Thứ Bảy, 13 tháng 8, 2022

Hành trình đi Úc của mụ Snow

 Nói chung là cũng từ FB mà ra, một ngày buồn chán như mọi người khi đang nằm vật vờ bên Mã vì quá chán COVID đéo đi được đâu, mà công việc cũng chán, tiền cứ tới tháng lại tiêu hết cho shopping quần áo mỹ phẩm, nói chung là sống trong sự giàu sang nhưng chán nản. Thì một ngày đẹp trời mụ Snow thấy bài post về visa 462 đi Úc nên mụ tính toán rồi apply luôn. Để tính xem, tháng 10 bắt đầu đăng ký học IELTS, tháng 12 thi lấy bằng IELTS 7.0, rồi appy visa. Tháng 2 có email approved visa, nên bắt đầu tính toán dọn đồ về VN. Tháng 3 bằng đầu apply job đầu tiên, mềnh chỉ apply 1 job duy nhất không yêu cầu phải bắt đầu làm ngay mà chờ tới tháng 5 mới làm. Tháng 4 mụ nhận được email và cuộc gọi phỏng vấn qua Whatsapp, sau đó mụ xin nghỉ việc bên Mã. Đầu tháng 5 từ Mã về VN làm lại passport tại hết hạn. Ngày mụ nhận pp mới buổi sáng ở Huế là mụ bay thẳng vô SG buổi chiều, rồi buổi tối mụ bay luôn qua Úc. Chuyến bay này nó hơi dài, tại lỡ mua vé đi Sydney mà không chịu bay thẳng, lại quá cảnh ở Melbourne, tới Sydney là chỉ kịp ra ngân hàng làm cái thẻ, xong lên mạng đăng ký cái mã số thuế cái là hôm qua bay tới Canberra liền. Vừa bước xuống sân bay Canberra, nó nhỏ lắm, đang chờ lấy hành lý thì ông sếp tới đón mình hốt mình lên núi tuyết luôn.

Thế là hành trình công việc đầu tiên bắt đầu. Tuần đầu tiên mình chỉ có ăn với ngủ, mà ngủ nhiều hơn ăn, tại ở Mã mình chỉ ăn 1 bữa mỗi ngày, nên qua đây mình cũng làm y chang, tệ cái là đồ ăn bên này không hợp, ở Mã là mình tự nấu ăn nên đồ ăn phải từ chuẩn tới chỉnh, bên này có hẳn đầu bếp nấu cho ăn, mà ăn đồ Mexico thì thôi dẹp mẹ đi. Ngủ thì ngày ngủ 12h là ít, tại quen thói bên Mã, ngủ xuyên ngày xuyên đêm. Trời cũng lạnh tanh tanh, không ăn thì phải ngủ để lấy sức mà sưởi ấm. Như đã kể, mình được thuê làm quản lý cho 1 cái khách sạn nhà hàng nhỏ nhỏ, mỗi năm chỉ mở cửa 4 tháng vào mùa đông, đón khách tới trượt tuyết, thời gian còn lại thì đóng cửa. Khi mình tới thì cái chỗ đó còn ngổn ngang bộn bề lắm, nên mình đã tự sắp xếp lại chỗ đó cho đàng hoàng mà kinh doanh. Khách sạn mở cửa vào ngày 10/6 mình tới ngày 25/5, trải qua 1 tuần chỉ ăn và ngủ thì mình bắt đầu xem ngó xung quanh. À ở đó ngoài mình ra thì còn có 1 ông đầu bếp cũng đã tới từ sớm. Ổng lo chuyện bếp núc, mình lo chuyện kinh doanh. Sau 1 tuần thì mình có thêm 2 nhân viên mới, 1 người làm phụ bếp 1 người làm dọn phòng khách sạn. Vậy là 4 người tập hợp lại dọn dẹp cái khách sạn và cái nhà hàng hết tận 2 ngày. Chỉ yếu là lau dọn, vệ sinh, sắp xếp đồ dùng, kiểm tra tồn kho. Tới khi khách sạn, nhà hàng mở cửa thì mình có thêm 1 nhân viên nữa làm phục vụ. Chuẩn và chỉnh để vận hành cái nhà hàng, khách sạn này phải cần tới 9 người, 5 người làm trong bếp và 4 người làm ở ngoài bếp. Vậy nhưng suốt 2 tháng mình làm việc ở đó không có ngày nào là đủ người, đó cũng là nguyên nhân khiến cái nơi đó thành cái đống hỗn lộn cám heo mà nghĩ lại đúng là ghê thiệt, tởm lợm. 

Mấy ngày đầu thì khách tới chơi trượt tuyết còn ít, nên 5 người vẫn xoay sở được, ngoài ra thì ông sếp của mình còn quản lý thêm 2 cái khách sạn và 5 cái nhà hàng khác trong khu đó cũng bốc người lên hỗ trợ mình mấy ngày đầu, tới lúc mà khách nó đông nghẹt, chỗ nào cũng đông thì ổng cũng kệ mẹ mình luôn. Ổng cứ bảo đang tuyển người, mà không ai tới làm, mệt mỏi. Đó là vấn đề đầu tiên.

Vấn đề thứ 2 là thằng cha buồng phòng, bởi vì thiếu người nên những ngày mà không có phòng nào check in thì không cần dọn phòng, nên phải điều thằng cha đó xuống phụ bếp, chủ yếu là rửa chén. Để kể sơ qua về profile cha nội này. Cha này là người Úc, cùng bà phụ bếp là người Đài Loan, tuổi tác mình đoán chừng bà đó U40 còn ông đó U50. Cái tính cái nết nó kỳ lắm, ô kê là vì không đủ người làm nên nếu ổng không có việc gì làm thì có thể làm ở bếp thì sẽ có thêm nhiều giờ kiếm thêm nhiều tiền. Nhưng mà cha nội này có vẻ không thích kiếm tiền mà phải làm việc nặng nhọc cho lắm. Cha ghét làm cái việc rửa chén này cùng cực nhưng bị ông sếp mình ép làm nên phải làm. Tới lúc ông sếp già nua của mình cũng kiếm thêm cho mình được 1 bé phục vụ nữa thì mình điều 1 bé phục vụ vào phụ bếp, và mình cho thằng cha kia nghỉ việc ở bếp, chỉ lo làm buồng phòng thôi. Mỗi tuần 2 ngày, mỗi ngày 5h dọn phòng để khách vào check in là xong. Chuyện đó thì cũng dễ có mẹ gì đâu mà kể phải không, nhưng thằng cha này thuộc kiểu ...chưa tìm được từ thích hợp lúc này để miêu tả. Thôi thì kể đúng hoàn cảnh luôn cho nó cụ thể. Làm ít mà đòi hưởng nhiều, không làm mà đòi nhận lương. Luật của Úc quy định, nếu người lao động làm việc trên 5h liên tiếp thì phải có 30 phút nghỉ, và cái 30p này không được tính trong lương. Ví dụ nếu mỗi ngày mình làm việc 8h thì được nghỉ 30p và chỉ tính lương là 7.5h thôi. Mình làm vị trí casual nên lương được tính theo giờ. Cha nội não ngắn này làm mỗi ngày maximum chỉ có 5h nên làm gì có giờ nghỉ đó, vậy mà đòi hỏi. Mình kêu ko có, cha còn cãi bảo chả mới là người Úc mởi hiểu luật, còn mình mới chân ướt chân ráo qua bên này hiểu cmn gì mà đòi nói này nói nọ. À okay, vậy là sau đó mình đã hiểu vấn đề, thằng chó thượng đẳng này nghĩ rằng mình không xứng làm manager của chả, mình đéo có quyền quyết định gì công việc của chả hết. Nên mình phải chứng minh điều ngược lại. Okay, tao đéo cần biết mài là người Úc hay không, nhưng mày không có giờ nghỉ và mày không được tính lương cho giờ nghỉ. Đừng tốn sức cãi nhau với tao làm gì, vì giờ làm việc của mày được tao sắp xếp và xác nhận bảng lương rồi mới gửi qua cho HR tính lương và chuyển khoản, nếu mài không làm đúng theo những gì tao bảo thì không có lương, okay? Nó bảo là sẽ xác nhận lại với ông sếp mình. Okay, mài đi xác nhận đi, tao cũng định báo cho ổng là mày có ý kiến này luôn, để ổng giải thích cho mày, thứ người Úc thượng đẳng phát tởm như mày nên để người Úc dạy bảo. Thế rồi mình báo cáo lại với ông sếp, ông sếp bảo là tao chả nhận được thông tin gì từ nó, mài cứ làm việc của mài đi, đừng phiền tao tao bận lắm. Ủa alo?

Rồi hôm sau, thằng Úc thượng đẳng submit lại tờ xác nhận giờ làm việc như sau, theo lẽ đúng là nó làm 7h, sẽ có giờ nghỉ là 30p, vậy thì tổng giờ làm được tính lương là 6h30', nhưng nó vẫn submit 7h. Okay, nó không làm đúng, mình cứ gửi thẳng cái sai đó qua cho HR xử lý. HR lập tức gửi email lại chất vấn mình tại sao cho thằng đó làm 7h liên tục không có giờ nghỉ, như vậy là phạm luật. Mình đẩy hết trách nhiệm xử lý cho ông sếp mình. Rồi ổng xử lý gì đó với HR và với thằng cha thượng đẳng, nhưng kết quả thì như shit. Một tuần sau, lại tới giờ xác nhận giờ làm để trả lương, vì mình đã theo dõi và sắp xếp giờ làm để thằng cha đó không bao giờ được làm quá 5h/ngày để không cần phải take break 30p. Ấy thế mà, nó lại xác nhận giờ làm là 5h30'. Đậu xanh rau má, thứ nhất mài chỉ làm 5h/ngày thì không có giờ nghỉ, thứ 2 cho dù mài có giờ nghỉ cũng không được trả lương. Và mình không biết thằng sếp mình đã xử lý thế nào, để thằng này nó tưởng bở như vậy. Nên mình thẳng thắn nói KHÔNG, và từ chối ký nhận bất cứ giấy tờ gì để xác nhận lương cho nó. Lần này nó cũng làm như lần trước, kêu là sẽ trao đổi với ông sếp của mình. Mình bảo kệ mẹ mài, thích trao đổi với ai thì trao đổi nhưng tiền lương của mài phải có chữ ký của tao, giờ làm đúng thì ký, ko thì đéo. Ngày hôm sau, nó quay lại với tờ xác nhận đúng và mình ký, đéo có sự tính toán sai lệch gì ở đây. Và từ đó nó cay mình, chỉ chờ mình mắc lỗi gì là nó nhảy vào cắn, mà mình đâu phải hạng dễ chơi xơi nước, mài quên tao mới là sếp mài à thằng chó già kia. Nó cùng thêm con mẹ bồ bịch người Đài Loan đó cũng cay mình. Mà đéo làm được gì, kệ mẹ chúng mày, việc ai người nấy làm chứ.

Đó là xong 1 đứa, để kể tiếp về con mẹ Đài Loan bồ của thằng cha thượng đẳng người Úc kia. Bà này có tính so đó, cành nanh. Như kiểu, ủa con mẹ Việt Nam này tuổi gì mà mới qua Úc đã làm manager, ta đây có gì thua nó đâu. Kiểu vậy, ngày đầu tiên khách sạn mở cửa, mình bảo là giờ có mỗi 5 người, 1 người buồng phòng, 1 người đầu bếp, còn lại 3 người thì chia ca ra làm buổi sáng lúc 7am chuẩn bị bữa sáng cho khách. Thì mẹ bảo là mình ở ngay khách sạn thì làm luôn, chứ mấy mẹ còn lại ở chỗ xa hơn, sáng mùa đông tuyết rơi bị tới làm khó khăn. À okay, thế là mình lãnh nhiệm vụ chuẩn bị bữa sáng cho khách ở khách sạn, ngày nào cũng phải dậy lúc 7am, trong tiết trời mùa đông lạnh giá âm mấy độ. Nghĩ lại mình đúng là mình ở đó luôn thì tiện hơn nên mình cũng đồng ý. Tới lúc khách ăn sáng xong, bao nhiêu đồ chén đĩa ly bẩn thì mình bưng vô bếp. Bả tới thấy bả tá hoả hỏi tại sao nhiều chén đĩa bẩn, sao mình không rửa mà chờ bả tới rửa. Ủa alo, con mẹ này mài thấy tao hiền rồi làm tới à. Mài mới là người làm phụ bếp, rửa chén mới là việc của mài nhé con kia. Đừng có mà được nước làm tới. Rửa cmn chén đi. Cay tập 1, cái này thì mẹ đéo cãi được, nên hôm sau khi mẹ tới thấy mình bưng tô chén của mình vừa ăn sáng vào để cho mẹ rửa, thì mẹ bảo là tự rửa chén của mình đi. Ủa alo? mình ném thẳng mấy cái chén đĩa nhựa vào thẳng thùng rác trước mặt mẹ, bảo mẹ rằng khỏi rửa tao ăn xong vứt luôn vào sọt rác mà. Một lần khác, khi mình đang để đồ bên ngoài để phục vụ khách, mẹ chạy ra kêu là phải làm thế này thế nọ thế lọ thế chai rồi hỏi mình hiểu hông. Mình bảo hiểu, nhưng đéo thích làm đấy, làm sao? mẹ bảo thế việc ngoài này có gì mài làm tao ko làm nhé. Mình bảo okay, biến vào bếp lẹ dùm, ngoài này để tao xử lý. Và sau đó, không có sau đó nữa, mẹ này tuổi gì đòi chiến với mình.

Tiếp theo, 1 thành phần người Đài Loan khác. Con bé này thì không nhiều vấn đề như 2 người trên, nhưng cũng kể để biết vô hình chung mấy thành phần châu Á mà đi ra khắp thế nào nó cứ thế nào ấy. Xem để biết mà tránh. Con bé này thì ổn, sinh năm 96 nhưng đã lấy chồng, nó cùng chồng qua đây. Trong khi nó làm với mình thì chồng nó làm cook ở nhà hàng khác, cũng cùng một chủ. Nói chung là nó làm việc được, cũng dễ bảo, chủ yếu là nó bị tác động của con bé Đài Loan ở trên nên lúc đầu mình thấy rất yêu quý nó, nhưng sau đó thì tốt nhất là giữ khoảng cách, việc ai nấy làm. Hồi đầu, nó nghe mình cãi nhau với thằng cha Úc về vụ nghỉ 30' nó cũng đòi tính lương 30' nghỉ trưa. Nhưng như đã giải thích, nó không có giờ nghỉ đó vì chưa bao giờ nó phải làm quá 5h/ngày cả. Mình cũng giải thích cho nó hiểu như giải thích với thằng cha kia, chỉ khác là mình nói 1 lần thì nó hiểu và không hỏi lại. Còn thằng cha kia thì cãi chày cãi cối và cố tình làm sai không chịu sửa. Mọi chuyện sẽ không có gì to tát khi tới 1 ngày, nguyên do cũng là do thiếu người, chỉ có mình nó làm phục vụ, khách đông vãi chưởng. Nó làm mệt quá nên bức xúc chạy tới hỏi mình tại sao mình không giúp nó. Ủa alo? Việc của mình là đứng trong quầy bar nhận order và bán nước uống. Việc của nó là bưng đồ ăn cho khách, chờ khách ăn rồi dọn vô bếp. Rõ ràng là ai làm việc nấy, tất nhiên là vì không đủ người nên nó phải làm nhiều hơn nên mệt hơn. Còn mình thì sẽ có lúc rảnh, mình thường làm mấy việc khác như kiểm tra email, trao đổi email, kiểm tra các order cho bếp và khách sạn. Mà nó tưởng mình đứng chơi không, nên nó ấm ức chạy tới kêu mình làm manager kiểu gì mà ko giúp nó. Mình dở khóc dở cười, bảo là mình cũng bận việc chứ có rảnh đâu, với lại cũng cố gắng tìm thêm người giúp nó rồi. Nó lại bảo là, bà Đài Loan phụ bếp hay giúp nó, còn mình thì ko giúp gì, mình bảo là mài có kêu tao giúp đâu, nó bảo bà kia có cần kêu đâu cũng tự giúp mà. Ủa, tao đâu phải bà kia đâu, tao đâu có biết đọc suy nghĩ. Nếu mài muốn gì, mài phải nói ra thì tao mới hỗ trợ được. Tự nhiên đùng đùng chạy tới rồi trách cứ mình ko giúp nó. Mà mình nghĩ nó cũng vất vả nên cũng không trách cứ hay dạy dỗ gì. Hôm sau nó lại chạy tới bảo là sao sắp lịch cho nó làm 11 ngày liên tục. Theo quy định thì làm 1 tuần được nghỉ 1 ngày, tuần này nó nghỉ chủ nhật tuần sau nó nghỉ ngày thứ 7, chẳng có gì sai luật cả, nhưng vì mình nghỉ nó cũng tội nên mình sắp cho nó nghỉ hẳn 2 ngày 1 tuần cho tuần đó. Thì đó cũng chỉ là trải nghiệm nhỏ, khi quản lý nhân viên mà gặp mấy thằng lồn cà chớn thôi. Mà không hiểu sao, gặp trúng chỗ này toàn cà chớn ấy. Nên phải dạy 1 người cho mấy người còn lại thấy mà làm gương.

Sau đó, mình có thêm 1 bé nhân viên phục vụ nữa, nó người Úc mới 19 tuổi, tốt nghiệp cấp 3 xong là đi làm luôn. Gặp trúng con bé này thì lại dễ bảo cực kỳ, nói gì cũng nghe, làm gì cũng được nên không có gì phải bàn.

Việc cần bàn là về cái ông đầu bếp. Ông này làm ở đây cũng 2 season rồi, mà mùa trước vì khách ít nên ổng không có áp lực. Sau Covid, khách tự do đi lại vui chơi thì khách đông quá đông. Một buổi trưa từ 12-2pm phải phục vụ nấu ăn cho 125 khách, ông bị bức xô, mặc dù ổng nấu liên tục mấy tiếng đồng hồ, mà vẫn không kịp, khách phải chờ hơn 1h mới có đồ ăn. Khách bên ngoài thì phàn nàn, trong bếp càng áp lực. Nên ổng đi cãi nhau với ông sếp mình, bảo là tìm cook phụ cho ổng mãi không tìm được. Tới ngày ông cook mới tới làm thì ổng xin nghỉ việc mẹ. Vậy là mèo lại hoàn mèo. Ông chef nghỉ việc, ông cook tới thay. Bé phục vụ mới tới làm, bé phục vụ cũ vô thay ông buồng phòng rửa chén. Vậy là nhà hàng vẫn hoàn 5 người, vẫn thiếu 4 người. 

Một tuần sau, khách tăng từ 125 lên 180, ông cook nghỉ việc luôn. Vậy là không có ai nấu nướng. Nhà hàng đóng cửa, chuyển qua bán sandwhich với chips ăn liền cho nó lẹ. Bọn khách tây thì không ý kiến gì, vì nó ăn hoài nên thấy cũng được. Còn bọn khách á, đặc biệt là mấy thành phần rẻ tiền như tụi Ấn Độ thì suốt ngày complain. Ngày nào tâm trạng mình vui thì kệ mẹ chúng nó, ngày nào mình bực thì mình đứng cãi nhau õm tỏi với tụi nó, rồi đuổi cổ chúng nó khỏi nhà hàng. 

2 tuần trôi qua mà tình hình chẳng khá lên chút nào, không chỉ riêng nhà hàng của mình mà mấy cái nhà hàng khác cũng bị quá tải vì thiếu nhân viên. Cuối cùng thì ông sếp mình cũng thuê được một đầu bếp mới, mà bà sếp này không biết nấu món Trung Hoa, tới làm cả tuần cứ loanh quanh cắt hành cắt ớt. Nấu ăn thì ko lo nấu ăn, cứ tơn tơn chạy ra đòi làm phục vụ, nói năng xằng bậy với khách, hứa hẹn viễn vông những điều không có thật. Mình cảm giác như con mụ đó là con điên chạy loanh quanh ấy. Mình quá mệt mỏi nên kêu ông sếp tuyển gấp giúp 1 đứa cook biết nấu ăn và ko bị điên dùm. Thì đùng cái ổng nghỉ việc, rồi xong. Rồi cái nồi cám heo này ai gánh, nên thôi mình cũng xin nghỉ việc cmnl. 

Kết thúc 8 tuần làm việc, chỉ có 1 tuần đầu tiên được bình yên. Mình gói ghém hành lý bắt bus về thẳng Sydney, rồi lên mạng tìm việc khác. Ở Sydney 4 ngày không kiếm được việc nào, con bé cho ở ké nó kêu mình cuốn gói ra khách sạn ở đi, thế là qua ngày thứ 5 mình bay tới Brisbane kiếm việc, mới tới Brisbane là mình có việc ngay, rồi mình bay tiếp tới Mackay. Lúc mới xuống sân bay lại có người tới đón, hốt mình tới chỗ làm. Giờ mình đã an yên ở chỗ mới, làm việc được 1 tuần, không có chút drama nào. Chỉ việc dành dụm tiền cho đầy tài khoản thôi. Sau 3 tháng mình sẽ lại đi chỗ khác, vừa khám phá vừa kiếm tiền, chỗ này xa xôi hẻo lánh, toàn dân local, ở đây chỉ có mỗi mình là châu Á, từ giờ không chỉ cạch mặt dân Việt Nam ở nước ngoài, mà còn phải mở rộng ra tận châu Á luôn.

Thứ Bảy, 5 tháng 3, 2022

Spoil truyện 1Q84 của Haruki Murakami (Tập 4)

 Về phần Tengo, từ sau khi hoàn thành tác phẩm đoạt giải, tác phẩm trở nên hot và sách bán chạy bất ngờ, anh nhận được một khoản thù lao, nhưng cũng từ đó anh vướng vào nhiều rắc rối khác. Có một tên luật sư hết thời tiếp cận anh nhằm thực hiện kế hoạch mờ ám, tuy nhiên anh vốn là người không ham danh lợi, cũng không muốn dính tới rắc rối nên dù nhiều lần được đề nghị một món hời anh vẫn một mực từ chối. Mục tiêu của thầy và Eri khi xuất bản cuốn sách là đánh động tổ chức tôn giáo bí ẩn do cha Eri làm Lãnh tụ, câu chuyện vốn có tính hư ảo nhưng nó thật chất lại là câu chuyện có thật. Điều đó đã khiến Đấng tối cao nổi giận, và Đấng đã gửi thông điệp thông qua người tí hon để trừng trị những người làm tiết lộ bí mật của tổ chức. Tên luật sư chính là cái bẫy đầu tiên, nhưng Tengo đã không cắn câu. Tuy nhiên, thầy cũng chuẩn bị một kế hoạch toàn vẹn để đối phó với lực lượng người tí hon. Không lâu sau khi cuốn sách xuất bản, ai ai cũng biết đến Eri và điều tra thân phận của cô chính là con gái của Lãnh tụ trong tổ chức tôn giáo đó. Thầy lên kế hoạch để Eri bỏ trốn đến một nơi khác, rồi báo với cảnh sát rằng Eri bị mất tích. Khi đó thầy có lý do chính đáng để yêu cầu cảnh sát khám xét tổ chức đó. Nhưng tổ chức đó cũng không phải dạng vừa, họ có lớp nguỵ trang kín đáo, nên cho dù có vào lục soát thì cũng chỉ nhìn thấy bề nổi, không thể tìm thấy bất cứ điều gì mờ ám ở đó. Và không phải ai cũng có thể gặp được Lãnh tụ. Vì bẫy Tengo không xong, nên người của tôn giáo đã bắt cóc tay biên tập viên, chỉ với một yêu cầu dừng xuất bản cuốn sách. Tay biên tập viên bị bắt cóc và biệt giam gần một tháng, cuối cùng họ cũng quyết định thả ra, biên tập viên sau khi trở về đã dừng việc xuất bản cuốn sách lại. Nhưng những người cần đọc hoặc cần biết về bí mật của người tí hon cũng đã biết hết rồi.

Eri tạm lánh một thời gian sau đó thì tới nhà Tengo trốn, trong một đêm mưa bão sấm chớp rầm trời. Chính là cái đêm Lãnh tụ bị ám sát, Aomame đã ra tay kết thúc cuộc đời của Lãnh tụ theo mong muốn của ông ta, đổi lại ông ta phải thực hiện một điều cho Aomame là cứu sống Tengo. Đêm đó, một sự việc kỳ lạ đã xảy ra, Tengo bị đông cứng giống hệt tình trạng của Lãnh tụ. Anh trở thành người tiếp thụ và Eri chính là người cảm tri, họ đã thực hiện động tác giao hợp. Kỳ lạ hơn, sau khi hoàn thành nhiệm vụ ám sát, Aomame lập tức bỏ trốn sự truy đuổi của tôn giáo, trong lúc chờ có thân phận mới, khuôn mặt mới, cô tạm lánh ở một căn hộ gần chỗ ở của Tengo. Và rồi cô mang thai, cái thai của Tengo, đêm hôm đó, sau khi Eri và Tengo giao hợp, đã tạo ra một mầm mống mới, là người kế thừa của Lãnh tụ, nhưng cái thai lại được đặt vào người Aomame, bởi cô là người kết thúc mạng sống của Lãnh tụ. Lúc này, người tí hon không muốn truy đuổi cô để trừng phạt cô vì đã giết chết Lãnh tụ, mà muốn giành lấy đứa trẻ trong bụng cô, để tôn giáo có người nối giỏi và tiếp tục sự nghiệp vĩ đại của người làm Lãnh tụ.

Tengo và Aomame, 2 con người có sự tương đồng nhất định về hoàn cảnh, họ đã rung động vì nhau lần đầu tiên năm 10 tuổi, rồi sau đó xa cách tận 20 năm, chưa từng gặp lại, cũng không hề biết tin tức gì về nhau, nhưng họ vẫn nhớ đến nhau. Có vẻ như, đó là tình yêu đầu cũng là tình yêu duy nhất của họ. Aomame tin rằng một ngày cô sẽ gặp lại Tengo, tình cờ như là định mệnh, nhưng cô không muốn tự đi tìm anh. Suốt 30 năm sống trên đời cô không hề yêu ai ngoài Tengo, và Tengo cũng vậy. 2 người giống như hai linh hồn lưu lạc trên thế gian, mệt mỏi tìm kiếm nhau, và nếu không tìm được nhau, họ sẽ vẫn bơ vơ trôi về phương trời nao cũng không rõ.

Trong khoảng thời gian Aomame lánh nạn, Eri trốn ở căn hộ của Tengo, Tengo thì tới viện dưỡng lão chăm sóc bố bệnh nặng, và tay luật sư hết thời lại theo dõi căn hộ của Tengo. Câu chuyện về người cha của Tengo cũng thật là kỳ lạ, người cha tôn sùng công việc của ông, việc đi thu tiền phí cho đài NHK là lẽ sống duy nhất của ông, ông làm công việc đó tận mấy mươi năm, tiết kiệm được một số tiền thì đăng ký vào viện dưỡng lão sau khi ông về hưu. Khi nghỉ hưu, ông dần mất đi sự sống, mặc dù chỉ mới ngoài 60 tuổi nhưng ông lại bị bệnh lú lẫn tuổi già, ông dần không nhận ra con trai mình nữa, vậy nên Tengo cũng không thể xác nhận lại với ông rằng anh có phải là con ruột của ông hay không. Ông chỉ ở viện dưỡng lão vài năm rồi bị bệnh lú lẫn và rồi chìm vào hôn mê, bác sĩ không thể biết được rằng nguyên nhân vì sao một người khoẻ mạnh như ông, hầu như không bị bệnh tật gì lại chìm vào hôn mê sâu như vậy. Nguyên nhân có lẽ do tâm lý, nhưng Tengo biết, cha anh không thể sống mà không làm công việc thu phí cho đài NHK. Trong lúc hôn mê trên giường bệnh, ông đã xuất hồn đi khắp nơi gõ cửa nhiều căn hộ để thu phí, trong đó có căn hộ mà Aomame đang lẩn trốn, căn hộ của Tengo nơi Eri lẩn trốn và căn hộ của tên luật sư đang lẩn trốn để theo dõi Tengo. Cả 3 người đều trong tình trạng, không thể để người khác biết mình đang sống tại căn hộ đó, và việc bị gõ cửa liên tục làm phiền, quấy rối, de doạ thiệt là làm họ phát hoảng cả lên. Không lâu sau, cha Tengo cũng qua đời, Tengo phải làm thủ tục và đám tang cho cha, cha anh chuẩn bị ổn thoả toàn bộ cho cái chết của mình, thậm chí ông còn muốn mặc bộ đồng phục của nhân viên thu phí đài NHK đặt vào quan tài khi hoả thiêu. Thật là một tín đồ trung thành của đạo NHK.

Tengo trở về Tokyo, anh đi dạo loanh quanh vì tìm một nơi để ngắm 2 mặt trăng, tình cờ nơi đó lại gần ngay căn hộ của Aomame, cô đã phát hiện ra anh, cô đã tìm thấy anh. Nhưng thật không may, tên luật sư cũng đang theo dõi anh, nếu cô gặp anh lúc đó, tên luật sư sẽ biết và báo cáo lại cho tập đoàn tôn giáo đến bắt cô. Vậy nên cô đã kể lại sự việc này với Bà chủ, bà chủ giúp đỡ cô loại bỏ tên luật sư, hẹn Tengo đến chỗ cô. Rồi 2 người cùng nhau bỏ trốn, bằng chính con đường mà cô đã đi vào thế giới 1Q84.

Cô và Tengo gặp lại sau 20 năm, họ đi tới trạm Shinjuku rồi bắt tàu đến đoạn đường cao tốc, và trèo lên hành lang thoát hiểm đến đường cao tốc trên cao. 2 người thoát khỏi người tí hon, thế giới có 2 mặt trăng, từ đó họ sống hạnh phúc bên nhau. Là một kết cục có hậu cho một câu chuyện tình ly kỳ quá trời quá đất.


Chủ Nhật, 27 tháng 2, 2022

Spoil truyện 1Q84 của Haruki Murakami (Tập 3)

 Sau khi chiếc kén của Eri nở ra một nhân bản của Eri, tác giả gọi Eri gốc là mẫu thể, Eri nhân bản là tử thể. Eri nhân bản chỉ là cái xác biết đi, không nói năng không có cảm xúc gì, chỉ thực hiện mệnh lệnh mà thôi. Mà Eri tử thể phải ở gần mẫu thể nếu không chỉ tồn tại vài năm thôi rồi sẽ chết sớm. Nếu tử thể ở gần mẫu thể thì mẫu thể cũng trở thành cái xác không hồn. Vậy nên khi Eri vừa phát hiện ra sự tồn tại của tử thể của mình, cô đã báo với cha mẹ và cha cô đã đưa cô địa chỉ của thầy để cô bỏ trốn tới nơi ở của thầy. Còn tử thể ở lại thực hiện mệnh lệnh của Đấng tối cao, dẫn dắt người tí hon đến gặp Lãnh tụ, chính là cha của cô người lãnh đạo hợp tác xã, sau đó không lâu hợp tác xã chuyển đổi thành tổ chức tôn giáo. Để tiếp nhận sức mạnh của Đấng tối cao, người cảm tri và người tiếp thụ phải thực hiện động tác giao hợp, Eri lúc đó chỉ mới 10 tuổi còn chưa có kinh nguyệt, mẫu thể đã bỏ trốn nên tử thể ở lại thực hiện giao hợp để truyền sức mạnh và mệnh lệnh của đấng tối cao vào người tiếp thụ là cha cô, cũng chính là Lãnh tụ.

Sau đó tổ chức trở nên khép kín, ngừng giao du với bên ngoài, chỉ tiếp nhận những người có năng lực phục vụ cho tôn giáo, nghe theo lời của Đấng tối cao và chấp hành. Đổi lại họ sẽ có nhận được những điều lớn lao mà Đấng tối cao ban phát cho họ. Điển hình là nhân vật Lãnh tụ, ông có những năng lực hơn người, đó là có thể đọc được suy nghĩ của người khác, có thể nhìn thấy được tương lai, có thể dùng ý thức để điều khiển vật, ông có một sức khoẻ dồi dào dù tuổi tác đã bước vào trung niên, và nhiều hơn thế nữa. Tuy nhiên, đổi lại ông phải chịu nỗi đau mà không ai chịu được. Tới một thời điểm ông sẽ trở nên bất động, ý thức vẫn tỉnh táo nhưng cơ thể hoàn toàn đóng băng và chịu cơn đau đớn dày vò trong khoảng thời gian bất động đó. 

Sau khi mẫu thể đầu tiên cũng chính là người cảm tri là Eri bỏ trốn, không lâu sau tử thể cũng qua đời, Đấng tối cao yêu cầu có người thay thế nên những đứa trẻ, có lẽ là chỉ có bé gái ở độ tuổi từ 10-13 tuổi, chưa có kinh nguyệt đều sẽ bị biến thành mẫu thể, sau đó các tử thể của các bé gái đó sẽ là nữ tế. Có nhiệm vụ giao hợp với Lãnh tụ, để truyền đạt tâm ý của Đấng và cũng để mang thai kiếm người nối dõi người tiếp thụ, làm Lãnh tụ đời tiếp theo. Tuy nhiên, những đứa trẻ đó đều là trẻ vị thành niên, chưa có kinh nguyệt, những cuộc giao hợp mặc dù xảy ra khi Lãnh tụ bị đông cứng, nhưng vẫn không thể thụ thai được, Lãnh tụ càng ngày sức khoẻ càng suy yếu, sự đông cứng diễn ra thường xuyên hơn, nên ông đã nghĩ tới việc kết liễu cuộc sống đau đớn đó của mình, ông đã tự tìm đến một sát thủ để giết ông, đổi lại ông sẽ tặng người đó một món quà. Người sát thủ đó không ai khác chính là Aomame.

Trở lại với Aomame, sau khi lên cấp 3, cô vào đội bóng mềm chuyên nghiệp và cô có một người bạn thân cũng ở trong đội bóng, người bạn đó chính là đội trưởng đội bóng, vừa có tài vừa có sắc, gia đình thượng lưu, một người bạn hoàn hảo tuy nhiên, lại rất ngu muội trong chuyện tình cảm. Hai người chơi thân với nhau từ khi học cấp 3, lúc đó bạn thân cô lần đầu tiên có bạn trai chính là đội trưởng đội bóng chày của trường. Lần đầu tiên hai người hẹn hò, tên khốn đó đã dẫn bạn cô về phòng ktx và hiếp dâm cô ở đó. Nghe bạn thân kể lại, Aomame rất tức giận, nhưng vì bạn mình ngăn cản nên cô cũng kiềm nén lại. Bạn của cô thật là nhẹ dạ, luôn tin nhầm đàn ông. Tuy nhiên, cô cũng âm thầm giúp bạn cô trả thù, vào một ngày bạn cô đi thăm người họ hàng xa, có chứng cứ ngoại phạm, cô liền lẻn vào phòng ktx của tên kia và phá nát căn phòng, phá nát một cách tồi tệ nhất, cô đập nát tất cả đồ có thể đập vỡ, quần áo sẽ tạt đầy đồ ăn bẩn thỉu, nói chung là cái phòng tanh bành. Tuy nhiên, cô không để lại bất cứ dấu vết nào để người ta phát hiện ra cô. Lên đại học cô với bạn thân vẫn học chung trường nhưng khác ngành, cô học ngành thể dục thể thao, bạn cô học ngành luật. Trong quá trình học, cô nhận ra cô rất có thiên phú về việc nhận ra các khớp cơ xương mạch máu trong cơ thể người, chỉ bằng những động tác cơ bản cô có thể tìm thấy được các cơ và mạch máu quan trọng và chức năng của từng loại. Sau khi tốt nghiệp cô tiếp tục chơi bóng mềm chuyên nghiệp cho đội tuyển của một tập đoàn, bạn cô dự định sẽ học bằng luật và làm luật sư hành nghề. Tuy nhiên, cái nết của bạn cô mãi không đổi, vẫn mê trai chỉ có đầu thai mới hết, bạn cô sa vào lưới tình của một thằng khốn, rồi từ bỏ việc học lên cao mà chấp nhận kết hôn rồi ở nhà làm nội trợ. Tuy nhiên, bạn cô vẫn bị bạo hành từ thể xác tới tinh thần, do công việc sau khi ra trường hai người ít khi gặp nhau, nhưng cô nhận ra mỗi lần gặp mặt bạn cô luôn che giấu một nỗi niềm nào đó, dù bạn cô bảo không sao, cuộc sống gia đình rất hạnh phúc, điều đó càng làm cô lo lắng. Một ngày xấu trời, cô nghe tin bạn cô tự sát, trên người có rất nhiều vết thương, nhưng tự sát là nguyên nhân xảy ra cái chết, chồng bạn cô là những có thế lực trong xã hội nên cảnh sát không làm gì được. Cô quyết định một lần nữa báo thù cho bạn mình, cô đã lên kế hoạch dùng một vật nhọn bằng cây kim, cô tập tìm mạch máu của con người nằm sau cổ, chỉ cần đâm vật nhọn vào đúng chỗ đó người kia sẽ chất ngay tức thì như là bị lên cơn đau tim bất chợt. Vết đâm bằng cây kim sẽ không để lại dấu vết gì, khám nghiệm tử thi chỉ có thể tìm ra nguyên nhân đột quỵ. Cô đã tập động tác đó đến thành thạo, rồi nghĩ ra một kế hoạch, kết thúc cuộc đời của tên khốn nạn kia. Để hắn ta không còn làm hại đến bất cứ người phụ nữ nào nữa. 

