉ thấy nóng mà thôi. Tới đoạn mà leo lên cao đoạn 30m rồi ấy còn phải leo lên nữa, mà ông hướng dẫn nhắm phụ nữ trẻ em ko leo lên nỗi nên phải trượt xuống tìm đường khác. Ôi mẹ ơi lúc lên thì chỉ nhìn phía trước thôi, chứ lúc xuống thì sợ chết mọe ấy. Mình phải ngồi để nó trượt từ từ, chứ lẹ một cái mà nó trượt đường dài là người xiên vô thạch nhũ luôn. Lúc leo thì leo đầu, lúc trượt xuống thì từ đầu chặp thành cuối luôn. Đi liên tục 4h thì chỉ có khoảng 30p là đi ra cái khu vực có rừng cây, suối chảy để nghỉ 30p và chụp ảnh thôi, còn lại là vận động liên tục á. Đây đúng là thành tích hoành tráng nhất từ trước đến nay của mình mà. Trong quá trình mình đi thì mình chẳng nói chuyện với ai, thỉnh thoảng sợ quá thì hay thốt lên mấy câu tiếng Việt kiểu như là “thôi chết mọe rồi, trùi ui” vậy mà mấy người đi cùng cũng nhận ra mình là người Việt chứ ko phải Chinese. Có thằng ku nó hỏi chuyện mình, hỏi là làm ở đâu, rồi ở Mã lâu chưa, rồi sao đi có 1 mình, mình thì cũng chỉ đáp lại xã giao, mà nó bảo nó chơi trò này 5 lần rồi. Vãi thiệt, sao nó rảnh vậy nhỉ. Lúc kết thúc hành trình là mới 3h chiều, mình đang tính đi chơi tiếp trò chèo thuyền vượt thác vì dù sao người cũng ướt gần hết rồi, chơi nốt rồi thay đồ đi về. Trò này bữa trước đi chưa có dịp chơi, hồi xưa mình có chơi 1 lần ở Đà Nẵng, nhưng thử coi thác ở đây có vui như ở ĐN ko. Lúc mình tới mua vé chơi tiếp thì bà bán vé bảo trò này phải chơi theo nhóm từ 5 người trở lên, chứ có mình mình ko chơi được. Ôi trời cái thuyền nó to lắm phải ngồi 5 người mới đủ sức chèo, chứ thuyền ở Hòa Phú Thành nhỏ tý chỉ cần 2 mống, mà ko cần chèo, nước nó tự đẩy mình đi rồi. Vậy là ngồi 1 hồi chẳng biết làm gì thì thấy nhóm thằng ku lúc nãy đi ra, mình hỏi nó có muốn chơi trò này ko thì nó bảo trò này mùa này ko vui vì ko mạo hiểm, phải chờ tới mùa mưa nước chảy xiết thì chơi mới vui, cỡ tháng 5 quay lại trúng mùa mưa là đẹp. Mình thì nghĩ ko biết mùa quýt năm nào mới quay lại, nó bảo nhóm nó chuẩn bị đi tới cái thác cũng gần đây, cách có 15p chạy xe thôi rủ mình đi chung, mình hỏi tới đó làm gì, nó kêu tới tắm. Nó có bị khùng ko, nguyên bầy toàn trai ko rủ 1 đứa con gái tới tắm thác, tức nhiên là mình từ chối rồi. Rồi mình ngồi tính tiếp ko biết làm gì lại lên mạng search địa điểm vui chơi nào gần gần bến xe để tiện chơi xong lên xe về KL còn kịp. Tìm mãi thì ra cái khu vui chơi The Lost World vô đó chơi mấy trò như kiểu công viên nước, có cả suối nước nóng, mà đau cái là suối nước nóng chỉ mở buổi tối giờ đó mình về KL mất tiêu rồi, mà thôi ko sao cứ tới chơi mấy trò khác cũng được. Nói là làm mình ra kiếm xe đi tới đó, mở app Grab lên đặt xe ko