Thứ Năm, 16 tháng 12, 2021

Bài học về tình bạn, tình yêu và sự nghiệp trong series HOW I MET YOUR MOTHER tập 1

 1. Tình yêu

Coi phim này xong cũng mấy năm rồi, bắt đầu xem từ hồi năm 2014 nhưng dạo gần đây mình hay nghĩ về nó, nên mình quyết định sẽ viết một bài phân tích về các vấn đề nổi trội trong cuộc sống, gắn liền với các nhân vật trong phim. Chủ đề đầu tiên phải nói tới là tình yêu, tất nhiên rồi. 5 nhân vật là 5 người bạn, ngoại trừ cặp Lily và Marshall đã cặp với nhau từ ngày đầu, thì 3 người còn lại chuyện tình yêu cứ biến động và thậm chí đi một vòng dài lại trở về với nhau. Nói chung vì kịch bản như vậy nhiều khi khiến người xem bức xúc, nhưng mình thấy cách xử lý tình tiết khá hay. 

Nhân vật trung tâm là Robin, cô này là mẫu người điển hình vì công việc mà hy sinh tình yêu, việc cô gặp Ted và yêu anh sâu đậm, 2 người này thuộc kiểu đúng người, sai thời điểm, vì lúc đó Robin còn trẻ, sự nghiệp còn chưa đến đâu, nên chuyện yêu thì yêu thôi chứ hôn nhân con cái làm mẹ gì. Điều đó lại trái ngược hoàn toàn với Ted, một người đàn ông sống vì yêu chết cũng vì yêu. Suốt 9 mùa, anh ta cứ yêu hết cô này tới cô khác, yêu cô nào cũng thật lòng và luỵ tình, ai anh cũng muốn kết hôn và bị bỏ, cho đến khi anh ta gặp đúng người đúng thời điểm là mẹ của 2 đứa trẻ tới tận mùa 8 mới xuất hiện, thì chuyện tình cổ tích của 2 người kết thúc bằng căn bệnh ung thư. Kết lại về sau anh ta vẫn là muốn cua lại Robin từ đầu. Nhân vật Ted trong phim đem ra ngoài đời thì là đổ bỏ.

Tiếp đến là nhân vật Barney và chuyện tình của anh ta chỉ vỏn vẹn với 3 người đáng lưu tâm, người yêu đầu tiên đá anh ta để đi theo người đàn ông khác. Anh ta bị cắm sừng dẫn đến bị tổn thương tâm lý trầm trọng nên anh ta cứ chơi bời với phụ nữ chứ chẳng yêu đương gì. Chuyện đó thì cũng bình thường, thậm chí ngày nay đàn ông không có tổn thương tình cảm thì một giai đoạn nào đó trong đời cũng chỉ thích đi chinh phục phụ nữ, chén rồi bỏ thôi. Ít ra anh ta không hứa hẹn làm tổn thương bất cứ người phụ nữ nào anh ta chơi bời cùng như cái cách anh ta bị đối xử trong quá khứ. Tuy nhiên, ông trời lại cứ éo le tréo ngoe khi khiến anh ta phải lòng người phụ nữ thứ 2 là vũ nữ thoát y. Mối quan hệ nó bắt đầu đã sai sai thế nào, mặc dù biết người ta cũng lấy đĩ về làm vợ được, và vũ nữ thoát y thì cũng chưa hẳn là đĩ, chỉ bán nghệ không bán danh mà. Anh ta tới tiệm thoát y chơi bời giải khuây, rồi bị cô ả lừa tiền vậy mà anh ta lại phải lòng cô ấy. Tưởng anh ta yêu thì quên mất lý trí, nhưng không, khi hai người bắt đầu mối quan hệ nghiêm túc, anh ta không ngừng ghen tuông vì nghề nghiệp của cô. Tất nhiên rồi, có thằng ngu nào yêu đương thật lòng mà lại chịu để cho người yêu mình đi múa may quay cuồng, cởi đồ trước mặt thằng khác ngắm, xuýt xoa rồi ném tiền vào mặt bao giờ. Chuyện tình gặp nhiều trắc trở là thế nhưng rồi nó cũng không vượt qua được sóng gió cuộc đời, cô người yêu quyết định bỏ việc, anh ta quyết định cầu hôn, đó là một sự chuẩn bị kỳ công mà không ai có thể tưởng tượng nổi. Ấy thế nhưng chuyện gì số phận đã sắp đặt thì không chối bỏ được. Ngày 2 người ra sân bay đi nghỉ dưỡng, kết hoạch cầu hôn tưởng chừng kết thúc viên mãn thì 2 người bị công an giữ lại do đem theo cái hộp nghi ngờ là bom. 2 người bị bắt vào phỏng vấn, qua nội soi không thể soi ra cái hộp bên trong có gì, phỏng vấn thì sẽ hỏi tới nghề nghiệp, cô gái bảo là cô thất nghiệp vì cô đã xin nghỉ việc rồi. Còn anh ta thì khinh bỉ cô gái bảo rằng, thôi mài làm đĩ thì nói moẹ đi, bày đặt thất nghiệp. Thế là cô gái ô hay, chia tay. Rồi thì anh ta mở cái hộp ra, đó là một màn ảo thuật cực kỳ vi diệu, cuối cùng lộ ra cái nhẫn cầu hôn. Vậy là xong, làm gì có mối quan hệ nào mà thiếu cân bằng, thiếu tin tưởng, thiếu bao dung đến thế. Tưởng chuyện tình lênh đênh của cuộc đời anh ta đến thế là đủ drama rồi, thế nhưng không, anh ta lại phải lòng Robin mới chết chứ. Anh ta phải lòng Robin ngay cái lúc cô đang thất nghiệp, phải sống nhờ ở nhà Ted, rồi 2 người thiết lập mối quan hệ FWB, khiến anh ta ghen, may mà Ted ngoài việc là một thằng ngu vì yêu ra thì vẫn là một người bạn tốt. Anh chàng Ted này còn mở lớp dạy học về Robin cho người bạn thân mình và hướng dẫn cách anh ta tán Robin. Trời má, mối quan hệ này từ lúc manh nha đã sai quá sai rồi, mà cả 3 người đều không ai nhận ra. Thậm chí khi Barney tỏ tình với Robin, cô còn không biết chính xác là cô muốn gì nữa cơ, cứ đồng ý đại vậy thôi. Mà Barney là ai, là chuyên gia tình trường, tán gái là nghề của anh, tuy nhiên cái gì cũng có hệ quả hết, cái gì dễ có thì dễ mất. Mình có cảm giác như chuyện tình của 2 người này giống như Barney bỏ tình dược cho Robin uống rồi cô bị lú, tới lúc cô tỉnh lại thì cô bỏ đẹp. Còn Barney biết rằng tình dược sẽ nhanh hết tác dụng nên mới tỏ tình xong anh ta đã lên kế hoạch cầu hôn, mà còn đánh đòn tâm lý khiến cô đồng ý. Sai nối tiếp sai khi ngày cưới, cô dâu Robin còn chạy tới gặp Ted bảo dắt cô đi trốn đi. Ôi trời ơi, biên kịch đã cho nhiều hint để khán giả biết là chuyện tình này nó sai trái cỡ nào, mà nhiều khán giả lại trách sao lại khiến 2 người chia xa. Lúc này Ted, một người đàn ông ngu muội lại lần nữa đưa ra quyết định sai lầm, chọn tình bạn trên tình yêu, khuyên Robin ở lại làm cho xong lễ cưới. Rồi chuyện gì đến cũng đến, 3 năm sau 2 người âm thầm lặng lẽ ly hôn. Cô vẫn là tập trung vào sự nghiệp, tình yêu đối với sự nghiệp của Robin còn cao hơn tình yêu dành cho Ted, thì làm sao mà với một người cô chưa chắc là có yêu hay không giữ cô lâu hơn vậy được. Cuối cùng, cố ép 2 người không thuộc về nhau đến với nhau, để họ tổn thương nhau và cũng tổn thương tình yêu luôn. Từ đó, Barney tiếp tục đi săn gái và kết thúc với 1 đứa con rơi. Robin kết hôn với sự nghiệp và sống hạnh phúc cùng đàn chó. Trong chuyện này tui vẫn là trách Ted mà thôi.

Tình yêu đích thực cần phải bàn đến chính là tình yêu của Lily và Marshall, 2 người cứ như thế lặng lẽ bên nhau. Tình yêu của 2 người có sóng gió hay không, câu trả lời là có. Họ cũng đứng giữa ngã 3 của việc lựa chọn tình yêu hay sự nghiệp, nên họ đã từng chia tay 1 lần. Lily bỏ Marshall tới San Francisco theo đuổi sự nghiệp làm hoạ sĩ của cô. Marshall thì ở nhà suy sụp, phải tốn một thời gian mới vượt qua được nổi đau chia tay. Thế nhưng nhờ Barney, đi tới gặp Lily và kêu cô hãy quay lại với Marshall. Vậy nên chuyện tình của họ đã tiếp tục và kéo dài bền vững. Barney có lẽ không phải là người yêu, người chồng tốt, nhưng chắc chắn là người bạn tốt. Cụ thể mình sẽ chia sẻ ở tập 2 của bài viết này. Quay trở lại với cặp đôi Lily và Marshall, 2 người yêu nhau suốt những năm sinh viên, rồi ra trường vẫn sống tạm bằng nghề dạy mầm non của Lily, 2 người sống bám vào căn hộ với Ted, để Marshall có thời gian học tiếp trường luật. Nói về sự nghiệp Lily và Marshall bắt đầu với nền tảng mong manh nhất. Lily vẽ tranh nhưng không bán được, cô nhiều lần nghi ngờ tài năng của mình, nhưng Marshall vẫn bên cạnh an ủi cổ vũ cô làm điều cô thích. Cuối cùng cô nhận ra cô không thể trở thành hoạ sĩ thành công, nên cô từ bỏ. Nhưng ít ra cô đã từng thử, đã thất bại rồi mới từ bỏ. Còn Marshall là bước đi chậm mà chắc, anh học để thi trường luật, học xong trường luật anh lại muốn đi làm công việc phi lợi nhuận, bảo vệ môi trường, công việc mà không đem lại nhiều tiền, và vẫn dựa vào đồng lương còm cõi của giáo viên mầm non Lily. Vậy nhưng Lily không ép cũng không trách Marshall, cô cũng làm điều tương tự mà Marshall từng làm cho cô là ủng hộ bất cứ việc gì anh muốn làm và đam mê làm. Có lẽ Marshall cũng đi làm luật sư chính nghĩa vài năm nữa trước khi anh phát hiện Lily mắc chứng nghiện shopping và ôm cục nợ thẻ tín dụng. Tưởng rằng chuyện tình 2 người sẽ có rạn nứt, nhưng không. Anh bắt đầu suy nghĩ, đã đến lúc anh cáng đáng vai trò kinh tế của gia đình. Bao nhiêu năm học trường luật cũng là Lily nuôi anh, giờ anh phải kiếm tiền để cho Lily thoả sức mua sắm chứ. Thay vì trách cứ vợ mình, anh kiếm công việc có thu nhập cao hơn. Một chi tiết nữa khiến chuyện tình yêu 2 người trở nên lung linh trong mắt mình là lúc Lily cuối cùng cũng có cơ hội làm công việc đúng ngành nghề và đam mê là nhà phân tích đánh giá tranh. Ông chủ kêu Lily tới Rome sống 1 năm, đó cũng là mơ ước của Lily được sống ở Châu Âu và thưởng thức tác phẩm nghệ thuật đến từ châu Âu. Tuy nhiên, cô biết điều đó buộc cô phải xa Marshall hoặc anh phải từ bỏ công việc anh đang làm để theo cô sang Ý. Ngay thời điểm đó, cũng có một cơ hội ngàn năm có một là Marshall được đề nghị chức vụ làm thẩm phán, đó cũng một mục tiêu nghề nghiệp hiếm có khó tìm, cơ hội ngàn năm có một. Cả hai người cùng lúc đứng trước sự lựa chọn gia đình và nghề nghiệp một lần nữa, và cả 2 đều quyết định hy sinh cho người còn lại. Quyết định cuối cùng có lẽ chính là tin tức Lily mang thai lần 2, điều đó khiến cho gia đình của họ phải gắn kết hơn chứ không thể tan rã được, Lily ôm bụng bầu cùng Marshall qua Italy, cô lần đầu tiên đạt sự thành công viên mãn từ gia đình, sự nghiệp trong cuộc đời cô. Và xin thưa, những điều cô nhận được đều xứng đáng. Nên nếu nói về tình yêu trong bộ phim này, chúng ta nên tuyên dương chuyện tình của Lily và Marshall, đó mới là tình yêu đích thực.


Đi Nhựt có gì vui - Tháng 12 năm 2019

 Đi Nhật được 1 năm rồi giờ mới viết bài review Nhựt Bổn nè.

Những điều mình bất ngờ về đất nước Nhật Bản.
1. Xin visa du lịch dễ ẹc.
2. Lúc từ máy bay xuống sân bay Haneda, không hiểu sao cái sân bay to đùng người đâu là người nhưng rất yên tĩnh, mọi người nói chuyện trao đổi chỉ nghe tiếng rì rầm rì rầm. Sau đó mình phát hiện ra không chỉ sân bay mà bất cứ nơi công cộng nào ở Nhật cũng rất là yên tĩnh, đến nổi khi về lại KL mình mới nhận ra là quá ồn ào đi.
3. Mình một mình đi tới bất cứ nơi nào chưa bao giờ cảm thấy bị lạc lõng mà chỉ thấy thú vị thôi, ấy thế mà đứng trước Nhật Bản nhỏ tý lại thấy bơ vơ tột cùng vì éo biết nửa chữ tiếng Nhật nào. Không biết tiếng Nhật mà đi du lịch Nhật một mình là hơi bị mệt đó các mẹ.
4. Hệ thống tàu điện ở Nhật chằng chịt, phủ rộng mọi ngõ ngách và tìm tuyến tàu điện cũng rối tinh rối mù. Lần đầu tiên đứng trước cái máy mua vé tàu mà không biết xài và đi tàu điện lạc tới lạc lui ở trạm, đi lộn tàu, nói chung là cũng zui mà cũng mệt. Ở mấy nước mình đi tàu điện thì khi mua vé chỉ cần chọn điểm cuối sẽ hiện ra số tiền rồi mình bỏ tiền vào máy thì đi thôi. Ở Nhật thì lại chọn số tiền tương ứng với vé, xong rồi đi tới điểm đó, nếu thiếu tiền thì mua thêm vé để đi ra, nếu dư thì đi tiếp. Ở Nhật các công ty khai thác các tuyến tàu đều là công ty tư nhân nên có nhiều loại vé khác nhau. Nếu muốn sử dụng một thẻ duy nhất để đi tất cả các tuyến tàu tất cả thành phố ở Nhật thì cái giá vé hơi bị mắc, còn mình thì chọn cách tới từng thành phố mua từng loại vé. Vé xài 1 lần, vé tổng 1000 đi hết thì nộp tiếp, vé xài 1 ngày đi tuốt tuồn tuột, vé xài một tuần đi tuốt tuồn tuột. Hơi mệt nhưng mà khám phá mà, nên cũng zui, tiết kiệm được khối tiền nữa.
5. Đi tàu điện ở Nhật không bao giờ có được chỗ ngồi, mình phải đứng và đi bộ từ lúc ngủ dậy tới lúc đi về nhà mới được nghỉ chân. Ngày nào cũng đi bộ >20 ngàn bước, chân quệ.
6. Mấy cái khách sạn ở Nhật phòng rất là nhỏ, nhưng rất là sạch, nhà vệ sinh nhà tắm sạch ơi là sạch, hầu hết khách sạn đều có bếp có lò vi sóng tủ lạnh và bàn ghế để mình ăn uống. Miễn phí cafe và trà, nước uống có thể lấy thẳng từ vòi nước, chỗ ngồi bệ bồn cầu được làm ấm vào mùa đông, mà mấy cái công tắc tự động đóng cửa nắp bồn cầu với là xịt nước rất là vi diệu.
7. Đồ ăn ở cửa hàng tiện lợi rất là ngon, từ đồ ăn no đến đồ ăn vặt, mình thích nhất là ăn bento hoặc ăn bánh ngọt, kem flan ở Family mart và 7 11.
8. Hình ảnh minh hoạ trong menu y chang như đồ ăn thiệt, mình đi ăn tô mỳ trong mall, vì không biết tiếng Nhật nên mình chỉ xem menu bằng hình ảnh thôi, sau đó chọn thấy hình nào ngon nhất thì gọi ra, khi họ bưng tô mỳ ra nó thật sự y chang như là cái hình ảnh minh hoạ luôn.
9. Nhà hàng ở Nhật chủ yếu là khách đi ăn một mình, nên thường ngồi vào cái bàn dài phía trước quầy tính tiền, hầu hết lúc mình đi ăn đều bắt gặp người khác đi ăn một mình, rất là riêng tư.
10. Ở Nhật mệnh giá đồng tiền từ đồng 1 yên cho tới 10 ngàn yên, nên có rất nhiều tiền xu. Khi đi mua đồ mà trả bằng tiền xu ấy, thì sẽ có cái máy đếm tiền và thối tiền lại luôn. Lúc mình đi mua đồ ở Daiso, mình cầm cả đống xu ngồi đếm đếm thì cô tính tiền bảo là bỏ hết vào cái máy, xong cái máy nhả ra tiền thối luôn, lẹ làng thiệt sự. À có cả máy đổi tiền luôn nha, đổi từ tiền giấy sang tiền xu, và đổi USD sang yen.
11. Như đã nói ở trên là hình ảnh minh hoạ ở Nhật là giống 100% so với thực tế, nên mấy cái hình ảnh trong truyện tranh và phim hoạt hình mình xem cũng giống 100% thực tế luôn. Cảnh mấy cái chùa chiềng, cầu thang bộ, đường phố lá bay bay, đồng phục học sinh đều y chang luôn. Thậm chí hôm mình đi Hakone, mình chạy tới chỗ trạm dừng xe bus để đợi bus, thấy 2 cậu nhóc chắc học cấp 2 đứng 2 bên lề đường ném bóng chày qua về, cảnh này mình đọc trong truyện tranh hoài nè. Thậm chí là bộ đồng phục cũng giống luôn. Mình chỉ thắc mắc là trời lạnh như vậy, mình phải mặc 3-4 lớp áo ấm, mà mấy cậu nhóc mặc mỗi bộ đồng phục sao ko lạnh nhỉ.
12. Đi bus ở Nhật nếu muốn xuống xe thì phải bấm nút tài xế mới dừng lại cho mình xuống, ko thì họ cứ đi tiếp hoài luôn. Mà ko hiểu sao nước Nhật rất là yên tĩnh, chạy xe mà ko nghe tiếng động gì luôn, lúc mình đứng chờ bus, mãi nhìn điện thoại ko nghe thấy tiếng xe dừng lại, phải có người đập tay lên vai mình mình mới biết là bus đã tới, họ cũng ko gọi vì sẽ làm ồn.
13. Người Nhật họ nói được tiếng Anh một chút nào luôn, nhưng họ có cái máy phiên dịch, lúc mình chạy tới hỏi bằng tiếng Anh họ sẽ đưa cái máy phiên dịch ra cho mình nói, xong máy dịch lại, xong họ lại nói bằng tiếng Nhật cho máy dịch ra tiếng Anh cho mình. Thật ra họ có thể dùng dịch tiếng Việt luôn, nhưng dịch tiếng Việt mình ko hiểu, vì là google dịch nên câu chữ rất tối nghĩa, do đó hầu hết mình đều sử dụng tiếng Anh.
14. Ở Nhật có rất nhiều ferris wheel, hầu như đi tỉnh nào mình cũng thấy vài cái wheel cả. Như hồi nhỏ đọc truyện tranh thì thường mấy couples ngồi lên wheel để hẹn hò ấy. Mình cũng thử đi wheel rồi, lúc mình đứng chờ tới lượt đúng thiệt là chỉ có couples đi wheel thôi. Mình ngồi trên đó thấy nó di chuyện chầm chậm đúng 15' đi hết một vòng, vì ngồi ở toa kính trong suốt dưới chân, nên mình cũng khá sợ, trời lại lạnh tanh, ngồi trong đó một mình co ro run cầm cập giống bị khùng vậy đó.
15. Khẩu phần ăn của nhà hàng ở Nhật đầy đủ cơm canh, rau, thịt. Ăn một phần là no nê, nhân viên chế biến phục vụ thực hiện quy trình rất sạch sẽ, họ đều mang tạp dề và đeo miếng nhựa che miệng, đội mũ che tóc để ko bị bắn vào đồ ăn. Khi ăn xong thì đều phải cầm hoá đơn tới quầy thu ngân tính tiền chứ ko phải kêu phục vụ tới chỗ mình tính tiền.
16. Ở các tiệm tạp hoá đều có bán truyện tranh và sách báo khiêu dâm bày ra phía trước.
17. Taxi ở Nhật mở cửa và đóng cửa tự động.
18. Mùa đông ở Nhật trời chỉ lạnh ở bên ngoài thôi, còn trong nhà đều có hệ thống sưởi ấm. Ngồi tàu điện sẽ có máy sưởi phát hơi ấm ra ở chân. Ở khách sạn có cả máy sưởi để trong nhà vệ sinh và nhà tắm nữa.
19. Trạm tàu điện ở Nhật rất to, có rất nhiều cổng ra vào, rất đông người và dễ bị lạc đường.
20. Tỷ lệ người già ở Nhật nhiều hơn người trẻ, hầu như mình đi ngoài đường bắt gặp số lượng người già nhiều hơn người trẻ. Các nhân viên làm việc ở nhà ga lái xe bus cũng rất nhiều người già. Mình thấy người nhà đẩy xe lăn và chăm sóc cho người rất rất già.
21. Mình ko thấy người ăn xin ở Nhật, nhưng vẫn có người vô gia cư, buổi tối họ ngủ bên lề đường hoặc dưới gầm cầu, bên trong những hộp carton bằng giấy. Và họ cũng khá lớn tuổi, trời rất lạnh mình ngủ ở trong nhà có máy sưởi còn thấy lạnh nữa, không biết họ ngủ ngoài đường như vậy có làm sao ko nhỉ.
22. Khách du lịch người Trung Quốc rất nhiều, và người Việt Nam làm thêm cũng rất nhiều. Đi điểm tham quan nào cũng nghe thấy tiếng Trung và đi cửa hàng tiện lợi hoặc nhà hàng đều nghe nói tiếng Việt (giọng nghệ an, hà tĩnh).
Chuyện đi Nhựt Bổn năm ngoái
Năm ngoái mình tính đi Nhựt, cũng có hẹn bé bạn sống bên Nhút mấy năm trời rồi là mình sẽ qua chơi, mãi tới năm ngoái mới đầy đủ thiên thời địa lợi nhân hoà. Từ lúc có ý định đi là mềnh bắt đầu chuẩn bị hồ sơ xin visa, hồ sơ cũng không có gì, lên trang web đại sứ quán Nhật tại Mã xong rồi tải cái File về, điền thông tin vào, sau đó lên mạng book khách sạn, mình book ở booking để lấy địa chỉ điền thông tin vào form, xong rồi huỷ, sau đó mượn tiền chuyển vào tài khoản bank của mình >10k RM rồi ra bank xin cái xác nhận số dư tài khoản, rồi lại kêu công ty viết giấy xác nhận đang làm việc tại công ty kèm thời gian hiệu lực hợp đồng và mức lương hiện tại. Đủ giấy tờ xong thì mình khăn gói xách hồ sơ lên đại sứ quán nộp rồi chờ ngày nhận visa thôi. Tới hôm đi nộp hồ sơ lần 1 thì bảo cái ảnh mình chụp không đúng size, vậy là phải về chụp lại, hôm thứ hai lên nộp thì tờ giấy xác nhận số dư tài khoản ngân hàng không đúng form, lại ra bank xin tờ khác. Hôm thứ 3 lên nộp thì đầy đủ ổn thoả rồi nên hẹn 1 tuần sau lên lấy visa. Trước hôm lên lấy visa 1 ngày thì nhận được Email bảo là hồ sơ vẫn đang duyệt chưa lên lấy được, yêu cầu mình đưa booking vé máy bay và khách sạn, trước đó khi nộp hồ sơ thì họ ko yêu cầu phải booking. Sau đó mình book vé máy bay và khách sạn gửi qua mail cho họ xem bill, họ hẹn ngày lên lấy visa là ngày khác nữa. Hôm lên lấy visa thì ngồi chờ lâu bỏ mẹ, cuối cùng cũng lấy xong rồi chờ tới ngày đi thôi. À tất nhiên là trước khi đi phải xin nghỉ phép đủ 1 tuần, rồi chuẩn bị hành lý đồ đông các kiểu và lên đường.
Hôm mình đi mình mua vé bay từ chiều tới tối khuya thì tới nơi. KL thì quanh năm mùa hè mà lúc đó Tokyo là mùa thu, mình đã chuẩn bị mấy cái áo khoác phòng thân, nhưng khi tới nơi thì ở trong sân bay vẫn ấm áp. Ấn tượng đầu tiên khi máy bay vừa hạ cánh là cái không khí yên tĩnh, nghĩ sao mà cái sân bay to đùng, bao nhiêu người đi vào đi ra kéo vali đi bộ mà không nghe một tiếng ồn nào, chỉ nghe tiếng nói chuyện trao đổi rì rầm rì rầm như là muỗi vo ve ấy.
Sau đó thì mình phải xếp một hàng dài chờ check in nhập cảnh, khi đi mình chỉ có đem hành lý xách tay thôi, lúc xách hành lý ra cũng bị an ninh yêu cầu mở hành lý ra xem, mình mở ra thì toàn áo quần giày dép thôi, nên cũng đóng lại rồi đi về. Ra tới cổng thì mình đi kiếm mua cái sim để có mạng, và mình bị sốc vì giá sim mắc ơi là mắc. Chỉ được xài 4G chứ không có nghe gọi gì được, xài thoải mái thả ga trong 10 ngày. Sau đó mình đi kiếm tàu về tokyo, lúc đó mình đáp sân bay Haneda airport lúc 10pm, mình đi tới quầy hướng dẫn du lịch thì có một cô phát cho mình cái catalogue hướng dẫn đi về nhà bạn mình, phải đổi tàu 2-3 lần gì đó, mình nghe một hồi vẫn không hiểu cách bắt tàu như thế nào nhưng mà cũng khuya lắm rồi, cũng phải ra bắt tàu về cả hết chuyến. Tiếp theo mới đến đoạn gian nan là mua vé tàu. Mình đứng trước cái máy bán vé tự động hết 15p vẫn không biết cách mua vé tàu như nào cả. Thường ở một số nước mình sử dụng tàu điện thì chỉ cần chọn điểm cuối mình muốn đến thì nó sẽ hiện ra số tiền rồi mình bỏ tiền vào thì nó sẽ ra cái thẻ để đi tàu, loại xài một lần, nhưng ở Nhật thì ko phải như vậy. Mình cũng ko biết tiếng Nhật nên cũng ko hiểu làm sao, đành hỏi cô bên cạnh. May mắn sao là cô ấy nói được tiếng Anh. Cô ấy giúp mình mua vé, rồi còn dẫn mình về tokyo luôn. Lẽ ra là cô sẽ đi về nhanh hơn, nhưng cô đi đường vòng để về cùng với mình, mãi tới gần 1am, lúc đó là chuyến tàu cuối cùng về nhà cô, mình và cô phải đi 2 hướng nên cô xin lỗi ko đưa mình về tận nhà được, và hỏi số điện thoại của bạn mình để kêu bạn mình tới đón. Cô và mình chia tay nhau tại trạm tàu cách nhà mình cỡ 3km. Lúc đó mình cũng không thể bắt tàu về được vì hết tàu rồi. Nên đành kéo vali ra ngoài bắt taxi. Ngay khi bước xuống khỏi tàu ra nhà ga là cái lạnh buốt da buốt thịt lần đầu tiên mình cảm nhận được. Trời mùa đông nhiệt độ cỡ 6 độ C, mình mặc 2 cái áo khoác, tay kéo vali mà cứng đơ luôn, mình phải đi bộ một hồi lâu mới có một bác lái taxi dừng bên đường hỏi mình, lúc đó mình mới chạy lên xe bác. Điều ngạc nhiên thứ hai là cái xe taxi ở Nhật nó tự mở cửa và đóng cửa. Tất nhiên là khi lên xe mình lại gọi điện thoại cho bạn kêu bạn đọc địa chỉ cho bác taxi chở mình về nhà. Nói chung là taxi ở Nhật đắt lắm các mẹ ạ.
Sau khi gặp được bạn mình rồi, sau đó về nhà tắm rửa, ngủ nghỉ xong thì hôm sau mình bắt đầu hành trình khám phá Tokyo. Sáng sớm mình lăn mãi mới dậy nổi, ôi mùa đông lạnh giá, ước gì được ngủ mãi, nhưng mà phải dậy để đi chơi. Mình lên bộ đồ số một, thời trang mùa đông lâu lắm rồi mới được diện, mang hẳn đôi boot thời thượng mua mấy năm rồi vẫn cất trong tủ. Sau đó lên tàu theo bạn mình tới chỗ làm thêm, bạn mình làm ngay khi trung tâm du lịch, ở đó có hẳn mấy chỗ vui chơi. Cả ngày hôm đó mình đã đi khắp quanh khu vực đó với đôi boot cao 5 phân và ôi thôi là quệ chân. Đúng là sai lầm hết sức, hầu như cả ngày mình phải đi bộ và đứng, không hề được ngồi một chút nào. Lên tàu điện hầu như không có chỗ ngồi, đi dạo mall và các khung cảnh chung quanh cũng đều không có ghế. Mới hôm đầu tiên mà mình đã shopping tá lả, mua cả đống mỹ phẩm rồi. Tiện mua thêm cái mũ nồi che đầu cả lạnh nữa. Tính ra mùa đông ở Nhật không có nghiệt ngã như mùa đông ở quê mình. Trời hầu như không mưa, và nếu đi trong nhà thì sẽ có hệ thống sưởi ấm từ đầu tới chân. Chỉ khi đi ra ngoài thì tay và cổ mình khá lạnh, nên mình phải quàng một cái khăn nhẹ và để 2 túi cát làm ấm cầm trên tay là ổn. Mùa đông nhưng mình vẫn mặc váy tung tăng như thường.