Sau khi chuyện đó xảy ra, cô nghỉ chơi bóng mềm chuyên nghiệp, rời tập đoàn và bắt đầu làm việc như là một huấn luyện viên cá nhân cho một trung tâm thể hình. Ở đây cô mở lớp tự vệ cho nữ giới, lớp học các động tác tấn công vào hạ bộ của đàn ông, để khi gặp trường hợp bất trắc có thể tự bảo vệ mình. Ở đó cô đã gặp bà chủ, một người phụ nữ gần 70 tuổi nhưng cơ thể vẫn khoẻ mạnh dẻo dai, và theo sát những bài tập mà cô đưa ra. Sau một thời gian hoạt động, lớp tự vệ nhận ý kiến phản ánh của khách hàng nam nên lớp bắt buộc phải đóng cửa, cô được bà chủ mời về làm huấn luyện viên cá nhân cho bà. Mỗi tuần cô sẽ tới nhà bà chủ 2 lần, mát xa cơ và mạch máu, hướng dẫn bà chủ tập luyện các bài tập bảo vệ sức khoẻ. Một ngày, bà chủ giữ cô ở lại lâu hơn sau buổi tập, hai người uống trà nói chuyện và chia sẻ những bí mật thầm kín nhất của đời mình, cô đã kể câu chuyện cô xử lý 2 thằng đàn ông khốn nạn cho người bạn thân của mình. Bà chủ cũng kể rằng, con gái bà cũng gặp một người chồng khốn nạn, là nạn nhân của bạo hành gia đình, con gái bà tự sát khi đang mang thai 6 tháng, bởi vì con gái bà ta không muốn sinh con cho tên khốn nạn đó, và đứa trẻ sẽ được nuôi dạy để trở thành một thằng khốn nạn khác. Bà chủ đã trả thù cho con gái mình bằng cách chà đạp người con rể, biến hắn ta thành tên cặn bã sống dưới đáy xã hội không ngóc đầu lên nổi. Sau đó, bà lập nên một trung tâm bảo trợ những người phụ nữ là nạn nhân của bạo lực gia đình, bà chủ có tiềm lực tài chính rất mạnh, và cũng có thế lực lớn, tuy nhiên có một vài việc bà không thể tự tay làm được, cần sự giúp đỡ của Aomame, nghe câu chuyện của Aomame, bà nghĩ cô thích hợp để làm công việc này. Đó là sát thủ thầm lặng, tiêu diệt những tên căn bã, ngoài xã hội là quan chức tầng lớp thượng lưu, giỏi việc nước nhưng về nhà là tên khốn nạn chỉ việc đánh đập hành hạ vợ mình. Aomame không cần suy nghĩ, liền đồng ý. Cô đã giúp bà chủ giết 3 người. Trong một lần đi thực hiện nhiệm vụ, cô ngồi trên xe taxi đi qua đường cao tốc thì bị kẹt xe trầm trọng, cô được người tài xế chỉ cho một con đường tắc trèo xuống cầu thang thoát hiểm từ trên đường cao tốc sẽ tới một trạm tàu, bắt tàu ở trạm đó đi tới trạm trung tâm thì cô sẽ tới nơi mà không trễ hẹn. Không ngờ, đó lại chính là con đường đưa cô tới thế giới của Tengo đang sống, thế giới 1Q84, đây là cái tên mà cô tự đặt. Cô nhận ra điều này sau khi thực hiện sau nhiệm vụ giết người ngày hôm đó, cô bất giác nhìn đồng phục của cảnh sát đã thay đổi, họ đã sử dụng một loại vũ khí mới, có tính năng vượt trội hơn, nhưng theo trí nhớ của cô 2 ngày trước đồng phục vẫn chưa thay đổi, nếu đã thay đổi thì chắc chắn sẽ có tin tức trên báo chí sao cô lại không biết cho được. Vậy là cô lên thư viện tìm đọc các tạp chí và biết được rằng đồng phục đã bị thay đổi 2 năm trước rồi, sau vụ đấu súng giưa cảnh sát địa phương và hợp tác xã một thành phần bạo động khiến 3 cảnh sát hy sinh. Đó chính là tổ chức cực đoan tách ra từ hợp tác xã do bố của Eri lãnh đạo. Vậy là thế giới đã thay đổi bằng một phương thức kỳ diệu nào đó, rồi một ngày đẹp trời khi cô nhìn trên bầu trời đêm, cô phát hiện ra có tận 2 mặt trăng. Điều đó càng khẳng định suy nghĩ của cô là đúng, thế giới có 2 mặt trăng và có Tengo đang ở rất gần cô. 

Bà chủ tình cờ giải cứu được một bé gái tại trạm tàu điện, cô bé ấy không nói năng gì, khi được đưa vào bệnh viện khám, bác sĩ chẩn đoán cô bé bị tổn thương nghiêm trọng vùng kín, bộ phận đó vẫn chưa phát triển toàn diện nhưng có dấu hiện của xâm nhập bạo lực. Cô bị hiếp dâm nhiều lần, đến nổi tổn thương buồng trứng và sẽ không bao giờ sinh con được nữa. Bà chủ đã tìm mọi cách cố gắng rặn hỏi cô bé nguyên nhân vụ việc, rồi phát hiện ra chính tổ chức tôn giáo đứng đầu sau việc này, và chính Lãnh tụ là người xâm hại cô bé. Ngoài ra, còn có 2 bé gái khác, tuy nhiên, việc này pháp luật không thể can dự, do đó bà chủ muốn Aomame ra tay diệt trừ hậu hoạ, không để các bé gái khác phải chịu số phận tương tự nữa. Vậy là Aomame nhận nhiệm vụ tiếp theo, ám sát Lãnh tụ. Sau này cô mới biết, chính Lãnh tụ đã lên kế hoạch cho cái chết của mình, ông ta đã gửi một nữ tế đi để nhắm tới bà chủ và đưa Aomame tới giết ông. Vào cái đêm định mệnh ấy, có rất nhiều việc xảy ra, và mọi thứ thật sự khó tin đến bất ngờ. Mọi chuyện thế nào thì hồi sau sẽ rõ vậy. Hôm nay kết thúc ở đây thôi.

Thứ Ba, 22 tháng 2, 2022

Spoil truyện 1Q84 của Haruki Murakami (Tập 2)

 Hôm Tengo hẹn gặp cô tác giả là ngày chủ nhật, do ký ức hồi nhỏ lúc anh đi thu tiền cước với cha quá ám ảnh, nên hôm nào tới ngày chủ nhật anh cũng cảm thấy trong người không khoẻ, khó chịu và buồn bực. Vậy nhưng khi lên tới gặp cô bé ấy, cô bé có tên là Erika Fukada, hay gọi ngắn gọn là FukaEri hay Eri. Ấn tượng về cách nói chuyện của Eri y hệt như cái cách cô viết truyện, nó cứ ngắn cụt lủn, không đầu không cuối, không lên giọng xuống giọng, cũng không ngắt, không dấu câu. Nhưng có vẻ như Tengo không thấy trở ngại gì khi giao tiếp với cô, hầu như những điều Eri nói anh đều hiểu, mà anh thường lặp lại câu nói của cô bằng câu nói của anh diễn giải ra theo một lối dễ hiểu hơn. Rõ ràng anh có thể hoàn toàn viết lại câu chuyện của cô bằng cách hiểu của cô theo ngôn từ của anh rất hoàn mỹ. Eri cho phép anh làm điều đó, nhưng Eri cũng muốn được chấp thuận của thầy, người nuôi dưỡng cô bé. Eri dẫn Tengo tới nhà thầy ở vùng ven hẻo lánh, phải đổi rất nhiều tàu, trên chuyến tàu tới nhà thầy, Tengo rất lo lắng hoảng loạn, những ký ức xưa cũ cứ vội ùa về, Eri đã nắm tay anh, cái nắm tay ấy mới ấm áp làm sao, tựa như Eri truyền toàn bộ sức mạnh của cô vào người anh. 

Nói về mối quan hệ giữa Eri với thầy, thì phải kể đến thân thế của cô. Cha cô và thầy là bạn đồng môn, hai người đều là giáo sư ở một trường đại học, thầy nghiên cứu về văn học, cha cô nghiên cứu về chính trị. Cha cô có biệt tài hiệu triệu và thao túng đám đông, vậy nên vào những năm 60 khi cách mạng văn hoá nổ ra, rất nhiều thành phần tầng lớp tri thức là sinh viên mong muốn một lối thoát cho chế độ chính trị thời bấy giờ, họ muốn thành lập tổ chức cộng sản, theo lý tưởng của Mao Trạch Đông. Cha Eri là lãnh đạo của phong trào ấy, lối kéo được rất nhiều sinh viên theo ông ta, nhưng sự đấu tranh đã không thành công, ông bị đuổi việc khỏi trường đại học, nên ông đem theo gia đình cùng với những sinh viên cùng ông vào sinh ra tử gia nhập một tổ chức hợp tác xã. Nói gọn là tạm ẩn mình chờ thời thế thay đổi. Tổ chức hợp tác xã hoạt động khép kín, dễ vào dễ ra, nhưng họ sống biệt lập tự cung tự cấp lại có rất nhiều quy tắc ràng buộc. Vậy nên sau một thời gian học hỏi các quy luật về thành lập và duy trì một hợp tác xã, ông cùng các thành viên của mình rời đi và tự thành lập một hợp tác xã riêng. Họ đi tới một vùng ven vô cùng hẻo lánh, nơi chó ăn đá gà ăn sỏi, nhưng thời tiết khí hậu lại rất phù hợp cho việc trồng trọt, họ bắt đầu khai hoang và tạo nên một đế chế riêng, họ trồng trọt bằng phương pháp hữu cơ, nên giá thành bán ra và chất lượng sản phẩm luôn đạt mức tối ưu. Cứ như vậy hợp tác xã dần trở thành một tổ chức lớn mạnh, nhiều người tìm đến gia nhập, nhiều thành phần là tri thức nhưng mệt mỏi việc bon chen với xã hội, họ muốn rời xa thế tục để về quê trồng rau nuôi cá, sống yên ổn qua ngày. Tưởng rằng họ đã có một cuộc sống yên ổn ở xã hội mới, tuy nhiên thành phần cũ xưa kia có một số người vẫn giữ suy nghĩ tạm ẩn mình chờ thời, tới thời điểm thích hợp họ để đứng lên khởi nghĩa lật đổ bộ máy chính trị, tạo ra một cơ quan chính trị mới. Nhóm thành phần này khá cực đoan và ủng hộ bạo lực. Trái ngược với thành phần ưa chuộng hoà bình, để hai thế lực cùng tồn tại ở một chỗ sẽ xảy ra rất nhiều xung đột. Mà người có thể dung hoà điều này chỉ có thể là cha Eri. Tới một giai đoạn, cha Eri không thể duy trì được sự cân bằng này nên ông quyết định cho thế lực cánh tả ưa chuộng bạo lực tách ra riêng, ông mua thêm đất và cấp cho họ thêm nhiều hỗ trợ tài chính để họ vui vẻ ra đi thực hiện lý tưởng của mình. Về phần ông là người ưa hoà bình nên ông ở lại tiếp tục xây dựng hợp tác xã nông nghiệp như vậy. Thế lực kia cũng chấp nhận ra đi êm đẹp, họ xây dựng vùng đất riêng của mình, tự canh tác và làm ăn với bên ngoài, tuy nhiên đối tượng này không tiếp nhận người mới. Và không như không tiết lộ nhiều thông tin trao đổi với bên ngoài nhiều, do đó từ lúc tách ra hầu như không ai biết họ làm những việc gì. Tuy nhiên, việc hai hợp tác xã ở gần nhau nhiều khi có những thứ không thể tách bạch được, ví dụ như là lấy nước từ một con sông để làm tưới tiêu. Thượng nguồn sông hồ là nguồn nước dồi dào dành cho việc canh tác nông nghiệp, nhưng nó lại thuộc về địa bàn của phe hiếu chiến, nhóm người kia lại rào quanh khu vực của họ, cấm tuyệt đối người ngoài bén mảng tới gần. Thế là ngay cả khi hai bên đã tách ra nhưng xung đột vẫn không chấm dứt, nhóm hiếu chiến nhiều khi sử dụng bạo lực để đàn áp phe chuộng hoà bình. Khiến cho phía ôn hoà phải nhờ cậy đến lực lượng cảnh sát hỗ trợ. Một hôm, xung đột lại xảy ra là phe hiếu chiến đã không hợp tác với cảnh sát, họ đem những vũ khí đạn dược cất giấu ra đọ súng với cảnh sát để chống lại sự kiểm soát của họ. Việc đó làm chết 3 viên cảnh sát nọ, nên lực lượng an ninh đã cử rất nhiều đội quân tinh nhuệ tới đàn áp họ. Lực lượng hiếu chiến bị tiêu diệt hoàn toàn và lực lượng cảnh sát nước nhà cũng được nâng cấp trang thiết bị dân sự để tránh trường hợp đáng tiếc xảy ra trong tương lai. 

Khi hợp tác xã nọ dính dáng đến bê bối bạo động, lại từng là một phần của hợp tác xã cũ tách ra, do đó hợp tác xã do bố Eri quản lý hẳn không tránh khỏi liên can bị tra xét, tuy nhiên, không rõ vì nguyên nhân họ hoàn toàn xử lý vụ việc một cách êm đẹp và không hề bị tổn thất gì cả. Không ai hiểu rõ nội tình bên trong như thế nào, nhưng một ngày đẹp trời Eri tự bắt tàu rời đi, bỏ lại cha mẹ và hợp tác xã trên tay cầm tờ giấy ghi địa chỉ nhà thầy và tự mình đến đó cùng bức thư của cha gửi thầy, nhờ thầy chăm sóc con gái mình. Hai người từng là bạn rất thân, việc đó không có gì khó, nhưng thầy không rõ đã có chuyện gì xảy ra với hợp tác xã. Tại sao Eri lại bỏ nhà đi, cô bé lúc tới nhà thầy hoàn toàn giống như cái xác biết đi, đôi mắt vô hồn, không hề nói năng hay có biểu hiện xúc cảm nào. Thầy nhiều lần gọi điện đến hợp tác xã để gặp cha cô nhưng hoàn toàn không thể, thậm chí đến tận nơi tìm gặp cũng không được. Việc duy nhất thầy có thể làm là báo cảnh sát, nhưng cảnh sát không thể can thiệp vào nội bộ của tổ chức hợp tác xã vì sau này hợp tác xã đã đăng ký trở thành một tổ chức tôn giáo. Cảnh sát muốn điều tra tổ chức tôn giáo mà không có lý do cụ thể, e rằng sẽ động chạm tới vấn đề nhạy cảm. Thầy đành bó tay không biết làm sao, điều duy nhất thầy có thể làm là chăm sóc cho Eri thật tốt, có lẽ cô bé đã bị một cú sốc tâm lý cực mạnh, khiến cô mất đi tiếng nói và cảm xúc. Eri rời gia đình khi 10 tuổi, dần dần cô bé thấy an toàn ở nơi ở mới nên cô đã bắt đầu nói chuyện và kể về những gì cô đã trải qua, nhưng có vẻ như có những điều cô vẫn giấu kín, đáp án cho mọi chuyện vẫn rất mơ hồ. Tuy nhiên, cô đã kể lại một câu chuyện bằng lời nói của mình và được ghi chép lại bởi con gái của thầy. Đó là câu chuyện về Nhộng không khí. Chuyện kể rằng, cô là đứa bé lớn tuổi nhất ở tổ chức, nên cô được giao nhiệm vụ chăm sóc cho chú dê núi già, mỗi ngày cô sẽ dắt chú dê ra ngoài ăn cỏ, tối dắt vào chuồng. Chú dê là một biểu tượng tín ngưỡng của tổ chức, là linh vật. Do đó, công việc của cô được giao là một trọng trách. Tuy nhiên, chú dê đó cũng già lắm rồi, còn cô thì còn nhỏ lắm, cô bé vẫn có nhiều mối bận tâm vui chơi nhiều hơn chăm sóc chú dê núi già, một hôm cô quên dắt chú dê về chuồng nên chú dê đã bị lạnh chết. Phàm là một tổ chức đều phải có những quy tắc thưởng phạt hợp lý, cho dù cô là con gái của lãnh tụ, người đứng đầu tổ chức cũng không ngoại lệ. Cô bị phạt nhốt ở trong chuồng dê cùng xác của chú dê trong 10 ngày. Thế là cô ở trong chuồng đắp bằng đất sét bên cạnh xác chú dê đã chết, mỗi ngày cô được đưa cơm 3 bữa, nhưng cô cảm thấy rất buồn, nên cô đã ước có ai tới chơi cùng cô. Một đêm cô không ngủ được, bỗng cô nhìn thấy trong miệng chú dê phát ra thứ ánh sáng kỳ ảo, cái miệng mở to và những chú bé tí hon đi ra từ trong miệng chú dê, các người tí hon lớn dần từ 30cm tới 20cm, có 6 người tất thảy, họ chui ra và nói chuyện với cô. Rằng cô chính là người triệu tập họ, cô là người mở cánh cửa để dẫn lối họ đến thế giới này. Eri là người cảm tri của người tí hon. Sau khi xuất hiện, những người tí hon cùng ngồi lại và lấy tơ từ trong không khí ngồi kết thành một cái kén, cái kén to bằng kích thước của một con người, và phải được kết trong khoảng 15 ngày. Tới tối người tí ton lại xuất hiện từ miệng xác con dê và ngồi kết kén, Eri cũng lấy làm thích thú và làm chung với người tí hon. Nhưng sau 10 ngày cô không còn ở trong chuồng dê nữa, cô được đi ra ngoài nhưng người tí hon vẫn đêm đêm xuất hiện để kết kén. Cô bảo người tí hon khi nào kết xong thì cho cô xem bên trong kén là cái gì,  người tí hon hứa sẽ cho cô biết. Và 15 ngày trôi qua, trong một giấc mơ cô mơ thấy người tí hon đã kết xong cái kén, cái kén nứt ra, bên trong là hình hài của một đứa trẻ, đó chính là Eri. Cô nghe tí người hon bảo rằng đó chính là tử thể của cô, cô là mẫu thể. Mẫu thể phải ở gần tử thể, nếu không tử thể sẽ không sống lâu được. Khi cái kén nứt ra, cô nhìn qua khe cửa của chiếc dê, ánh trăng rọi vào, đó là ánh sáng của những 2 vầng trăng, một vầng trăng lớn màu vàng và một vầng trăng nhỏ màu xanh. Câu chuyện Nhộng không khí kết thúc ở đó, nhưng câu chuyện của 1Q84 chỉ mới bắt đầu.

Tengo những tưởng những gì được viết trong truyện chỉ là hư cấu, nhưng nghe cách nói chuyện của Eri đó nhường như là câu chuyện có thật. Vậy nên, thầy mới yêu cầu con gái gửi bản thảo câu chuyện tới nhà xuất bản, thầy cũng đồng ý để Tengo viết lại câu chuyện. Thầy muốn thực hiện kế hoạch lừa đảo này, với một dụng ý là đánh động tổ chức tôn giáo của cha Eri, tìm kiếm ông để xem ông còn sống hay đã chết, có chuyện gì đã xảy ra ở tổ chức đó. Kế hoạch vô cùng hoàn hảo, Tengo viết lại bản thảo, gửi cho nhà xuất bản, tác phẩm được chấm vào trong chung khảo, rồi thuận lợi đoạt giải thưởng của tác giả mới. Eri xuất hiện ở buổi họp báo bằng hình ảnh tác giả trẻ tài năng, xinh đẹp. Hình ảnh của cô đã thu hút truyền thông đông đảo, truyện được đăng theo kỳ trên tạp chí và nhận được đánh giá tích cực từ độc giả. Rồi truyện được in thành sách và bán chạy nhất mọi thời đại. Mọi chuyện cứ ào ào kéo đến như thác đổ, rồi thì tình hình bắt đầu xấu đi, khi chuyện đến tai tổ chức tôn giáo bí ẩn kia. Họ đã bắt đầu ra tay để ngăn chặn việc câu chuyện Nhộng không khí được phát tán mạnh mẽ, thân phận của Eri và những điều bí ẩn đằng sau tôn giáo ấy.

Chủ Nhật, 20 tháng 2, 2022

Spoil truyện 1Q84 của Haruki Murakami (Tập 1)

 Tiểu thuyết này dài ghê lắm, gồm 3 tập, mỗi tập đều dày cộm, kể về 2 nhân vật chính Aomame và Tengo bị lạc vào thế giới huyền bí của năm 1984. Bối cảnh là về năm 1984 ở Nhật, đây là bộ tiểu thuyết thứ 2 của ông mà mình đọc mà mình nắm bắt được câu chuyện có đầu cuối cao trào và kết thúc. Trong lúc đang đọc mình cũng search xem review và spoil tình tiết mà không có bài viết nào ra hồn. Nên giờ mình mới viết, cho phiên bản đầy đủ chi tiết cụ thể và giải thích các tình tiết hư cấu một cách logic dễ hiểu cho người tìm đọc mà hổng hiểu gì trơn.

Aomame và Tengo là bạn học cùng lớp 2 năm lớp 3 và lớp 4. Hai người ở trường là hai thái cực hoàn toàn khác nhau, Tengo học giỏi môn gì cũng giỏi là thần đồng toán học, được rất nhiều thầy cô và bạn bè yêu mến. Còn Aomame thì thinh lặng, sống lặng lẽ như cái bóng, hầu như bạn bè ít khi cảm nhận sự tồn tại của cô, mà nếu có thì cũng sẽ xúc phạm hay bắt nạt cô. Tuy nhiên, 2 người này đều có một điểm chung đó là bị gia đình chi phối một cách tiêu cực, khiến cho 2 đứa trẻ từ nhỏ đã bị tổn thương sâu sắc, điều duy nhất họ muốn là nhanh chóng thoát li khỏi gia đình càng tốt càng tốt. Aomame là con trong một gia đình ngoan đạo, bố mẹ cô tôn thờ một loại tà giáo có tên tương tự như là Hội đức thánh chúa trời kiểu gì đó, họ tin rằng trái đất sắp diệt vong, và chỉ có họ những con chiên ngoan đạo mới được lên thiên đường khi trời sập xuống. Còn lại ai cũng phải xuống địa ngục. Mà hông hiểu sao, họ tự lên thiên đường là được rồi, tự nhiên đi dụ dỗ người khác cùng lên thiên đường chi cho đông người chật chội. Vậy nên, mỗi sáng chủ nhật, ngày nghỉ duy nhất của người Nhật Bản những năm 80, họ thường ở nhà nghỉ ngơi hoặc đi picnic thì bị mẹ của Aomame dắt theo cô từ lúc mới tập tễnh biết đi để đi truyền đạo. Mẹ cô sẽ gõ cửa từng nhà, cầm trên tay cuốn kinh thánh nhỏ, báo với gia chủ là trái đất sắp diệt vong rồi, sắp tận thế đến nơi rồi, nếu muốn lên thiên đàng thì theo tao vào đạo thánh đức chúa trời này ngay, nếu không chúng mày sẽ xuống địa ngục hết. Tất nhiên là đang cuối tuần thảnh thơi tự nhiên bị con mẹ xúi quẩy nào tới làm phiền, nói cái quần què gì mà chết chóc, dụ dỗ, nghe mùi lừa đảo rõ ràng. Chắc chắn là mẹ con Aomame chẳng được đối xử tử tế gì cho cam sau khi làm phiền người ta như thế. Vậy nhưng bà mẹ vẫn miệt mài ngày này qua ngày khác, đi gõ cửa từng nhà với niềm mong mỏi sẽ có người nào đó hứng thú nghe bà truyền giáo, gia nhập giáo phái nghe là thấy ghê này. Aomame không phải là người có quyền lựa chọn, cha mẹ cô ngoan đạo nên từ khi sinh ra cô bắt buộc phải đi theo cái thứ tà đạo đó. Cô luôn phải đọc lời cầu nguyện to dõng dạc trước khi ăn cơm, luôn mặc những bộ quần áo cũ rộng thùng thình, không tham gia những tiết học ngoài trời do có tiếp xúc với người khác, cái đạo này tự cho rằng tín đồ là một loại động vật bậc cao, còn những sinh vật con người ngoài đạo là sinh vật bậc thấp nên bớt tiếp xúc thì càng tốt, thậm chí nếu như có bị bệnh cần truyền máu thay tạng để cứu sống họ thì cũng không được phép. Vậy nên người theo đạo này có bị bệnh thì thà chết để lên thiên đường luôn chứ không có cứu chữa gì cả. Do đó, Aomame tự động trở thành một học sinh cá biệt của lớp, cô bắt buộc phải tách mình ra khỏi bạn bè, và dần dần cô bị tẩy chay trong lớp, cô không có lấy một người bạn nào. Trẻ con đang tuổi ăn tuổi lớn mà bị vậy sao sống nổi. Trường hợp Aomame là thế, nhưng đến cả Tengo cậu bé thần đồng toán học, cũng bị lạc lõng giữa tập thể thì tại làm sao? 

Tengo là con trai của một cựu chiến binh Nhật. Ông từng hoạt động trên chiến trường Mãn Châu, ông sinh trưởng trong gia đình làm nông, và bất cứ ai là trai tráng thời đó cũng đều bị bắt đi lính, ông tự nguyện qua Mãn Châu để làm lính nhưng chủ yếu là trồng trọt làm ruộng kiếm cơm qua ngày. Tới khi chiến tranh sắp kết thúc, quân Nhật bại trận, ông may mắn bỏ trốn về Nhật Bản, rồi làm nhiều việc chân tay sống qua ngày, một hôm ông gặp lại đồng đội cũ năm xưa, người đó giới thiệu cho ông làm việc nhân viên thu phí cho đài truyền hình NHK, từ đó ông không còn phải làm công việc chân tay sống vất vả nữa. Mỗi ngày ông đều sẽ đi gõ cửa từng nhà thu phí phát thanh truyền hình, nếu ai cũng ý thức tự động trả phí truyền hình thì công việc của ông đã thảnh thơi lắm rồi. Nhưng hầu như ở đâu cũng có mấy người chây lì không chịu trả tiền nên ông dùng đủ mọi cách đe doạ, cảnh cáo, làm phiền đủ mọi cách để thu được tiền. Ông làm việc ấy khá thành công, nên từ nhân viên thời vụ đến nhân viên hợp đồng rồi cả nhân viên chính thức, ông còn được cấp nhà ở trong ktx nhân viên, được đóng bảo hiểm và hưởng lương hưu. Đối với ông mà nói đài NHK giống như là thượng đế của ông, là một giáo phái mà ông sùng bái. Rồi ông cưới mẹ Tengo, sinh ra Tengo, tuy nhiên lúc Tengo mới 1.5 tuổi bà ta đã bỏ nhà theo trai, rồi bị giết trong tư thế loã lồ, trạng thái của hardcore sex, Tengo nhớ mãi cảnh tượng bà ta gian dâm với nhân tình trong ký ức của anh mãi mấy mươi năm về sau. Thậm chí Tengo nghĩ rằng người đàn ông kia mới là bố ruột của anh, còn người bố là tín đồ của giáo phái NHK hoàn toàn chẳng có điểm gì giống anh cả. Là gà trống nuôi con, nên hầu như các ngày chủ nhật lúc Tengo còn nhỏ, ông đều dắt theo Tengo đi thu tiền phí. Tengo cũng gặp tình cảm giống Aomame, thậm chí trong các quãng đường trên những khu phố nơi bà mẹ Aomame đi truyền giáo cũng bắt gặp bố Tengo đi thu tiền phí. Hai đứa trẻ vô tình sẽ bắt gặp ánh mắt của nhau, những ánh mắt cầu cứu đầy khổ sở. Vậy nhưng ở trường 2 đứa học cùng lớp đều không chơi chung với nhau và cũng chẳng có tiếp xúc gì.

Đến một hôm, trong tiết học khoa học, lúc đang làm thí nghiệm thì Aomame mắc lỗi nên cậu bé làm chung với cô mắng nhiếc cô thậm tệ. Tengo thấy vậy nên ngả ý muốn đổi nhóm với cậu bạn kia, Aomame sẽ cùng nhóm với Tengo. Tengo là học sinh giỏi được thầy cô bạn bè quý mến nên việc cậu bảo vệ Aomame sẽ không có ai dị nghị hay dè bỉu.  Có lẽ cô bé Aomame ngày ấy lần đầu tiên được người khác thật sự quan tâm đến mình, cô đã rất cảm động. Vào một ngày, khi chỉ có 2 người trong lớp học, Aomame đã mạnh dạn nắm tay Tengo, cái nắm tay ấy là lúc cả hai mới 10 tuổi, là cảm giác rung động đầu đời của 2 đứa trẻ. Tengo đã rất bất ngờ, nhưng cũng không rút tay lại, Tengo để yên như vậy dường như thời gian như dừng lại. Thế rồi Aomame bỏ tay ra rồi bỏ đi ra khỏi lớp, để  lại Tengo ngỡ ngàng và tiếc nuối.

Một thời gian ngắn sau, Aomame chuyển trường đi nơi khác. Cô quyết định cắt đứt quan hệ với bố mẹ, rời khỏi giáo phái và sống với nhà họ hàng xa. Từ đấy họ cũng không gặp lại nhau. Tengo khi lên lớp 5 cũng mệt mỏi với việc suốt ngày đi theo bố thu tiền phí vào mỗi chủ nhật, nên anh nói với bố anh sẽ không đi theo bố nữa, bố anh không đồng ý nên anh quyết định bỏ nhà ra đi. Anh kể với cô giáo chủ nhiệm sau khi tan học anh không muốn về nhà, nên cô giáo đưa anh về nhà cô ở lại một đêm. Sáng hôm sau, cô giáo dẫn anh về nhà và cô đã trao đổi với bố anh để anh không cần phải theo bố đi gõ cửa từng nhà thu phí nữa. Từ đó, anh cũng từ biệt giáo phái NHK của bố, anh dành ngày nghỉ để làm điều mình thích nhưng anh vẫn không có sự gắn kết với bất cứ người bạn nào, anh cũng chưa từng bao giờ thân thiết với bố. Anh nghĩ nhiều về Aomame, về cái nắm tay nhưng anh thực sự không rõ cảm giác ấy gọi là gì với cậu bé mới 10-11 tuổi.

Thời gian trôi qua, Aomame lớn lên và cô theo đuổi môn thể thao học đường là bóng mềm thể thao, cô chơi cho đội tuyển của trường nên có thể ở trong ktx trường, sau đó cô thi vào trường đại học thể dục thể thao, tiếp tục tham gia đội tuyển bóng mềm của trường đại học. Bên cạnh đó cô cũng học thêm về nghiên cứu các cơ và huyệt đạo cơ thể người. Aomame phát hiện như tài năng của mình, cô có khả năng thiên bẩm về xúc giác, cô có trí nhớ xúc giác. Chỉ cần sờ qua cơ thể của từng người cô có thể biết được các đường cơ, mạch máu và công dụng của từng bộ phận đó. Tốt nghiệp đại học, cô vào làm cho một công ty xuất khẩu, nhưng chủ yếu cô vẫn chơi bóng mềm cho đội tuyển công ty và ở trong ktx nhân viên. Cuộc sống của cô có lẽ mãi như thế gắn liền với môn bóng mềm thể thao, nhưng rồi biến cố xảy ra. Cô quyết định nghỉ việc ở công ty, nghỉ chơi bóng mềm chuyên nghiệp. Cô thuê một căn hộ nhỏ và bắt đầu làm công việc huấn luỵện viên cá nhân cho những người giàu có và quyền lực. Từ đây cô bước vào cuộc hành trình lưu lạc vào thế giới 1Q84.

Về phần Tengo, kể từ khi lên cấp 2 cậu bắt đầu chơi Taekwondo, và cũng như Aomame cậu chơi cho đội tuyển của trường, nên được ở ktx trong trường. Cậu dọn ra khỏi nhà, càng rời người bố mà cậu không mấy thân thiết, cũng chẳng có cảm giác máu mủ ruột rà. Cậu là thần đồng toán học nhưng cái gì cậu cũng giỏi, nhưng cậu không biết cậu thực sự muốn gì. Lý do chọn Taekwondo là vì trường đó có đội tuyển mạnh, đầu tư cho học sinh chỗ ở ăn uống để đi thi đấu cho trường, nên từ sớm cậu không cần bố chu cấp nữa. Nhưng rồi cậu vẫn tiếp tục học Toán ở trường đại học, bởi cậu không có đam mê với Taekwondo, nó chỉ là công cụ cho cậu được dọn ra khỏi nhà, nên dù cậu đủ giỏi để nằm trong đội tuyển, nhưng không đủ giỏi đi phát triển theo con đường vận động viên chuyên nghiệp. Cậu tốt nghiệp trường Toán, nhưng cũng không có ý định học lên cao hơn để làm giáo sư. Mà cậu bắt đầu bươn chải kiếm sống bằng nghề thầy giáo dạy toán ở trường dự bị đại học. Cậu dạy học cho các cô bé cậu bé chuẩn bị tham gia kỳ thi đánh giá năng lực. Công việc nhẹ nhàng đối với cậu, nên khoản thời gian rảnh rỗi cậu lại có một thú vui khác là viết tiểu thuyết. Rõ ràng, Tengo cái gì cũng giỏi, nhưng mãi cậu vẫn chưa phát hiện ra cậu muốn làm gì. Khả năng viết tiểu thuyết của cậu cũng khá tốt, cậu gửi bài tham gia nhiều cuộc thi cho tác giả mới, lần nào cũng vào tới vòng chung khảo, nhưng chưa lần nào nhận giải. Người của nhà xuất bản nhận ra tài năng của cậu, nên mời cậu làm cộng tác viên phụ trách những chuyên mục nhỏ trong tạp chí. Thỉnh thoảng cậu viết những bài có nội dung ba xàm như xem tử vi, review món ăn cho mấy cuốn tạp chí cuối tuần. Rồi sau đó, cậu lại được đề nghị chấm sơ khảo cho cuộc thi viết tiểu thuyết cho tác giả mới. Cuộc thi tổ chức hàng năm, có hàng ngàn tác phẩm được gửi tham gia, vòng sơ khảo sẽ đưa cho các CTV tạp chí đọc trước, lựa một số tác phẩm okay rồi đưa vào vòng trong cho biên tập viên chấm, cuối cùng lựa tiếp 4 tác phẩm cuối cùng cho hội đồng giám khảo chấm và lựa ra tác phẩm xuất sắc nhất dành giải tác giả mới, tác phẩm đó sẽ được in ấn hàng tuần trên tạp chí và in thành sách để xuất bản. Một ngày đẹp trời, Tengo đọc bản thảo của một tác phẩm mang tên "Nhộng không khí", câu chuyện rất thú vị được viết bởi một cô bé 17 tuổi, nhưng câu từ cứ ngổn ngang, nếu đưa vào vòng trong chắc chắn sẽ sớm bị loại, nhưng loại ngay bây giờ lại phí hoài câu chuyện ấy. Tengo quyết định báo cho biên tập viên của tạp chí, để hỏi xem ý kiến của anh ta thế nào, có nên loại ngay luôn hay giữ lại. Người biên tập viên này sau khi đọc xong bản thảo thì nghĩ ra một ý tưởng táo bạo, một phần kiếm chát một phần thách thức giới văn nghệ sĩ Nhật Bản lúc bấy giờ. Anh ta đề nghị Tengo sẽ viết lại tác phẩm này bằng câu chữ của anh nhưng giữ nguyên nội dung của câu chuyện. Để làm điều này, hai người cần sự đồng ý của tác giả là cô bé học sinh 17 tuổi. Người biên tập viên này đảm bảo tác phẩm ấy chắc chắn sẽ đoạt giải năm nay, và tạo nên một sự chấn động mạnh cho giới văn học. Tengo nghe xong ý tưởng giật mình từ chối, anh không muốn trở thành tên tội phạm đạo văn, đồng loã lừa đảo khán giả, nhưng sâu trong anh vẫn có một ham muốn viết lại câu chuyện đó một cách hoàn chỉnh, anh viết giỏi nhưng mãi chưa tìm ra được điều gì để viết, giờ đây câu chuyện này quá xuất sắc, một cô bé 17 tuổi có thể nghĩ ra được một câu chuyện cuốn hút, kỳ lạ, giả tưởng đầy tính thuyết phục như vậy, nếu bỏ đi thì rất phí. Vậy nên anh vẫn lưỡng lự mãi không quyết nên từ chối thẳng hay không. Còn biên tập viên nói là làm, anh ta liên hệ với tác giả và đề xuất ý tưởng. Cô bé tác giả tới gặp biên tập viên là một cô gái trẻ, xinh đẹp tuyệt trần, nhưng cách nói năng của cô có phần kỳ lạ. Y chang như cái cách cô thể hiện ngôn từ trong cuốn bản thảo gửi cuộc thi. Cô bảo cô không thể quyết định được, cô sẽ gặp Tengo người viết lại truyện rồi đưa Tengo đi gặp thầy, rồi thầy mới là người đưa ra quyết định. Biên tập viên liên hệ Tengo bảo anh đi gặp tác giả, nếu gặp xong mà anh vẫn không muốn làm thì dự án chấm dứt. Còn nếu muốn thì bắt tay vào làm ngay. Tengo cũng đồng ý đi gặp, có lẽ thời điểm Tengo tới gặp cô bé tác giả trẻ đó, chuyến tàu đã đưa anh từ thế giới thực sang thế giới của năm 1Q84, anh đã lạc vào đó trước rồi sau đó kéo Aomame vào để giải cứu anh ra khỏi đó. Câu chuyện cứ thế đi từ bất ngờ này sang bất ngờ khác.

Thứ Năm, 3 tháng 2, 2022

Bài học về tình bạn, tình yêu và sự nghiệp trong series HOW I MET YOUR MOTHER tập 3

Với mấy ngày đầu năm mà ngồi viết về chuyện sự nghiệp nó mới hợp lý làm sao, thôi thì khai phím đầu năm làm luôn tập cuối cảm nhận về sự nghiệp của các nhân vật trong series này.

Theo dõi series dài đằng đẳng 9 mùa thì cũng chứng kiến sự trưởng thành của nhân vật, trong đó sự thăng tiến về sự nghiệp là một yếu tố quan trọng và được mình lựa chọn viết cuối cùng vì đối với mình nó là quan trọng nhất, thế thôi. Giờ đi phân tích sự nghiệp của từng nhân vật nè, tất nhiên là theo cảm nhận cá nhân của mình thôi. 

Đầu tiên, nhân vật trung tâm nhưng có sự nghiệp mờ nhạt nhất bộ phim là Ted. Từ đầu tới cuối phim anh ta làm 2 nghề, 1 là kiến trúc sư là 2 giảng viên dạy học cho những kiến trúc sư tương lai. Trong phim hầu như không đề cập gì đến sự phát triển về sự nghiệp của anh ta, mà chỉ tập trung vào chuyện yêu đương, tìm vợ, tìm mẹ cho con của anh ta. Nên chung quy lại theo kết luận của mình thì đây là người có sự nghiệp nhàm chán nhất (đối với mình), nên mình không phân tích gì thêm. Giống nhân vật Ross trong Friends, người thất bại trong công việc thực hành thì mới về dạy lý thuyết, mà người giỏi lý thuyết thì dạy rất giỏi, ngoài cuộc sống thường hay nói đạo lý và kèm theo combo sống như lờ. Tất nhiên 2 nhân vật này không hề xấu xa tới mức đó, nhưng mà không hiểu sao mình ghét kiểu nhân vật hay kiểu người có tính cách như vậy trong cuộc sống của mình lắm luôn. Hehehe. Kết lại, Ted là minh chứng là câu nói "cả đời chỉ làm một công việc, không thăng tiến nhưng được cái an nhàn".

Tiếp theo là cô Robin, cô không phải là người có sự nghiệp thành công rực rỡ nhất trong phim, nhưng cũng nói là có tiến bộ. Và điều đáng bàn đến ở đây là, từ đầu chí cuối cô luôn kiên quyết theo đuổi một đam mê làm phóng viên, và bắt đầu từ vị trí nhân viên quèn, làm mấy việc lặt vặt nhảm nhí, đến một phát thanh viên thành công. Cô là một nhân vật điển hình của việc hy sinh tình yêu và tập trung vào sự nghiệp. Vậy nên cái gì mình tập trung vào tất nhiên sẽ có kết quả tốt là điều hiển nhiên. Vậy nên những yếu tố khác trong cuộc đời của cô nó bị mất cân bằng trầm trọng, như là chuyện tình yêu cô lấy lý do sự nghiệp để làm tổn thương Ted và Barney, và đánh mất 2 người yêu cô nhất trên đời. Cô làm việc kiểu éo gì mà không có lấy người bạn nào ngoài hội bạn 5 người này. Sự hy sinh này là không hề nhỏ, để kết cục cô phải sống cô đơn tới già cùng bầy chó. Robin là minh chứng của câu nói "vì sự nghiệp là trên hết, tình yêu có hay không cũng không quan trọng".

Người tiếp theo lại là nhân vật nói đúng ra là chẳng có nghề ngỗng gì nhưng lại kiếm được nhiều tiền nhất bọn. Thậm chí cả bọn cũng đéo biết anh ta làm nghê gì. Phải tới cuối phim, anh ta mới tiết lộ nghề của ảnh là nhân viên chịu tội cho bọn tư bản. Barney, một con người có tài chẵn và tài lẻ, nhưng mục tiêu cuộc đời anh ta không có gì liên quan đến sự nghiệp hết thì phải. Anh ta có tài ở nhiều mặt, nhưng giỏi nhiều thứ tính ra lại chẳng giỏi cái mẹ gì. Ví như, anh ta học trường làm ảo thuật, là một ảo thuật gia chân chính anh ta đem mấy trò ba xạo đó ra đường chỉ với một mục đích duy nhất: tán gái. Cái này thì không kiếm được miếng ăn nào, chỉ thoả đam mê thôi, đó là làm ảo thuật và chơi gái. Anh ta cũng rất giỏi hùng biện, ấy thế mà nhờ vào 3 tấc lưỡi của mình với dụ được bao nhiêu gái lên giường. Rồi cũng nhờ đó thuyết phục hội đồng quản trị thuê Marshall vào công ty làm luật sư, thuê Ted vào làm kiến trúc sư. Tính ra cái nghề mà nghe thì có vẻ như bù nhìn éo có tý quyền lực nào, mà anh ta lại thể hiện được vậy thì cũng đâu phải đùa. Thậm chí ý tưởng edit video giới thiệu bản thân và gửi cho các đài truyền hình để giúp Robin xin việc vào những năm 2000 mới thật là ý tưởng sáng tạo một cách táo bạo. Anh ta nói chung là một người hoàn toàn có tài, nhưng cái tài đó lại không dùng để đi kiếm cơm. Do đó, anh ta là minh chứng cho việc, làm việc mình không thích để lấy tiền nuôi dưỡng cho sở thích đam mê của mình, như là suit up. Chi phí cho mấy bộ vest đó cũng đâu có rẻ, rồi thiết kế cái nhà kỳ dị dùng để chơi gái xong thì đuổi gái về, rồi làm mấy trò ảo thuật màu mè. Ứm ừm, may mà cuối cùng anh ta cũng tìm thấy mục đích sống trong đời bằng một em bé con rơi của mình sau một đêm mây mưa với em gái nào đó. 

Cuối cùng phải gom chung vợ chồng Marshall và Lily vào một đoạn bởi con đường sự nghiệp của họ khá giống nhau. Ôi nói về cặp này phải nói là tình yêu với sự nghiệp thật sự vẹn toàn ấy. Hai người đến với nhau lúc còn ngây thơ chưa biết gì, đến khi tốt nghiệp đại học thành hai con nợ thất nghiệp làm mấy việc vẩn vơ, sống ké vào bạn bè. Bên cạnh việc phải bộn bề lo toan cho 4 chữ cơm áo gạo tiền để tồn tại trước đã, họ cũng không quên mục đích chính của cuộc đời là gia đình và sự nghiệp luôn song hành. Marshall vẫn tiếp tục ở lên ở trường luật, ước mơ cháy bỏng làm luật sư công, phải vệ công lý, bảo vệ người nghèo, người dễ bị tổn thương trong xã hội. Nhưng đến lúc cơm áo gạo tiền vẫy gọi, anh vẫn làm luật sư chuyên nói dối bảo vệ công ty làm ăn phi pháp. Nhưng đến cuối cùng anh đạt được sự hài hoà cả về lý tưởng lẫn nồi cơm là làm thẩm phán. Sự lựa chọn luôn luôn xuất hiện trong cuộc đời Marshall, cũng như là Lily, mà không hiểu sao 2 người này toàn đưa ra lựa chọn đúng nhỉ. Hay nói đúng hơn là chẳng có đáp án nào đúng, đáp án nào sai trong sự lựa chọn của họ cả. Chỉ là họ thấy cái nào ưu tiên tại từng thời điểm thì chọn cái đó thôi. Và nếu chọn sai thì mình chọn lại, như Lily ấy. Chọn bỏ Marshall để rời đi nơi khác tập trung vào sự nghiệp vẽ tranh, nhưng vẽ tranh cũng không thành công nên lại quay về với Marshall làm cô giáo trường mẫu giáo. Rồi lại vẫn vẽ tranh nhưng vẫn thất bại, cuối cùng con đường đưa đẩy lại đi đến sự nghiệp thẩm định tranh. Tên gọi có khác nhau, nhưng mục đích cũng như nhau. Được sống trong nghệ thuật, được thể hiện con người nghệ sĩ, vẫn kiếm được tiền. Hai nhân vật này là ví dụ điển hình cho điều làm việc mình yêu thích nhưng vẫn kiếm được tiền. Đó là sự giao thoa của nhiều yếu tố kết hợp lại. Khổ trước sướng sau, coi phim có mấy khúc nhắc tới tương lai cảnh mấy người này trở thành mấy ông bà già, thì lúc nào cũng chiếu 2 ông bà Lily Marshall ngồi trên bộ bàn ghế trước căn biệt thự sân vườn, ăn mặc quý sờ tộc, uống trà chiều nhắc lại chuyện ngày xưa. Nên có thể rút ra kết luận, xuất phát điểm của 2 người là thấp nhất trong con đường sự nghiệp, nhưng 2 người lại tiến vào cái đỉnh cao nhất.

Rồi biết đến đây thôi, có ai thấy sự nghiệp mình giống nhân vật nào trong này không nhỉ? Đừng lo nếu giờ sự nghiệp của mình vẫn còn ngổn ngang nhé, đường dài mới biết ngựa hay mà. 

Happy Lunar New Year

Mồng 3 Tết, năm Nhâm Dần.

03 Feb, 2022

Thứ Năm, 6 tháng 1, 2022

Bài học về tình bạn, tình yêu và sự nghiệp trong series HOW I MET YOUR MOTHER tập 2

 2. Tình bạn

Hôm nay hơi rảnh, thiệt ra cũng không rảnh, hôm nay mình không phải đi làm nhưng lịch trình đi có việc với đi chơi cũng từ sáng đến tối mịt mới về. Nghĩ đến ngày mai cũng được nghỉ nữa, đêm nay nên làm gì nhỉ, nghĩ tới deadline này, nên đặt phím vào viết ngay cả quên. Phần 2 của giá trị bộ phim How I Met Your Mother mang lại, mềnh sẽ phân tích từng nhân vật về mặt tình bạn nhé.

Mối quan hệ bạn bè lâu nhất trong nhóm 5 người này, có lẽ là Ted và Marshall, 2 người là 2 tấm chiếu mới, gặp gỡ lần đầu tại phòng kí túc xá, thì bởi vì ở cùng phòng thì chơi với nhau là hiển nhiên, mà chơi thân tới cuối đời thế thì cũng là của hiếm. 2 người này có điểm chung gì không, câu trả lời là có, đó là "luỵ tình", tuy nhiên Marshall thì may mắn hơn, gặp ngay đúng người sớm nên mấy năm sau không có lượn lờ tìm người yêu như Ted. Mà cũng đâu phải tự nhiên Marshall đi tìm đâu, tự Lily tìm tới đấy chứ. Ý lộn, nay nói về tình bạn mà nhỉ. Hai người bắt đầu là 2 thằng sinh viên nghèo rớt mồng tơi, ở chung phòng kí túc xá, đến khi ra trường Ted làm một anh kiến trúc sư bất tài nhưng vẫn kiếm đủ tiền nuôi thân và nuôi Marshall một thời gian ăn nhờ ở đậu, lại còn đèo bồng thêm cô bồ của hắn nữa. Tình bạn vượt lên thử thách của cơm áo gạo tiền, vượt qua sự tính toán của vật chất. Và thậm chí cô bồ của bạn mình cũng thành bạn mình luôn. Tình bạn của Ted và Lily là một minh chứng của sự dung hoà của 2 mối quan hệ tình bạn và tình yêu. Trong 1 tập của series, chính Lily đã thừa nhận, nhờ Ted công nhận cô chính là bạn của họ, cô đã được rủ chụp ảnh chung với hội bạn mặc dù 2 người chỉ mới hẹn hò, thậm chí Marshall còn không chắc mối quan hệ có kéo dài hay không, có thể họ sẽ chia tay vậy thì sau này nhìn lại ảnh cũ sẽ ngượng ngùng lắm, nhưng Ted lại nghĩ tình bạn tại thời gian đó thuần khiết như vậy, cần gì phải nghĩ xa quá làm gì. Mắc cười ở chỗ, khi Marshall và Lily đã cưới nhau, nên Ted quyết định ra riêng, sau khi Ted ra đi đem theo hết đồ đạc của anh thì nhà trở nên trống trơn, vấn đề không phải ở vật chất vì Ted là những kiếm tiền chính trong nhà, người sở hữu nhiều vật dụng xài chung và người mua đồ ăn bỏ vào tủ lạnh. Sự trống trải còn bởi, trong cuộc sống của 2 người này ngay từ lúc bắt đầu yêu nhau đã không thể thiếu Ted, nên dù có cưới nhau thì vẫn phải có Ted trong hôn nhân của họ. Đây là cuộc hôn nhân của 3 người chứ không phải 2 người, chẳng có ai sẵn sàng move on ở thời điểm đó cả.

Có bao giờ bạn nghĩ rằng, khi bạn có người yêu thì bạn bè không còn quan trọng nữa, bạn xếp tình bạn sau tình yêu, hoặc bạn thân của bạn và người yêu của bạn nhìn không thuận mắt nhau, bạn bắt buộc phải kết thúc một trong hai mối quan hệ, thì chắc chắn mối quan hệ đó có vấn đề, vấn đề có thể ở tình bạn cũng có thể ở tình yêu, hoặc vấn đề nằm ở bạn. Nếu cả 2 bên không phù hợp, bạn bắt buộc phải đưa ra quyết định sáng suốt, bỏ ai và giữ ai để không phải thấy hối tiếc về sau.

Tương tự như vậy, tình bạn của Robin với hội kia cũng bắt đầu bằng tình yêu với Ted, người yêu của bạn mình cũng là bạn mình. Robin tự nhiên nhập hội với mấy người này như một điều hiển nhiên mà Lily đã từng làm, và mặc dù Ted hẹn hò vô độ với n cô gái trước và sau khi yêu Robin, thì hầu như không có cô nào vào hội được ngoại trừ Robin. Thậm chí sau này, ngay cả vợ của Ted cũng không có tình bạn sâu sắc như Robin có với hội bạn của Ted. Và do đó, cho dù Robin và Ted có chia tay nhau thì Robin vẫn chơi với những người bạn này. Cô là minh chứng của mối quan hệ chúng ta là bạn do mình hẹn hò với bạn của bạn, nhưng dù tụi mình có chia tay nhau thì chúng ta vẫn là bạn, và tình bạn với tình yêu thì tách bạch, người yêu thì có thể chia tay chứ tình bạn thì làm gì có khái niệm chia tay. Hiển nhiên tình bạn ấy còn phát triển sâu sắc hơn sau sự kiện chia tay ấy nữa. Robin với bản tính bitchy hầu như không có cô bạn thân nào ngoài Lily, sau này Lily bảo Robin nên kiếm thêm bạn mới cho đỡ cô đơn bởi tới lúc Lily sẽ có những niềm ưu tiên khác đặt trên Robin, cô sợ không thể lúc nào cũng ở bên Robin lúc cô cần. 

Ngoài ra, mối quan hệ của Robin và Ted cũng đáng đề cập đến, hai người từ yêu nhau ngay cái nhìn đầu tiên, không vượt qua thử thách của thử thách hôn nhân và sự nghiệp nên chia tay, nhưng sau chia tay vẫn là bạn tốt, rồi còn phát triển thành FWB, rồi sau đó vẫn là bạn bình thường mà vẫn không gượng gạo, và cuối cùng vẫn quay về bên nhau khi ở tuổi xế chiều. Mối quan hệ này phải nói là hơi ngược đời, bởi nó chứa 2 quan niệm hoàn toàn đúng, rằng cái gì dễ có thì dễ mất, tình yêu ngay cái nhìn đầu tiên khi 2 người còn trẻ và chưa có gì trong tay, nó thật là đẹp và mong manh, rồi giấc mơ vỡ tan, hai người quay về với hiện thực. Rồi khi trưởng thành họ trở thành những người bạn thân, mối quan hệ yêu đương bắt đầu là tình bạn thường rất bền vững, tựu chung lại mối quan hệ vợ chồng cũng là "bạn" đời đấy thôi. Làm bạn trước một thời gian dài, rồi tự nhiên phát triển thành tình yêu và bên nhau đến cuối đời, là nâng cấp tình bạn lên một tầm cao mới. Suốt 10 mùa xem phim, mặc dù 2 người chia tay ngay cuối mùa 1, ấy thế mà mình vẫn thấy chuyện tình của họ chưa bao giờ kết thúc, chỉ là khoảng break của 2 người quá lâu. Robin cũng đâu phải yêu Ted là mối tình đầu, nhưng khi chia tay Ted cô bỏ hẳn việc rồi lặn lội đi Costa Rica một thời gian để giải khuây, rồi lúc trở về thì thành một con người khác hoàn toàn, điều đó chứng tỏ nổi đau đó đã ảnh hưởng nặng nề đến cô như thế nào. Ted cũng không dễ chịu gì sau khi chia tay, anh dành hẳn 5 tháng đau khổ và làm chuyện điên khùng như là uống rượt rồi đi xăm hình con bướm lên người, để râu mọc xồm xoàm. Robin cũng là người khiến anh day dứt nhất sau khi chia tay, sau đó thì anh yêu cô nào thì cũng chia tay lẹ rồi cũng nhanh đến với cô khác. Hai người đã rất khó khăn để vượt qua chuyện chia tay đó, nhưng khi Ted gặp người phụ nữ tiếp theo yêu rồi cưới, lúc đó Robin đang làm phóng viên ở Nhật, vẫn đang tập làm theo với cuộc sống mới, nhưng vẫn vượt đại dương về ăn cưới Ted. Và dù đám cưới không thành, cô cũng quyết định không quay lại mảnh đất mới kia nữa. Không rõ lý do khiến cô ở lại là gì, nhưng lý do khiến cô quay về là Ted, và lúc đó cô nghĩ rằng đó là do tình bạn của 2 người.

Nhân vật trung tâm của bài viết này có lẽ là Ted, người đã gắn kết những người kia thành một nhóm. Nhưng mình nghĩ Barney mới là người bạn là ai cũng muốn có trong đời. Tình bạn của Ted và Barney cũng đã dẫn Barney nhập vào hội bạn này, mặc dù 2 người này hẳn chẳng có điểm gì chung như cặp Ted-Marshall, nhưng họ kết hợp với nhau cũng ăn rơ không kém. Tình bạn của 2 người này là minh chứng cho mối quan hệ bạn của bạn cũng là bạn của mình. Barney mặc dù là người xem tình yêu chẳng đáng giá mấy xu, suốt ngày đòi thịt em gái Ted, rồi rủ rê Ted đi kiếm gái vui chơi giải khuây, muốn đưa Ted vào con đường làm fuckboy giống mềnh, ấy thế mà Ted vẫn không bị lấm bùn và vẫn chơi thân được với Barney. Barney là con người nhìn bề ngoài thì rất hời hợt, nhưng thật ra lại rất sâu sắc. Khi Marshall và Lily tạm chia tay, anh có cách an ủi Marshall rất riêng, đó là rủ rê Marshall đi tán gái, trong khi Ted thì chơi chiêu mưa dầm thấm lâu, an ủi này nọ, ở bên động viên chăm sóc, chia sẻ sến súa. Đến khi thấy Marshall cũng nguôi nguôi rồi thì tưởng là anh ta quên Lily thiệt. Chỉ Barney nhận ra, cả đời này hai người họ sẽ không bao giờ quên được nhau, sẵn dư tiền anh đặt luôn vé bay qua San Fransisco đưa Lily về, giúp họ nối lại mối tình khắc cốt ghi tâm. Cũng là Barney, người giàu nhất hội offer Ted vị trí ở công ty anh, cũng là anh thuyết phục hội đồng quản trị công ty bằng 3 tấc lưỡi dẻo dai của mình để  Ted thiết kế một toà nhà cho công ty. Lúc đó Ted còn bày đặt làm giá không chịu nhận, anh ta vẫn ảo tưởng anh ta giỏi cơ, mà không biết rằng đó là tác phẩm đề đời duy nhất của mình với vai trò kiến trúc sư, và cơ hội đó cũng nhờ thằng bạn chí cốt của mình mang lại. Sau này anh ta chỉ có làm ông giáo quèn ở trường đại học, thổi hồn vào các bài giảng để truyền thụ thứ hoài bão chẳng kiếm ra tiền đó cho sinh viên mà thôi. Đổi lại Ted cũng hy sinh tình yêu của anh với Robin mà làm cái hành động tức cười là giảng dạy môn "Robin học" cho Barney bày mưu tán Robin, cũng là anh từ chối dắt Robin chạy trốn khỏi đám cưới với Barney vì anh nghĩ Barney sẽ bị tổn thương sâu sắc nếu Robin làm vậy, Barney đã bị tổn thương quá nhiều cho mối tình đầu rồi. Đối với Marshall, anh cũng offer job ở công ty anh với mức lương cao vất vưởng khi Lily ôm một đống nợ. Cũng là anh, người giúp Robin kiếm việc bằng cách tạo một CV phong cách video sáng tạo tột cùng, gửi đến các đài truyền hình. Anh còn giúp Robin học kiến thức của người Mỹ để thi và phỏng vấn lấy thẻ xanh của Mỹ. Khác với phong cách Canada, là nice nhất thế giới thì phong cách Mỹ là rude nhất thế giới. Làm hư Robin chính là bài giảng của anh. Cũng là Barney, người cưu mang Lily cho cô ở ké khi nhà cô bị sập. Lily với Barney giống mối quan hệ cô giáo và học trò, và nội dung bài học là làm sao để biết cách yêu đúng người và đúng cách. Cả 2 lần, khi Barney nhận ra anh có tình cảm với cô stripper và với Robin, anh đều tìm tới Lily nhờ tư vấn trước. Và Lily với mấy chục năm yêu một người, thêm bao nhiêu năm kinh nghiệm làm cô giáo mầm non, Lily đối xử với Barney như cậu bé học trò tuổi mới lớn đang khám phá về cuộc đời. Chỉ có người không hiểu gì tình yêu mới chơi đùa với tình yêu như anh. Nhờ Lily, anh phát hiện ra anh yêu cô stripper, rồi anh cũng đau lòng vì chia tay cô stripper rồi tiếp tục mở lòng yêu người khác. Chứ không phải đau lòng day dứt như khi tan vỡ mối tình đầu. 

Trong những năm tháng tuổi trẻ, Barney là người rủng rỉnh tiền bạc nhất, có đời sống lộn xộn nhất, khác hoàn toàn với những người còn lại trong nhóm, những người còn hoang mang về sự nghiệp, tình yêu vẫn dở dang. Mình nhận ra, có những tình bạn vì ở gần nhau nên chơi với nhau, hoàn cảnh giống nhau nên chơi với nhau, chắc chắn phải có một điểm chung nào đó họ mới chơi với nhau, khi điểm chung đó mất đi thì tình bạn cũng mất đi. Tình bạn đó tạm gọi là tình bạn tạm bợ. Trong cuộc sống của mình, từng có rất nhiều bạn, nhưng dần dần mình không còn duy trì tình bạn đó nữa, đó là bởi điểm chung giữa mình và họ không còn. Ví như, không còn ở gần nhau, thu nhập không tương đương nhau, tình trạng hôn nhân không giống, quan điểm sống không giống, sở thích thói quen không giống, nghề nghiệp không giống, địa vị xã hội không ngang nhau, etc. Nhưng có những người bạn dù khác hoàn toàn những điểm này, nhưng vẫn chơi với nhau, hầu như không khác với những ngày đầu là mấy. Trong đời mình không có nhóm bạn như nhóm trong phim này, hay phim gì đó khác. Nhưng mình nghĩ mình vẫn luôn đang và sẽ có những người bạn giá trị như vậy. Và dù mình vẫn già đi theo năm tháng, nhưng mình vẫn luôn luôn đề cao giá trị tình bạn như những ngày còn thơ, bắt đầu mối quan hệ tình bạn đầu tiên.