có chiếc nào, ra hỏi ông bảo vệ taxi ở đâu ổng bảo ở đây ko có taxi, rồi hỏi bus ở đâu thì ổng bảo đi bộ ra đường lớn 2km thì gặp. Mà giờ đi bộ ra đó với thân xác rả rời, thêm bus ở vùng quê hẻo lánh thì phải chờ cả tiếng mới có 1 chiếc, rồi chạy chậm rù tới khu vui chơi thì chắc tới giờ nó đóng cửa mọe rồi. Mình hỏi có cách nào gọi taxi ko, thì ổng bảo có một người đang ngồi chờ Grab nè, rồi ổng chỉ một người đàn ông đang ngồi xe lăn, mình cũng chẳng biết sao đành đi mua 1 bịch nước dừa uống cho đỡ khát đã. Sau đó xe Grab tới đón người đi xe lăn, ông bảo vệ tiện thể báo tài xế là chở luôn mình đi luôn, chứ mình cũng đang muốn đặt Grab. Vậy là lên xe đi luôn, lẽ ra Grab đi 2 người thì tiền phải chia hai ai ngờ giá đi gấp đôi giá mình tra trên app, hết mọe 50RM đi tới The Lost World. Thôi thì mình chẳng tính toán cái đó làm gì, có xe đi là may rồi. Vừa đặt chân tới The Lost World là 4h thì ầm ầm sét đánh rầm chơi và đổ cơn mưa ào ào, rồi xong khỏi chơi bời cmn gì hết, mình đứng chờ từ 4h-5h30 mà mưa ko có biểu hiện tạnh chỉ có to dần đều, vậy là chi phí 50RM chạy tới đây ngắm mưa đã xong. Đành đặt chiếc Grab khác lên bến xe về KL, may phước ở đây khá gần trung tâm nên dễ dàng gọi Grab, chạy tới bến xe thì cỡ 6h, đổi vé online thành vé giấy xong thì vẫn còn thời gian nên mình lại đi kiếm gì ăn, kiếm được quán bán bánh ngọt vừa nóng vừa ngon giá cũng ko mắc, làm thêm 1 chai sữa đậu nành nữa là vừa đúng 6h30 lên xe ra kiếm cái xe thì ko thấy đâu. Trên vé ghi biển số xe là 7597 mà mình đi kiếm mãi có 1 chiếc là 7598 và 1 chiếc là 7557 mình chạy tới hỏi cả 2 chiếc đều ko phải đi KL. Vậy là lại quay lui quầy vé hỏi sao ko thấy xe đâu, ổng bảo là do kẹt xe nên chưa tới. Mình thì cứ đi tới đi lui vòng vòng chỗ đậu xe hơn chục chiếc xe khách để tìm sau đó phát hiện ra chiếc đó đang đứng đổ xăng đằng sau, rồi cũng chạy lại chỗ dừng bánh. Mình bước lên xe ngồi chờ tới 7h nó mới chạy và tới 12h thì tới TBS. Nửa đêm nửa hôm mà bến xe đông như gì, đặt Grab về nhà giá cũng tăng gấp đôi do nhu cầu cao. Vừa về tới nhà cái mình lăn ra ngủ luôn. Hôm sau tỉnh dậy thì người ê ẩm từ cổ xuống chân, cả 2 chân ko co đầu gối được, mỏi kinh khủng khiếp tới hôm nay cũng chưa hết mỏi. Mình phải bôi thuốc chống mỏi mỗi ngày 3 lần cũng chưa hết mỏi, chân chỉ có thể duỗi thẳng chứ co đầu gối là đau cơ bm. Thiệt là một trải nghiệm đau đớn và thú vị. Vì 2 tuần liên tiếp vận động quá nhiều, nên sắp tới mình tính đi tới chỗ nào có biển để nằm phơi mình nghỉ dưỡng thôi chứ ko vận động nữa. Tiện thì tiếp theo mình sẽ có mấy ngày phép nên xài luôn cho chuyến đi Sarawak, Sabah và Brunei. Đi về mình kể cho nghe, ahihi.

