Tiểu thuyết này dài ghê lắm, gồm 3 tập, mỗi tập đều dày cộm, kể về 2 nhân vật chính Aomame và Tengo bị lạc vào thế giới huyền bí của năm 1984. Bối cảnh là về năm 1984 ở Nhật, đây là bộ tiểu thuyết thứ 2 của ông mà mình đọc mà mình nắm bắt được câu chuyện có đầu cuối cao trào và kết thúc. Trong lúc đang đọc mình cũng search xem review và spoil tình tiết mà không có bài viết nào ra hồn. Nên giờ mình mới viết, cho phiên bản đầy đủ chi tiết cụ thể và giải thích các tình tiết hư cấu một cách logic dễ hiểu cho người tìm đọc mà hổng hiểu gì trơn.
Aomame và Tengo là bạn học cùng lớp 2 năm lớp 3 và lớp 4. Hai người ở trường là hai thái cực hoàn toàn khác nhau, Tengo học giỏi môn gì cũng giỏi là thần đồng toán học, được rất nhiều thầy cô và bạn bè yêu mến. Còn Aomame thì thinh lặng, sống lặng lẽ như cái bóng, hầu như bạn bè ít khi cảm nhận sự tồn tại của cô, mà nếu có thì cũng sẽ xúc phạm hay bắt nạt cô. Tuy nhiên, 2 người này đều có một điểm chung đó là bị gia đình chi phối một cách tiêu cực, khiến cho 2 đứa trẻ từ nhỏ đã bị tổn thương sâu sắc, điều duy nhất họ muốn là nhanh chóng thoát li khỏi gia đình càng tốt càng tốt. Aomame là con trong một gia đình ngoan đạo, bố mẹ cô tôn thờ một loại tà giáo có tên tương tự như là Hội đức thánh chúa trời kiểu gì đó, họ tin rằng trái đất sắp diệt vong, và chỉ có họ những con chiên ngoan đạo mới được lên thiên đường khi trời sập xuống. Còn lại ai cũng phải xuống địa ngục. Mà hông hiểu sao, họ tự lên thiên đường là được rồi, tự nhiên đi dụ dỗ người khác cùng lên thiên đường chi cho đông người chật chội. Vậy nên, mỗi sáng chủ nhật, ngày nghỉ duy nhất của người Nhật Bản những năm 80, họ thường ở nhà nghỉ ngơi hoặc đi picnic thì bị mẹ của Aomame dắt theo cô từ lúc mới tập tễnh biết đi để đi truyền đạo. Mẹ cô sẽ gõ cửa từng nhà, cầm trên tay cuốn kinh thánh nhỏ, báo với gia chủ là trái đất sắp diệt vong rồi, sắp tận thế đến nơi rồi, nếu muốn lên thiên đàng thì theo tao vào đạo thánh đức chúa trời này ngay, nếu không chúng mày sẽ xuống địa ngục hết. Tất nhiên là đang cuối tuần thảnh thơi tự nhiên bị con mẹ xúi quẩy nào tới làm phiền, nói cái quần què gì mà chết chóc, dụ dỗ, nghe mùi lừa đảo rõ ràng. Chắc chắn là mẹ con Aomame chẳng được đối xử tử tế gì cho cam sau khi làm phiền người ta như thế. Vậy nhưng bà mẹ vẫn miệt mài ngày này qua ngày khác, đi gõ cửa từng nhà với niềm mong mỏi sẽ có người nào đó hứng thú nghe bà truyền giáo, gia nhập giáo phái nghe là thấy ghê này. Aomame không phải là người có quyền lựa chọn, cha mẹ cô ngoan đạo nên từ khi sinh ra cô bắt buộc phải đi theo cái thứ tà đạo đó. Cô luôn phải đọc lời cầu nguyện to dõng dạc trước khi ăn cơm, luôn mặc những bộ quần áo cũ rộng thùng thình, không tham gia những tiết học ngoài trời do có tiếp xúc với người khác, cái đạo này tự cho rằng tín đồ là một loại động vật bậc cao, còn những sinh vật con người ngoài đạo là sinh vật bậc thấp nên bớt tiếp xúc thì càng tốt, thậm chí nếu như có bị bệnh cần truyền máu thay tạng để cứu sống họ thì cũng không được phép. Vậy nên người theo đạo này có bị bệnh thì thà chết để lên thiên đường luôn chứ không có cứu chữa gì cả. Do đó, Aomame tự động trở thành một học sinh cá biệt của lớp, cô bắt buộc phải tách mình ra khỏi bạn bè, và dần dần cô bị tẩy chay trong lớp, cô không có lấy một người bạn nào. Trẻ con đang tuổi ăn tuổi lớn mà bị vậy sao sống nổi. Trường hợp Aomame là thế, nhưng đến cả Tengo cậu bé thần đồng toán học, cũng bị lạc lõng giữa tập thể thì tại làm sao?
Tengo là con trai của một cựu chiến binh Nhật. Ông từng hoạt động trên chiến trường Mãn Châu, ông sinh trưởng trong gia đình làm nông, và bất cứ ai là trai tráng thời đó cũng đều bị bắt đi lính, ông tự nguyện qua Mãn Châu để làm lính nhưng chủ yếu là trồng trọt làm ruộng kiếm cơm qua ngày. Tới khi chiến tranh sắp kết thúc, quân Nhật bại trận, ông may mắn bỏ trốn về Nhật Bản, rồi làm nhiều việc chân tay sống qua ngày, một hôm ông gặp lại đồng đội cũ năm xưa, người đó giới thiệu cho ông làm việc nhân viên thu phí cho đài truyền hình NHK, từ đó ông không còn phải làm công việc chân tay sống vất vả nữa. Mỗi ngày ông đều sẽ đi gõ cửa từng nhà thu phí phát thanh truyền hình, nếu ai cũng ý thức tự động trả phí truyền hình thì công việc của ông đã thảnh thơi lắm rồi. Nhưng hầu như ở đâu cũng có mấy người chây lì không chịu trả tiền nên ông dùng đủ mọi cách đe doạ, cảnh cáo, làm phiền đủ mọi cách để thu được tiền. Ông làm việc ấy khá thành công, nên từ nhân viên thời vụ đến nhân viên hợp đồng rồi cả nhân viên chính thức, ông còn được cấp nhà ở trong ktx nhân viên, được đóng bảo hiểm và hưởng lương hưu. Đối với ông mà nói đài NHK giống như là thượng đế của ông, là một giáo phái mà ông sùng bái. Rồi ông cưới mẹ Tengo, sinh ra Tengo, tuy nhiên lúc Tengo mới 1.5 tuổi bà ta đã bỏ nhà theo trai, rồi bị giết trong tư thế loã lồ, trạng thái của hardcore sex, Tengo nhớ mãi cảnh tượng bà ta gian dâm với nhân tình trong ký ức của anh mãi mấy mươi năm về sau. Thậm chí Tengo nghĩ rằng người đàn ông kia mới là bố ruột của anh, còn người bố là tín đồ của giáo phái NHK hoàn toàn chẳng có điểm gì giống anh cả. Là gà trống nuôi con, nên hầu như các ngày chủ nhật lúc Tengo còn nhỏ, ông đều dắt theo Tengo đi thu tiền phí. Tengo cũng gặp tình cảm giống Aomame, thậm chí trong các quãng đường trên những khu phố nơi bà mẹ Aomame đi truyền giáo cũng bắt gặp bố Tengo đi thu tiền phí. Hai đứa trẻ vô tình sẽ bắt gặp ánh mắt của nhau, những ánh mắt cầu cứu đầy khổ sở. Vậy nhưng ở trường 2 đứa học cùng lớp đều không chơi chung với nhau và cũng chẳng có tiếp xúc gì.
Đến một hôm, trong tiết học khoa học, lúc đang làm thí nghiệm thì Aomame mắc lỗi nên cậu bé làm chung với cô mắng nhiếc cô thậm tệ. Tengo thấy vậy nên ngả ý muốn đổi nhóm với cậu bạn kia, Aomame sẽ cùng nhóm với Tengo. Tengo là học sinh giỏi được thầy cô bạn bè quý mến nên việc cậu bảo vệ Aomame sẽ không có ai dị nghị hay dè bỉu. Có lẽ cô bé Aomame ngày ấy lần đầu tiên được người khác thật sự quan tâm đến mình, cô đã rất cảm động. Vào một ngày, khi chỉ có 2 người trong lớp học, Aomame đã mạnh dạn nắm tay Tengo, cái nắm tay ấy là lúc cả hai mới 10 tuổi, là cảm giác rung động đầu đời của 2 đứa trẻ. Tengo đã rất bất ngờ, nhưng cũng không rút tay lại, Tengo để yên như vậy dường như thời gian như dừng lại. Thế rồi Aomame bỏ tay ra rồi bỏ đi ra khỏi lớp, để lại Tengo ngỡ ngàng và tiếc nuối.
Một thời gian ngắn sau, Aomame chuyển trường đi nơi khác. Cô quyết định cắt đứt quan hệ với bố mẹ, rời khỏi giáo phái và sống với nhà họ hàng xa. Từ đấy họ cũng không gặp lại nhau. Tengo khi lên lớp 5 cũng mệt mỏi với việc suốt ngày đi theo bố thu tiền phí vào mỗi chủ nhật, nên anh nói với bố anh sẽ không đi theo bố nữa, bố anh không đồng ý nên anh quyết định bỏ nhà ra đi. Anh kể với cô giáo chủ nhiệm sau khi tan học anh không muốn về nhà, nên cô giáo đưa anh về nhà cô ở lại một đêm. Sáng hôm sau, cô giáo dẫn anh về nhà và cô đã trao đổi với bố anh để anh không cần phải theo bố đi gõ cửa từng nhà thu phí nữa. Từ đó, anh cũng từ biệt giáo phái NHK của bố, anh dành ngày nghỉ để làm điều mình thích nhưng anh vẫn không có sự gắn kết với bất cứ người bạn nào, anh cũng chưa từng bao giờ thân thiết với bố. Anh nghĩ nhiều về Aomame, về cái nắm tay nhưng anh thực sự không rõ cảm giác ấy gọi là gì với cậu bé mới 10-11 tuổi.
Thời gian trôi qua, Aomame lớn lên và cô theo đuổi môn thể thao học đường là bóng mềm thể thao, cô chơi cho đội tuyển của trường nên có thể ở trong ktx trường, sau đó cô thi vào trường đại học thể dục thể thao, tiếp tục tham gia đội tuyển bóng mềm của trường đại học. Bên cạnh đó cô cũng học thêm về nghiên cứu các cơ và huyệt đạo cơ thể người. Aomame phát hiện như tài năng của mình, cô có khả năng thiên bẩm về xúc giác, cô có trí nhớ xúc giác. Chỉ cần sờ qua cơ thể của từng người cô có thể biết được các đường cơ, mạch máu và công dụng của từng bộ phận đó. Tốt nghiệp đại học, cô vào làm cho một công ty xuất khẩu, nhưng chủ yếu cô vẫn chơi bóng mềm cho đội tuyển công ty và ở trong ktx nhân viên. Cuộc sống của cô có lẽ mãi như thế gắn liền với môn bóng mềm thể thao, nhưng rồi biến cố xảy ra. Cô quyết định nghỉ việc ở công ty, nghỉ chơi bóng mềm chuyên nghiệp. Cô thuê một căn hộ nhỏ và bắt đầu làm công việc huấn luỵện viên cá nhân cho những người giàu có và quyền lực. Từ đây cô bước vào cuộc hành trình lưu lạc vào thế giới 1Q84.
Về phần Tengo, kể từ khi lên cấp 2 cậu bắt đầu chơi Taekwondo, và cũng như Aomame cậu chơi cho đội tuyển của trường, nên được ở ktx trong trường. Cậu dọn ra khỏi nhà, càng rời người bố mà cậu không mấy thân thiết, cũng chẳng có cảm giác máu mủ ruột rà. Cậu là thần đồng toán học nhưng cái gì cậu cũng giỏi, nhưng cậu không biết cậu thực sự muốn gì. Lý do chọn Taekwondo là vì trường đó có đội tuyển mạnh, đầu tư cho học sinh chỗ ở ăn uống để đi thi đấu cho trường, nên từ sớm cậu không cần bố chu cấp nữa. Nhưng rồi cậu vẫn tiếp tục học Toán ở trường đại học, bởi cậu không có đam mê với Taekwondo, nó chỉ là công cụ cho cậu được dọn ra khỏi nhà, nên dù cậu đủ giỏi để nằm trong đội tuyển, nhưng không đủ giỏi đi phát triển theo con đường vận động viên chuyên nghiệp. Cậu tốt nghiệp trường Toán, nhưng cũng không có ý định học lên cao hơn để làm giáo sư. Mà cậu bắt đầu bươn chải kiếm sống bằng nghề thầy giáo dạy toán ở trường dự bị đại học. Cậu dạy học cho các cô bé cậu bé chuẩn bị tham gia kỳ thi đánh giá năng lực. Công việc nhẹ nhàng đối với cậu, nên khoản thời gian rảnh rỗi cậu lại có một thú vui khác là viết tiểu thuyết. Rõ ràng, Tengo cái gì cũng giỏi, nhưng mãi cậu vẫn chưa phát hiện ra cậu muốn làm gì. Khả năng viết tiểu thuyết của cậu cũng khá tốt, cậu gửi bài tham gia nhiều cuộc thi cho tác giả mới, lần nào cũng vào tới vòng chung khảo, nhưng chưa lần nào nhận giải. Người của nhà xuất bản nhận ra tài năng của cậu, nên mời cậu làm cộng tác viên phụ trách những chuyên mục nhỏ trong tạp chí. Thỉnh thoảng cậu viết những bài có nội dung ba xàm như xem tử vi, review món ăn cho mấy cuốn tạp chí cuối tuần. Rồi sau đó, cậu lại được đề nghị chấm sơ khảo cho cuộc thi viết tiểu thuyết cho tác giả mới. Cuộc thi tổ chức hàng năm, có hàng ngàn tác phẩm được gửi tham gia, vòng sơ khảo sẽ đưa cho các CTV tạp chí đọc trước, lựa một số tác phẩm okay rồi đưa vào vòng trong cho biên tập viên chấm, cuối cùng lựa tiếp 4 tác phẩm cuối cùng cho hội đồng giám khảo chấm và lựa ra tác phẩm xuất sắc nhất dành giải tác giả mới, tác phẩm đó sẽ được in ấn hàng tuần trên tạp chí và in thành sách để xuất bản. Một ngày đẹp trời, Tengo đọc bản thảo của một tác phẩm mang tên "Nhộng không khí", câu chuyện rất thú vị được viết bởi một cô bé 17 tuổi, nhưng câu từ cứ ngổn ngang, nếu đưa vào vòng trong chắc chắn sẽ sớm bị loại, nhưng loại ngay bây giờ lại phí hoài câu chuyện ấy. Tengo quyết định báo cho biên tập viên của tạp chí, để hỏi xem ý kiến của anh ta thế nào, có nên loại ngay luôn hay giữ lại. Người biên tập viên này sau khi đọc xong bản thảo thì nghĩ ra một ý tưởng táo bạo, một phần kiếm chát một phần thách thức giới văn nghệ sĩ Nhật Bản lúc bấy giờ. Anh ta đề nghị Tengo sẽ viết lại tác phẩm này bằng câu chữ của anh nhưng giữ nguyên nội dung của câu chuyện. Để làm điều này, hai người cần sự đồng ý của tác giả là cô bé học sinh 17 tuổi. Người biên tập viên này đảm bảo tác phẩm ấy chắc chắn sẽ đoạt giải năm nay, và tạo nên một sự chấn động mạnh cho giới văn học. Tengo nghe xong ý tưởng giật mình từ chối, anh không muốn trở thành tên tội phạm đạo văn, đồng loã lừa đảo khán giả, nhưng sâu trong anh vẫn có một ham muốn viết lại câu chuyện đó một cách hoàn chỉnh, anh viết giỏi nhưng mãi chưa tìm ra được điều gì để viết, giờ đây câu chuyện này quá xuất sắc, một cô bé 17 tuổi có thể nghĩ ra được một câu chuyện cuốn hút, kỳ lạ, giả tưởng đầy tính thuyết phục như vậy, nếu bỏ đi thì rất phí. Vậy nên anh vẫn lưỡng lự mãi không quyết nên từ chối thẳng hay không. Còn biên tập viên nói là làm, anh ta liên hệ với tác giả và đề xuất ý tưởng. Cô bé tác giả tới gặp biên tập viên là một cô gái trẻ, xinh đẹp tuyệt trần, nhưng cách nói năng của cô có phần kỳ lạ. Y chang như cái cách cô thể hiện ngôn từ trong cuốn bản thảo gửi cuộc thi. Cô bảo cô không thể quyết định được, cô sẽ gặp Tengo người viết lại truyện rồi đưa Tengo đi gặp thầy, rồi thầy mới là người đưa ra quyết định. Biên tập viên liên hệ Tengo bảo anh đi gặp tác giả, nếu gặp xong mà anh vẫn không muốn làm thì dự án chấm dứt. Còn nếu muốn thì bắt tay vào làm ngay. Tengo cũng đồng ý đi gặp, có lẽ thời điểm Tengo tới gặp cô bé tác giả trẻ đó, chuyến tàu đã đưa anh từ thế giới thực sang thế giới của năm 1Q84, anh đã lạc vào đó trước rồi sau đó kéo Aomame vào để giải cứu anh ra khỏi đó. Câu chuyện cứ thế đi từ bất ngờ này sang bất ngờ khác.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét