Thứ Bảy, 21 tháng 3, 2020

How about Cameroon Highland in Malaysia

Cái cao nguyên tiếp theo mình đi ở Mã là Cameron Highland, vừa mới đi cuối tuần vừa rồi 2 ngày 1 đêm.
Như mọi lần, mình lại trên trang web đặt vé online 2 chiều, sáng thứ 7 đi chiều CN về. Thời gian mỗi chuyến đi là 4h, ngồi trên xe chỉ việc ngủ, khi nào tới thì họ đánh thức mình dậy. Đặt phòng KS thì mình dùng airbnb. Vé xe bus 35RM/chiều, phòng KS 1 đêm 30RM. Rồi xong lên đường.
Cameron ở trên cao nên thời tiết lạnh, ban ngày trời vẫn nắng chang chang nên tốt nhất là đem theo một chiếc áo ấm bận buổi tối, ban ngày thì áo khoác nhẹ được rồi. Lúc mình đi thì buổi trưa 12h, mình phải ra TBS là bến xe trung tâm ở KL, có thể bắt bus đi tất cả các tỉnh khác hoặc đi Sing, Thái cũng được. TBS không nằm ở trung tâm thành phố nên mình phải bắt grab qua đó hết 20RM, LRT thì rẻ hơn nhưng vì sợ trễ nên mình đi grab cho lẹ. Xe bus chạy đúng giờ và phải check in vé online thành vé giấy trước muộn nhất 30p trước khi xe chạy. Xe vừa tới bến cái là bà con xếp hàng check vé lên xe rồi chạy đi ngay, ko có rờ rờ chờ khách đón khách tấp khách như ở VN. Chạy giữa chừng có dừng đúng 10p để đi vệ sinh và đúng chính xác 4h sẽ tới bến xe Tanah Rata ở Cameron Highland. Quãng đường đi từ chân núi lên đỉnh thì xe đi lắc lư giống chơi tàu lượn vậy, mặc dù mình ngủ nhưng vẫn biết đầu mình cứ lắc qua trái qua phải liên tục. Ở Cameron có tới 3 cái làng/bản/thị trấn trung tâm ấy, nhưng mình ở ngay chỗ gần cái bến xe cho tiện đi lại, vì đi bộ mà. Sau khi cập bến thì mình được phát cái tờ rơi bán tour một ngày tại Cameron, có tour 3h, 5h, 8h. Mình xem thì thích tour 8h nhất nhưng nếu hoàn thiện thì sẽ quá giờ bus về KL nên mình đành chọn tour 5h trị giá 80RM. Sau đó mình đi kiếm cái gì đó ăn, gần đó có mấy cái nhà hàng bán đồ ăn uống linh tinh mà mình chỉ muốn ăn đồ Hàn, vãi thiệt chứ cái quán đồ Hàn lại đóng cửa tới 5h mới mở. Thế là mình đi bộ về KS ngủ một giấc tới tối. Cái KS kiểu phòng dorm, mỗi người nằm một giường như cái hộp, có mền, gối, ổ cắm sạc, gương, quạt quá đủ chỉ để ngủ. Nhà vệ sinh dùng chung nhưng sạch sẽ hiện đại. Xung quanh toàn khách tây balo, nam nữ đủ cả, đứa nào đứa nấy vác cái balo to đùng. Chỗ đó cỡ 20-30 giường nhưng yên tĩnh, chẳng ai làm phiền ai. Mình ngủ một mạch tới 10h thì dậy kiếm gì ăn. Trời lạnh thế này nên mình đi kiếm lẩu ăn. Xài gg thì nó chỉ cho mấy cái quán lẩu mở cửa tới 11-12h ai ngờ đi tới nơi mới 10h30 thì nó đóng cửa dọn dẹp hết rồi. Đi hẳn tới 3 cái mỗi cái cách nhau 1km mà vẫn bị từ chối cho ăn nên thôi mình vào 7-11 mua chai nước uống. Cả ngày trời chưa uống giọt nước nào, trên đường về lại KS thì thấy một quán ăn ven đường của người đạo Hồi vẫn còn mở cửa, mình bước vào kêu một tô tomyum với một ly nước xoài rồi húp phát cho ấm bụng rồi về. Tới KS thì đã 1h lại leo giường ngủ tiếp tới 7h dậy đi ăn sáng kiểu tây, ngồi trên phố lạnh lạnh uống ly cafe nóng, ăn bánh mỳ với trứng ốp la thiệt là thi vị. Sau đó mình về KS trả phòng rồi vác balo đi tour 1 ngày.
Anh tài xế đứng chờ mình dưới cửa KS, mặc bộ đồ như sân du mục, lái chiếc xe Land Rover cũ rích xuất hiện đúng giờ hẹn trên vé tour chở mình đi đón mấy người khách còn lại, hình như phải đi tận qua thị trấn khác, xa vãi đi mất 30' đón hết đủ khách lên xe là 8 người rồi lên đường đi lúc 9h30.
Trên xe toàn khách Tung Của, ngoại trừ mình, 7 người còn lại thuộc 2 gia đình và đặc biệt toàn phụ nữ, vậy nên chẳng có ai lái xe được nên mới đi tour chớ. Điểm đến đầu tiên là Mossy Forest, trước ngày 1/3/2019 thì chỗ này mở cửa free, sau ngày đó thì bán vé 30RM cho người nước ngoài và 10RM cho người Mã. Anh tài xế bảo mình là người nước ngoài nhưng làm việc ở Mã thì coi như người Mã mua vé 10RM đi, thế là mình làm theo, bảo người bán vé như vậy, thế là họ đưa mình vé 10RM, chắc cái này vài bữa áp dụng để đi mấy cái khác, vé gì ở Mã người nước ngoài cũng gấp 2-3 lần hết.
Sau khi mua vé xong thì vô trong leo cầu thang, núi rừng người ta xây cầu thang cho dễ leo, giống bên Taiwan á. Đi được một đoạn thì gặp một cái tháp cao cao, trèo lên tháp nhìn xuống thì thấy toàn sương mù. Mọi người lần lượt xếp hàng lấy view chụp ảnh rồi lại đi xuống. Leo xuống đi tiếp một đoạn nữa là hết đoạn có cầu thang, qua chỗ đó sẽ có thêm 1 điểm bán vé, mà ko thấy ai ở đó hết nên mình cứ đi vào thôi. Đi vào trong thì đường đi hiểm trở hơn, mình thấy 2 gia đình có trẻ em đang tạo dáng chụp ảnh, mình đi sâu thêm vào trong nữa thì ko thấy có ai hết. Nãy nghe anh lái xe bảo đừng đi vào sâu quá hồi xưa có thằng tây đi vào chưa thấy đi ra, thê slaf mình trở ra. Vừa trên đường đi ra thì thấy anh tài xế đi vào tìm. Vậy là khám phá xong Mossy Forest giờ đi tiếp điểm khác. Điểm tiếp theo là đồi chè. Trên đường đi thấy có chỗ nào view đẹp là dừng lại chụp ảnh, xong rồi đi tới nhà máy làm trà, mua trà. Có một người hướng dẫn đưa mọi người vào nhà máy xem quy trình sản xuất trà, sau khi tìm hiểu xong thì đi qua chỗ bán trà để mua. Có trà sữa đủ vị, trà độ từ nhạt đến đậm, trà trong túi lọc và trà từ tim trà. Mình mua cả lố về cho ba mẹ uống. Sau đó đi bộ ra đồi chè chơi. Mà ở đây người ta ko cho đi thẳng vào đồi chè như ở VN đâu, rào hết rồi, chỉ có đứng xa mà ngắm thôi.
Tiếp đến họ chở mình đi ăn trưa, ở đồi chè mình phát hiện ra trên này có tuyến xe bus màu vàng chở đi tới các điểm tham quan, mình search gg thấy bảo vé có 10RM đi khắp mọi nơi nhưng sẽ chờ rất lâu từ 30-60' một chuyến, nhưng ko biết cách đón bus này ở đâu cả, lần sau lên phải đi mới được vì chiếc xe bus kute lắm. Ăn trưa xong họ chở mình đi tới vườn dâu. Đi vào vườn thì thấy người ta trồng dâu trên ống nước cao cao chứ ko trồng trên đất giống ở Đà Lạt. Mình phải mua vé 30RM để vào hái tối thiểu 1/2kg, hái thêm tính tiền thêm. Mình vào tính lựa trái to mới hái thôi ai ngờ toàn trái nhỏ, còn chê dâu ở đây ko to bằng dâu Đà Lạt, nhưng lát nữa ra chợ mới thấy mấy trái to đại bự bị hái đem ra chợ bán hết rồi, chỉ còn trái nhỏ trong vườn cho mình hái thôi. Mình đang mải mê hái thì ông thợ trong vườn lại gần mình nói toàn tiếng Mã đưa lên tay mình cả đống dâu bảo mình ăn đi, ăn đi ra kia khỏi tính tiền. Rồi ổng liên tục hái hái hái, đưa mình kêu mình ăn ăn ăn. Rồi mình ăn cỡ 20 quả rồi mình bảo thôi ko ăn nữa, nhiều lắm rồi, để hái tiếp. Xong rồi ổng chỉ cho mình chỗ mấy quả vừa to vừa chín để mình hái, rồi mình ko biết ½ là bao nhiêu nên ổng chỉ luôn là tới mức này này, cứ hái đi chưa đủ đâu. Tới lúc mình thấy cũng đầy đầy rồi thì đi ra cân cỡ 0.529kg, okay xong.
Tiếp đó họ lại chở mình ra chợ địa phương ở đây, họ bán rau củ và trái cây vừa tươi vừa ngon, ở trên này thích thật, mấy món nho móng tay, dâu tay to ơi là to, mà khoai tây khoai lang cà rốt thì trái nhỏ tí. Rồi có cái trái lai giống ổi+táo gọi là trái “tổi” vỏ màu xanh như táo nhưng ruột là ổi, ổi+dâu gọi là trái “dổi” vỏ màu đỏ như dâu nhưng ruột là ổi, trái to bằng bàn tay và ăn ngọt lịm, gói thành bọc 2-3 trái xanh, 2-3 trái đỏ 10RM/bọc. Mình bảo bán cho mình 1 trái xanh 1 trái đỏ mà họ ko bán lẻ, chẹp vậy thôi mình ko mua nữa.
Xong rồi họ lại chở mình tới cái vườn cây toàn bươm bướm và côn trùng. Khu vườn khép kín toàn cây cảnh, với mấy con thạch sùng, sóc, chuột nằm trong mấy cái khung kính, loại này dành cho trẻ em chơi chứ ko phải cho mình. Sau đó lại đi đến chợ bán cây cảnh, ở đó toàn cây xương rồng to ơi là to. Tiếp đến là tới cái viện bảo tàng dân tộc anh hùng Mã, thấy cũng giống của VN mà, trưng bày mấy cái chiến tích thời chiến tranh, mấy món đồ cổ ngày xưa. Địa điểm cuối cùng là một cái đền phật phong cách Trung Hoa. Sau đó anh tài xế đem mình qua xe khác để đưa mình về lại trung tâm Tanah Rata để kịp chuyến xe về KL.
Xe chạy lúc 5h30 nhưng tour kết thúc lúc 4h30, vậy là còn 1h ko biết làm gì nên mình đi massage chân. Tiệm massage toàn người gốc Trung, một ông ngoài 70t ngồi massage cho mình, ổng hỏi mình là ủa con phải người China hơm, nhìn mặt giống China lắm nè, ba mẹ phải người China ko nà. Mình lục lọi lại ký ức mười đời tổ tông nhà mình ko có ai có họ hàng với China cả, nên mình bảo mình là người VN. Ông lại hỏi là ở VN có nhiều người China ko, có ai nói tiếng China ko. Mình bảo là cũng có mà ít òm à, mà họ nói tiếng China trong nhà thôi chứ ra ngoài toàn nói tiếng Việt ko à. Sau khi massage chân xong thấy còn thời gian nên mình lại kêu ông massage tay cho mình luôn, rồi tiện ông bóp vai cho mình luôn. Ông bảo là do khi bóp chân mình phát hiện mạch ở trên vai mình bị đau nên bóp luôn cho. Xong tất tần tật hết 70RM.
Sau đó mình lên bus về KL, xe chạy đúng 4h là về KL Sentral, không cần phải về TBS tốn tiền bắt Grab về nhà nữa. Rồi Cameron Highland là vậy thôi.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét