Đi Nhật được 1 năm rồi giờ mới viết bài review Nhựt Bổn nè.
Những điều mình bất ngờ về đất nước Nhật Bản.
1. Xin visa du lịch dễ ẹc.
2. Lúc từ máy bay xuống sân bay Haneda, không hiểu sao cái sân bay to đùng người đâu là người nhưng rất yên tĩnh, mọi người nói chuyện trao đổi chỉ nghe tiếng rì rầm rì rầm. Sau đó mình phát hiện ra không chỉ sân bay mà bất cứ nơi công cộng nào ở Nhật cũng rất là yên tĩnh, đến nổi khi về lại KL mình mới nhận ra là quá ồn ào đi.
3. Mình một mình đi tới bất cứ nơi nào chưa bao giờ cảm thấy bị lạc lõng mà chỉ thấy thú vị thôi, ấy thế mà đứng trước Nhật Bản nhỏ tý lại thấy bơ vơ tột cùng vì éo biết nửa chữ tiếng Nhật nào. Không biết tiếng Nhật mà đi du lịch Nhật một mình là hơi bị mệt đó các mẹ.
4. Hệ thống tàu điện ở Nhật chằng chịt, phủ rộng mọi ngõ ngách và tìm tuyến tàu điện cũng rối tinh rối mù. Lần đầu tiên đứng trước cái máy mua vé tàu mà không biết xài và đi tàu điện lạc tới lạc lui ở trạm, đi lộn tàu, nói chung là cũng zui mà cũng mệt. Ở mấy nước mình đi tàu điện thì khi mua vé chỉ cần chọn điểm cuối sẽ hiện ra số tiền rồi mình bỏ tiền vào máy thì đi thôi. Ở Nhật thì lại chọn số tiền tương ứng với vé, xong rồi đi tới điểm đó, nếu thiếu tiền thì mua thêm vé để đi ra, nếu dư thì đi tiếp. Ở Nhật các công ty khai thác các tuyến tàu đều là công ty tư nhân nên có nhiều loại vé khác nhau. Nếu muốn sử dụng một thẻ duy nhất để đi tất cả các tuyến tàu tất cả thành phố ở Nhật thì cái giá vé hơi bị mắc, còn mình thì chọn cách tới từng thành phố mua từng loại vé. Vé xài 1 lần, vé tổng 1000 đi hết thì nộp tiếp, vé xài 1 ngày đi tuốt tuồn tuột, vé xài một tuần đi tuốt tuồn tuột. Hơi mệt nhưng mà khám phá mà, nên cũng zui, tiết kiệm được khối tiền nữa.
5. Đi tàu điện ở Nhật không bao giờ có được chỗ ngồi, mình phải đứng và đi bộ từ lúc ngủ dậy tới lúc đi về nhà mới được nghỉ chân. Ngày nào cũng đi bộ >20 ngàn bước, chân quệ.
6. Mấy cái khách sạn ở Nhật phòng rất là nhỏ, nhưng rất là sạch, nhà vệ sinh nhà tắm sạch ơi là sạch, hầu hết khách sạn đều có bếp có lò vi sóng tủ lạnh và bàn ghế để mình ăn uống. Miễn phí cafe và trà, nước uống có thể lấy thẳng từ vòi nước, chỗ ngồi bệ bồn cầu được làm ấm vào mùa đông, mà mấy cái công tắc tự động đóng cửa nắp bồn cầu với là xịt nước rất là vi diệu.
7. Đồ ăn ở cửa hàng tiện lợi rất là ngon, từ đồ ăn no đến đồ ăn vặt, mình thích nhất là ăn bento hoặc ăn bánh ngọt, kem flan ở Family mart và 7 11.
8. Hình ảnh minh hoạ trong menu y chang như đồ ăn thiệt, mình đi ăn tô mỳ trong mall, vì không biết tiếng Nhật nên mình chỉ xem menu bằng hình ảnh thôi, sau đó chọn thấy hình nào ngon nhất thì gọi ra, khi họ bưng tô mỳ ra nó thật sự y chang như là cái hình ảnh minh hoạ luôn.
9. Nhà hàng ở Nhật chủ yếu là khách đi ăn một mình, nên thường ngồi vào cái bàn dài phía trước quầy tính tiền, hầu hết lúc mình đi ăn đều bắt gặp người khác đi ăn một mình, rất là riêng tư.
10. Ở Nhật mệnh giá đồng tiền từ đồng 1 yên cho tới 10 ngàn yên, nên có rất nhiều tiền xu. Khi đi mua đồ mà trả bằng tiền xu ấy, thì sẽ có cái máy đếm tiền và thối tiền lại luôn. Lúc mình đi mua đồ ở Daiso, mình cầm cả đống xu ngồi đếm đếm thì cô tính tiền bảo là bỏ hết vào cái máy, xong cái máy nhả ra tiền thối luôn, lẹ làng thiệt sự. À có cả máy đổi tiền luôn nha, đổi từ tiền giấy sang tiền xu, và đổi USD sang yen.
11. Như đã nói ở trên là hình ảnh minh hoạ ở Nhật là giống 100% so với thực tế, nên mấy cái hình ảnh trong truyện tranh và phim hoạt hình mình xem cũng giống 100% thực tế luôn. Cảnh mấy cái chùa chiềng, cầu thang bộ, đường phố lá bay bay, đồng phục học sinh đều y chang luôn. Thậm chí hôm mình đi Hakone, mình chạy tới chỗ trạm dừng xe bus để đợi bus, thấy 2 cậu nhóc chắc học cấp 2 đứng 2 bên lề đường ném bóng chày qua về, cảnh này mình đọc trong truyện tranh hoài nè. Thậm chí là bộ đồng phục cũng giống luôn. Mình chỉ thắc mắc là trời lạnh như vậy, mình phải mặc 3-4 lớp áo ấm, mà mấy cậu nhóc mặc mỗi bộ đồng phục sao ko lạnh nhỉ.
12. Đi bus ở Nhật nếu muốn xuống xe thì phải bấm nút tài xế mới dừng lại cho mình xuống, ko thì họ cứ đi tiếp hoài luôn. Mà ko hiểu sao nước Nhật rất là yên tĩnh, chạy xe mà ko nghe tiếng động gì luôn, lúc mình đứng chờ bus, mãi nhìn điện thoại ko nghe thấy tiếng xe dừng lại, phải có người đập tay lên vai mình mình mới biết là bus đã tới, họ cũng ko gọi vì sẽ làm ồn.
13. Người Nhật họ nói được tiếng Anh một chút nào luôn, nhưng họ có cái máy phiên dịch, lúc mình chạy tới hỏi bằng tiếng Anh họ sẽ đưa cái máy phiên dịch ra cho mình nói, xong máy dịch lại, xong họ lại nói bằng tiếng Nhật cho máy dịch ra tiếng Anh cho mình. Thật ra họ có thể dùng dịch tiếng Việt luôn, nhưng dịch tiếng Việt mình ko hiểu, vì là google dịch nên câu chữ rất tối nghĩa, do đó hầu hết mình đều sử dụng tiếng Anh.
14. Ở Nhật có rất nhiều ferris wheel, hầu như đi tỉnh nào mình cũng thấy vài cái wheel cả. Như hồi nhỏ đọc truyện tranh thì thường mấy couples ngồi lên wheel để hẹn hò ấy. Mình cũng thử đi wheel rồi, lúc mình đứng chờ tới lượt đúng thiệt là chỉ có couples đi wheel thôi. Mình ngồi trên đó thấy nó di chuyện chầm chậm đúng 15' đi hết một vòng, vì ngồi ở toa kính trong suốt dưới chân, nên mình cũng khá sợ, trời lại lạnh tanh, ngồi trong đó một mình co ro run cầm cập giống bị khùng vậy đó.
15. Khẩu phần ăn của nhà hàng ở Nhật đầy đủ cơm canh, rau, thịt. Ăn một phần là no nê, nhân viên chế biến phục vụ thực hiện quy trình rất sạch sẽ, họ đều mang tạp dề và đeo miếng nhựa che miệng, đội mũ che tóc để ko bị bắn vào đồ ăn. Khi ăn xong thì đều phải cầm hoá đơn tới quầy thu ngân tính tiền chứ ko phải kêu phục vụ tới chỗ mình tính tiền.
16. Ở các tiệm tạp hoá đều có bán truyện tranh và sách báo khiêu dâm bày ra phía trước.
17. Taxi ở Nhật mở cửa và đóng cửa tự động.
18. Mùa đông ở Nhật trời chỉ lạnh ở bên ngoài thôi, còn trong nhà đều có hệ thống sưởi ấm. Ngồi tàu điện sẽ có máy sưởi phát hơi ấm ra ở chân. Ở khách sạn có cả máy sưởi để trong nhà vệ sinh và nhà tắm nữa.
19. Trạm tàu điện ở Nhật rất to, có rất nhiều cổng ra vào, rất đông người và dễ bị lạc đường.
20. Tỷ lệ người già ở Nhật nhiều hơn người trẻ, hầu như mình đi ngoài đường bắt gặp số lượng người già nhiều hơn người trẻ. Các nhân viên làm việc ở nhà ga lái xe bus cũng rất nhiều người già. Mình thấy người nhà đẩy xe lăn và chăm sóc cho người rất rất già.
21. Mình ko thấy người ăn xin ở Nhật, nhưng vẫn có người vô gia cư, buổi tối họ ngủ bên lề đường hoặc dưới gầm cầu, bên trong những hộp carton bằng giấy. Và họ cũng khá lớn tuổi, trời rất lạnh mình ngủ ở trong nhà có máy sưởi còn thấy lạnh nữa, không biết họ ngủ ngoài đường như vậy có làm sao ko nhỉ.
22. Khách du lịch người Trung Quốc rất nhiều, và người Việt Nam làm thêm cũng rất nhiều. Đi điểm tham quan nào cũng nghe thấy tiếng Trung và đi cửa hàng tiện lợi hoặc nhà hàng đều nghe nói tiếng Việt (giọng nghệ an, hà tĩnh).
Chuyện đi Nhựt Bổn năm ngoái
Năm ngoái mình tính đi Nhựt, cũng có hẹn bé bạn sống bên Nhút mấy năm trời rồi là mình sẽ qua chơi, mãi tới năm ngoái mới đầy đủ thiên thời địa lợi nhân hoà. Từ lúc có ý định đi là mềnh bắt đầu chuẩn bị hồ sơ xin visa, hồ sơ cũng không có gì, lên trang web đại sứ quán Nhật tại Mã xong rồi tải cái File về, điền thông tin vào, sau đó lên mạng book khách sạn, mình book ở booking để lấy địa chỉ điền thông tin vào form, xong rồi huỷ, sau đó mượn tiền chuyển vào tài khoản bank của mình >10k RM rồi ra bank xin cái xác nhận số dư tài khoản, rồi lại kêu công ty viết giấy xác nhận đang làm việc tại công ty kèm thời gian hiệu lực hợp đồng và mức lương hiện tại. Đủ giấy tờ xong thì mình khăn gói xách hồ sơ lên đại sứ quán nộp rồi chờ ngày nhận visa thôi. Tới hôm đi nộp hồ sơ lần 1 thì bảo cái ảnh mình chụp không đúng size, vậy là phải về chụp lại, hôm thứ hai lên nộp thì tờ giấy xác nhận số dư tài khoản ngân hàng không đúng form, lại ra bank xin tờ khác. Hôm thứ 3 lên nộp thì đầy đủ ổn thoả rồi nên hẹn 1 tuần sau lên lấy visa. Trước hôm lên lấy visa 1 ngày thì nhận được Email bảo là hồ sơ vẫn đang duyệt chưa lên lấy được, yêu cầu mình đưa booking vé máy bay và khách sạn, trước đó khi nộp hồ sơ thì họ ko yêu cầu phải booking. Sau đó mình book vé máy bay và khách sạn gửi qua mail cho họ xem bill, họ hẹn ngày lên lấy visa là ngày khác nữa. Hôm lên lấy visa thì ngồi chờ lâu bỏ mẹ, cuối cùng cũng lấy xong rồi chờ tới ngày đi thôi. À tất nhiên là trước khi đi phải xin nghỉ phép đủ 1 tuần, rồi chuẩn bị hành lý đồ đông các kiểu và lên đường.
Hôm mình đi mình mua vé bay từ chiều tới tối khuya thì tới nơi. KL thì quanh năm mùa hè mà lúc đó Tokyo là mùa thu, mình đã chuẩn bị mấy cái áo khoác phòng thân, nhưng khi tới nơi thì ở trong sân bay vẫn ấm áp. Ấn tượng đầu tiên khi máy bay vừa hạ cánh là cái không khí yên tĩnh, nghĩ sao mà cái sân bay to đùng, bao nhiêu người đi vào đi ra kéo vali đi bộ mà không nghe một tiếng ồn nào, chỉ nghe tiếng nói chuyện trao đổi rì rầm rì rầm như là muỗi vo ve ấy.
Sau đó thì mình phải xếp một hàng dài chờ check in nhập cảnh, khi đi mình chỉ có đem hành lý xách tay thôi, lúc xách hành lý ra cũng bị an ninh yêu cầu mở hành lý ra xem, mình mở ra thì toàn áo quần giày dép thôi, nên cũng đóng lại rồi đi về. Ra tới cổng thì mình đi kiếm mua cái sim để có mạng, và mình bị sốc vì giá sim mắc ơi là mắc. Chỉ được xài 4G chứ không có nghe gọi gì được, xài thoải mái thả ga trong 10 ngày. Sau đó mình đi kiếm tàu về tokyo, lúc đó mình đáp sân bay Haneda airport lúc 10pm, mình đi tới quầy hướng dẫn du lịch thì có một cô phát cho mình cái catalogue hướng dẫn đi về nhà bạn mình, phải đổi tàu 2-3 lần gì đó, mình nghe một hồi vẫn không hiểu cách bắt tàu như thế nào nhưng mà cũng khuya lắm rồi, cũng phải ra bắt tàu về cả hết chuyến. Tiếp theo mới đến đoạn gian nan là mua vé tàu. Mình đứng trước cái máy bán vé tự động hết 15p vẫn không biết cách mua vé tàu như nào cả. Thường ở một số nước mình sử dụng tàu điện thì chỉ cần chọn điểm cuối mình muốn đến thì nó sẽ hiện ra số tiền rồi mình bỏ tiền vào thì nó sẽ ra cái thẻ để đi tàu, loại xài một lần, nhưng ở Nhật thì ko phải như vậy. Mình cũng ko biết tiếng Nhật nên cũng ko hiểu làm sao, đành hỏi cô bên cạnh. May mắn sao là cô ấy nói được tiếng Anh. Cô ấy giúp mình mua vé, rồi còn dẫn mình về tokyo luôn. Lẽ ra là cô sẽ đi về nhanh hơn, nhưng cô đi đường vòng để về cùng với mình, mãi tới gần 1am, lúc đó là chuyến tàu cuối cùng về nhà cô, mình và cô phải đi 2 hướng nên cô xin lỗi ko đưa mình về tận nhà được, và hỏi số điện thoại của bạn mình để kêu bạn mình tới đón. Cô và mình chia tay nhau tại trạm tàu cách nhà mình cỡ 3km. Lúc đó mình cũng không thể bắt tàu về được vì hết tàu rồi. Nên đành kéo vali ra ngoài bắt taxi. Ngay khi bước xuống khỏi tàu ra nhà ga là cái lạnh buốt da buốt thịt lần đầu tiên mình cảm nhận được. Trời mùa đông nhiệt độ cỡ 6 độ C, mình mặc 2 cái áo khoác, tay kéo vali mà cứng đơ luôn, mình phải đi bộ một hồi lâu mới có một bác lái taxi dừng bên đường hỏi mình, lúc đó mình mới chạy lên xe bác. Điều ngạc nhiên thứ hai là cái xe taxi ở Nhật nó tự mở cửa và đóng cửa. Tất nhiên là khi lên xe mình lại gọi điện thoại cho bạn kêu bạn đọc địa chỉ cho bác taxi chở mình về nhà. Nói chung là taxi ở Nhật đắt lắm các mẹ ạ.
Sau khi gặp được bạn mình rồi, sau đó về nhà tắm rửa, ngủ nghỉ xong thì hôm sau mình bắt đầu hành trình khám phá Tokyo. Sáng sớm mình lăn mãi mới dậy nổi, ôi mùa đông lạnh giá, ước gì được ngủ mãi, nhưng mà phải dậy để đi chơi. Mình lên bộ đồ số một, thời trang mùa đông lâu lắm rồi mới được diện, mang hẳn đôi boot thời thượng mua mấy năm rồi vẫn cất trong tủ. Sau đó lên tàu theo bạn mình tới chỗ làm thêm, bạn mình làm ngay khi trung tâm du lịch, ở đó có hẳn mấy chỗ vui chơi. Cả ngày hôm đó mình đã đi khắp quanh khu vực đó với đôi boot cao 5 phân và ôi thôi là quệ chân. Đúng là sai lầm hết sức, hầu như cả ngày mình phải đi bộ và đứng, không hề được ngồi một chút nào. Lên tàu điện hầu như không có chỗ ngồi, đi dạo mall và các khung cảnh chung quanh cũng đều không có ghế. Mới hôm đầu tiên mà mình đã shopping tá lả, mua cả đống mỹ phẩm rồi. Tiện mua thêm cái mũ nồi che đầu cả lạnh nữa. Tính ra mùa đông ở Nhật không có nghiệt ngã như mùa đông ở quê mình. Trời hầu như không mưa, và nếu đi trong nhà thì sẽ có hệ thống sưởi ấm từ đầu tới chân. Chỉ khi đi ra ngoài thì tay và cổ mình khá lạnh, nên mình phải quàng một cái khăn nhẹ và để 2 túi cát làm ấm cầm trên tay là ổn. Mùa đông nhưng mình vẫn mặc váy tung tăng như thường.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét