Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2024

Cảm xúc sau khi xem Past Lives


Bộ phim này từ lúc chiếu rạp đã có rất nhiều review trên mạng mình đọc và xem được, khiến mình muốn dời cái mông ra rạp để xem ngay, nhưng sống ở đây cứ mỗi lần muốn xem phim nó giống như là một sự xa xỉ vậy, mình phải lên thành phố lớn thì mới có rạp chiếu phim, mặc dù may mắn chỗ mình ở thời điểm đó cũng có rạp nhưng chiếu những phim bom tấn của Hollywood chứ không chiếu một phim châu Á nghệ thuật mới đoạt giải, mình phải tìm mãi thì mới có một rạp chiếu xa lắc xa lơ chỗ mình ở, nhưng di chuyển thì hơi khó khăn, phải bắt tàu, đi bus, trung chuyển nhiều đường, mà đường đi với đường về còn không khớp, di chuyển làm sao để vừa tới nơi đúng giờ rạp chiếu cái phim đó vì một tuần chỉ chiếu 1 suất vào đúng 1 ngày thôi. Tính đi tính lại thì mình thấy mệt quá nên không đi nữa, dù sao xem được 1 bộ phim hay ở rạp đúng thời điểm cảm xúc muốn xem thì cũng là cái duyên. Và cái duyên để xem bộ phim đó, tới tận 6 tháng sau mới tới với mình.
Thỉnh thoảng mình rất hay thấy trống rỗng, những lúc như vậy mình thường phải lắp đầy tâm hồn mình bằng một thứ gì đó, nên mình quyết định coi phim. Vậy là mình lên mạng search phim về coi. Đó cũng là thời điểm mình nhớ lại và muốn xem Past Lives. 
Đúng như tính chất của một bộ phim nghệ thuật, đặc biệt là phim về châu Á, những thước phim về những năm 90 của thế kỷ trước hiện lên khá đẹp, câu chuyện bắt đầu đơn giản như bao câu chuyện của bao gia đình trước, di dân. Cô bé, cậu bé đang ở lứa tuổi mới chớm dậy thì, vẫn còn ngây thơ trong sáng, nhưng tính cách đã dần hoàn thiện, ngôn ngữ cũng đã đủ dùng để cho dù có sống cả đời còn lại ở xứ người thì cũng khó mà quên được tiếng mẹ đẻ. Và cái cốt, cái gốc của người châu Á cũng đã kịp định hình trong con người những đứa trẻ này. Ước mơ hoài bão đã dần hình thành, và cái chớm đầu của thứ tình cảm ngây ngô đáng yêu mà chúng ta gọi là tình yêu con nít cũng đã chạm. 
Đoạn phim ngắn miêu tả bối cảnh của câu chuyện và nhân vật đủ để khán giả có một cái nhìn toàn diện để từ từ bước vào nội dung chính. Chi tiết mở ra từ câu chuyện về 2 cô cậu 12 tuổi là 2 đứa trẻ cạnh tranh vị trí dẫn đầu ở lớp học, cô bé đã khóc vì một lần tuột tay vị trí số 1 vào tay cậu bé. Cô bé vui vẻ chia sẻ với bạn bè cùng lớp về việc sẽ gia đình sẽ di dân sang Canada, được bay vào vùng trời mới, rộng lớn hơn, chia sẻ về ước mơ được nhận giải Nobel văn học, ở cái tuổi ấy còn chưa rõ nỗi đau của sự chia ly, huống gì là chia ly một người bạn cùng lớp.
12 năm trôi qua, 2 cô cậu nhóc bây giờ đã là 2 thanh niên nam thanh nữ tú 24 tuổi, rời trường học và bước vào ngã rẽ đầu tiên của cuộc đời. Cô gái thực hiện chuyến di dân thứ 2, sang New York City để theo đuổi sự nghiệp làm biên kịch. Tại đây, hai người bạn nhỏ ngày nào đã có cuộc tái ngộ đầu tiên qua màn hình máy tính. 
Những thuốc phim vào những năm của cách đây hơn một thập kỷ dần dần hiện ra, màn hình skype show ảnh webcam mờ mờ ảo ảo, giật giật, chất lượng hình ảnh siêu tệ. Ôi những năm đầu tiên của thập kỷ thứ hai của thiên niên kỷ mới, các cô bé cậu bé ở độ tuổi ngoài 20 bắt đầu bước ra đời và chơi vơi tột cùng. Ở một nơi lạ ấy, 2 người lại tình cờ tìm thấy nhau online, cuộc tái ngộ sau 12 năm đầy ngượng ngùng của chàng trai cô gái. Công nhận đoạn này mình mê anh diễn viên ghê, ảnh diễn khí chất của chàng trai 24 tuổi và người đàn ông chững chạc 36 tuổi, mà nhìn phiên bản nào mình cũng mê ảnh cả, cũng như mình từng chừng kiến hình ảnh những người bạn con trai cùng lứa từ những chàng trai dần dần trở thành người đàn ông ấy. Diễn xuất đỉnh ghê, mong sau này ảnh đóng nhiều phim hơn. 
Quay trở lại với câu chuyện của sự hội ngộ, hồi ấy, cái hồi Facebook mới mở, những ngày cuối đời của chat Yahoo, ở nơi đất khách quê người không bạn bè không người thân, nhưng có một người ở bên kia bán cầu ngày ngày online nói chuyện với mình. Người hỏi mình, giờ cậu vẫn muốn nhận giải Nobel à? Cô ấy trả lời, giờ mình quan tâm tới giải Publitzer hơn. Thế giờ cậu có hay khóc như hồi xưa không. Không, giờ mình hết khóc rồi. Sao thế? Hồi mới qua mình cũng vẫn hay khóc, nhưng chẳng có ai quan tâm cả, nên mình không khóc nữa.
Những câu chuyện không đầu không cuối, ở NYC cuộc cạnh tranh khốc liệt để tồn tại chẳng có nổi một khoảnh khắc dừng lại để nghỉ ngơi, nhưng mỗi lần nhận được cuộc gọi, tin nhắn của chàng trai ấy thì trái tim cô như nở hoa. Người hỏi cô ăn cơm chưa, người hỏi cô bây giờ bên đó là mấy giờ rồi, khuya rồi thôi ngủ đi, người hỏi sao lại dậy sớm vậy. Cô bảo, tại chỉ có giờ này mới tiện cho cậu mà. Thời đó, công nghệ đóng vai trò vĩ đại thật, những ngày đầu của bùng nổ phát triển thế giới công nghệ thông tin, nó kết nối con người tận bên kia trái đất, cảm giác không hề xa cách chút nào, kể cả địa lý và múi giờ, nó tạo cho người ta một cảm giác ảo tưởng, rằng người kia có trong thế giới của mình. Nhưng suy cho cùng, nó vẫn là ảo thôi, vẫn là 2 người của 2 thế giới khác nhau, không ai có thể bước qua màn hình để chứng minh sự tồn tại của mình không phải là ảo cả. Cho dù thế giới ảo ấy đẹp đến thế nào, đến một ngày một trong hai người phải tỉnh ra. Và ngày đó đến, khi cô gái hỏi chàng trai, cậu đi Trung Quốc làm gì vậy? Chàng trai trả lời, mình đi học tiếng Trung và hỗ trợ cho công việc của mình sau này. Thế sao cậu không đi Mỹ để học tiếng Anh, nó cũng hỗ trợ cho công việc của cậu mà. Chàng trai thật thà, mình đi Mỹ làm gì, sao cậu không về Hàn, cậu là người Hàn mà. 
Ngày ấy tới, đó là lúc cô gái nhận ra rằng, những ảo tưởng của cô trên cái màn hình máy tính ấy mãi mãi không thể thành sự thật, trong khi cuộc sống thật của cô cần sự tập trung tuyệt đối, sự an ủi trong lúc cô đơn chạnh lòng trên màn hình ấy dần dần chiếm quá nhiều năng lượng của cô, bởi ngày ngày cô chỉ mãi mê lên mạng tìm kiếm vé máy bay để bay về Hàn. Chúng ta tạm thời đừng liên lạc nữa. 
Hai chữ "tạm thời" ấy kéo dài 12 năm, ở chu kỳ thứ 3 của cuộc đời, 2 người mới thật sự gặp lại nhau. Trong 12 năm tiếp theo xa cách, hai người thật sự đã rẽ sang 2 người khác nhau của cuộc đời họ. Cô gái gặp người mới là đồng nghiệp của cô, hai người kết hôn để lấy thẻ xanh, sống một cuộc đời bình lặng trong một căn hộ nhỏ giữa NYC. Trong phim, anh chồng da trắng gốc Do Thái bảo với cô vợ rằng, ôi chuyện tình của tụi mình thật tẻ nhạt, tụi mình gặp nhau ở căn nhà nội trú cho tác giả trẻ, cả hai cùng lúc độc thân nên mới ngủ với nhau, kết hôn vì thẻ xanh. Còn câu chuyện của cô với người bạn thơ ấu ấy mới nghệ làm sao, xứng đáng được đưa lên màn ảnh, anh là thằng da trắng chết tiệt chen chân vào chuyện tình mộng mơ của cô. Nể chị đạo diễn kiêm biên kịch chi tiết này quá trời, bộ phim nghệ thuật gì mà đời thế này. Thật ra, cả đời mỗi người, đặc biệt là người phụ nữ chỉ cần một chuyện tình đơn giản, nhạt nhẽo, bình yên không xứng để đem lên màn ảnh như vậy thôi. Nhưng thật ra, anh chồng không phải là sự lựa chọn bất kỳ nào đâu. Vì lần đầu tiên, khi 2 người gặp cô ấy đã chia sẻ cho anh về một triết lý rất châu Á, đó là chữ duyên, 2 người có thể gặp nhau, yêu nhau và ở bên nhau gắn kết với chữ duyên, trải qua 8000 lớp nhân duyên mới đến được với nhau đấy. Nói một chút về nhân vật nữ chính, như mình đã nói ở trên 12 tuổi chỉ là 1 phần nhỏ của đời người thôi, nhưng đã đủ để xây dựng cái gốc của con người rồi, 36 năm trong đời cô thì 2/3 cô thuộc về thế giới của phương tây, nhưng cái gốc của Á Châu vẫn định hình trong con người cô. Lần đầu gặp chồng mình, cũng là cô chia sẻ về một câu chuyện nhân duyên cũng là mong người chồng chấp nhận con người ấy của cô. Người duy nhất cô nói tiếng Hàn cùng là mẹ cô, nhưng trong giấc mơ cô cũng nói tiếng Hàn. Người chồng ấy học tiếng Hàn để muốn biết rằng trong mơ cô nói gì vậy, vì anh thấy lạc lõng khi cô nói thứ ngôn ngữ mà anh không hiểu. Người chồng ấy thật sự mới là nhân duyên của cô, người cùng cô trải qua 8000 lớp nhân duyên ấy.
Sau 24 năm xa cách, 2 con người ấy không còn là 2 cô bé cậu bé nữa gặp lại. Vẫn là anh diễn viên với lối diễn tài tình, một con người sinh ra và lớn lên ở Đức, mà nhìn ảnh như một người đàn ông Hàn Quốc điển hình. Mang trên vai gánh nặng cưu mang hai vị phụ lão hương thân, con trai duy nhất trong nhà nên suy nghĩ tới việc kết hôn phải mang vác trọng trách nặng nề của gia đình hai họ. Cô gái này, đứng cạnh anh chàng kia mới thấy không hợp làm sao. Nói như nhân vật trong phim nói "ở bên anh ấy, em cảm thấy em không giống người Hàn chút nào, mà cũng giống người Hàn nhất". Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi giữa hai người bạn cũ, đi qua các địa điểm tham quan du lịch ở NYC, sự sắp xếp tài tình của đạo diễn, cả bộ phim chỉ có 3 nhân vật kể câu chuyện của họ, nhưng khi hai người này đi qua các địa điểm tham quan tất cả nhân vật phụ ở background đều là couples. Thậm chí khi đạo diễn sắp xếp cảnh quay ở cuối phim trong quán bar giữa ba người, nhìn như là ông chồng là người thừa ấy. Nhưng cái kết phim và câu chuyện ý nghĩa được truyền tải rõ ràng qua cuộc hội thoại ấy. Cô gái ngồi phiên dịch cho 2 người đàn ông đời cô trò chuyện cùng nhau, nhưng thật ra nó là sự chuyển giao của cô gái, từ quá khứ tới hiện tại, là lời chào tạm biệt của cô gái bé nhỏ 12 tuổi, lời chào từ biệt của cô gái 24 tuổi ngây ngô, lời chào từ biệt là tiền duyên kiếp trước của cô có thể là anh bạn thuở nhỏ.
Kết thúc phim, cô tiễn anh ra bắt Uber, đứng trên vỉa hè chờ Uber chắc chỉ vỏn vẹn vài ba phút, nhưng mỗi cử chỉ hành động mà hai người dành cho nhau, tưởng như là toàn bộ duyên tiền kiếp và cả kiếp này nữa cũng trao hết cho nhau, cảnh đó khiến mình cảm động tột cùng, thậm chí mình nghĩ nếu một giây nữa thôi mà Uber không tới mình sợ rằng sẽ có gì sai trái sẽ diễn ra. Thế rồi Uber tới, cuộc trao đổi kết thúc, hai người trao nhau cái ôm cuối cùng như hai người bạn, rồi từ đó có lẽ duyên phận của họ cũng kết thúc. Cô gái trở về nhà, có người chồng đang đợi cô trước cửa, cô bật khóc trong vòng tay anh. Lâu lắm rồi cô không khóc, vì chẳng ai quan tâm cả, nhưng giờ cô có thể khóc trước mặt anh, cô vẫn là cô gái bé nhỏ 12 tuổi ngày nào, nhưng bên cạnh cô giờ đây là một nhân duyên khác. Đó mới là nhân duyên hiện tại của cô.
Xem xong phim này mình cứ bị ám ảnh suốt mấy ngày, và suy nghĩ về nó. Mình chưa từng có một mối tình nào kể cả gà bông thời đi học, hay mối tình ngây ngô bị cơm áo gạo tiền vùi dập. Nhưng từng cảnh quay, từng thước phim, từng lời thoại cứ như chảy ra từ trong lòng mình, nói hộ điều mình nghĩ, chia sẻ điều mình từng làm. Nói là phim nghệ thuật, nhưng lại thực tế đến khốc liệt. Thôi tạm bỏ qua phim này đi, để tâm trí để chứa phim khác. Sắp tới ra rạp coi Dune 2, quay về với đam mê trai Pháp Timothée Chalamet. Hí hí. 









Mụ Snow và cuộc sống ở Úc


Đây có lẽ là bài viết cuối cùng mình viết về Úc trên đất Úc. Vì những bài sau thì có thể viết về điều gì khác trên đất Úc, hoặc lại viết về Úc khi không còn ở Úc nữa. Hành trình ở Úc của mình sắp kết thúc, thấy cũng lâu mà thấy cũng nhanh. 2 năm trôi qua như 1 cái chớp mắt, quanh đi quẩn lại thì thời gian cũng như chó chạy ngoài đồng nhỉ, mình không hề nhận ra thời gian trôi chút nào, cho đến khi mình về thăm nhà đợt vừa rồi. Ha, mình chỉ nhìn mình thôi thì sao biết là thời gian trôi được, phải nhìn người khác mới biết, kiểu như là em bé ngày nào còn trong bụng mẹ, giờ đã lớn tồng ngồng rồi. Còn người thân thì già đi trông thấy, tóc bạc, nếp nhăn hiện rõ trên khuôn mặt. Đó điều là những điều dễ thấy, còn điều ít thấy hơn là khi trò chuyện sẽ nhận ra sự suy nghĩ cũng cách biệt cỡ nào, đều là do thời gian cả. Á mà khoan, hình như hơi lạc đề.
Nước Úc rất rộng lớn, châu đại dương tận 15 nước, mà mỗi cái nước Úc là chiếm hết 90% diện tích của cả châu lục rồi. Nói to thì to, nhưng mà mình đi cũng gần hết rồi đấy. Hồi đấy muốn đi Úc là vì muốn đi trải nghiệm cuộc sống ở phương tây như thế nào, rồi còn kiếm chút tiền nữa. Giờ đi sắp xong rồi mới thấy quyết định đi Úc đúng là sáng suốt thiệt. Vì sao thì xin đọc những lý do được liệt kê dưới đây.
Trước khi đi Úc thì mình chỉ biết sơ sơ về châu đại dương là có nước Úc, New Zealand với là Fiji, đó điều là những địa điểm du lịch nổi tiếng trên thế giới. Nhưng đến Úc rồi mới biết có bao nhiêu là nước khác, người ta không nhớ vì mấy nước đó nó nghèo quá thôi. Úc và NZL cũng gánh hết phần viện trợ cho mấy nước xung quanh đấy. Indonesia vừa thuộc châu Á, vừa thuộc châu Đại dương luôn, vì có những hòn đảo nhỏ nằm ở khu vực nam bán cầu, Indo quá chi là lớn, là đất nước ngàn đảo. Tiếc thay, một đất nước cũng nằm trong Đông Nam Á là Đông Timo lại không thuộc phía dưới này, nó cũng gần, chứ mà thuộc thì chắc phụ thuộc kinh tế dưới này ít nhiều.
Ngoại trừ người da trắng chiếm đa số và đóng góp vai trò to lớn cho khu vực châu Úc về kinh tế, văn hoá, chính trị, tôn giáo, thì bộ phận những nước nhỏ bao quanh Úc cũng có một nét đa dạng riêng. Ví dụ như, hồi còn ở Việt Nam thì chỉ biết người da đen là người châu Phi thôi, nhưng sau này đi Mã mới biết có người Ấn cũng da đen nữa, giờ qua Úc thì biết thêm bộ phận người aboriginal cũng là da đen luôn. Nhưng nét khuôn mặt của họ khác lắm, và dù mình chưa đi Trung Đông nhưng mình cũng biết có bộ phận người Hồi giáo da đen ở Trung Đông nữa. Hai nước lớn và giàu ở Úc và NZL cũng phải gánh viện trợ và nhận người nhập cư ở nước nhỏ xung quanh, nhiều người aboriginal sống ở Úc bằng tiền viện trợ họ không làm gì cả, mỗi tháng đều được trợ cấp một khoản tiền để phục vụ nhu cầu cơ bản như ăn uống, xăng xe, họ sống ở những vùng rất là xa xôi, cách biệt, và họ uống rượu bia như uống nước.
Ở Úc trả lương theo tuần và lương rất là cao nhé. Lương trung bình ở Úc là 30 AUD/giờ, so sánh với Mỹ 15 USD/h, ở châu Âu là 13 EUR/h, ở Anh là 10 GBP/h với những công việc tương tự nhau thì ở Úc lương cao hơn, mọi người tự gg giá trị đồng tiền sang VND để dễ so sánh nhé. Và rất dễ để tìm việc vì lúc nào cũng có việc để làm cả, chủ yếu là mình có sẵn sàng di chuyển hay không. Mình thường bay từ bang này qua bang khác chỉ trong một vài hôm để kiếm việc ^^ Mình di chuyển rất nhiều và giao thông ở Úc rất tiện nên hầu như ở đâu mình cũng tới được. Nên thỉnh thoảng nhiều khi về Việt Nam mình hay hẹn bạn gặp gỡ, mình chẳng ngại bạn mình ở đâu mình cũng tới được, nhưng khi bạn kêu bạn tới chỗ mình thì bạn mình hay bảo xa, mình nghe thấy rất lạ. Việc thay đổi địa điểm, thời gian (ở Úc có nhiều múi giờ), thời tiết đối với mình là chuyện hiển nhiên.
Úc là nước đất rộng người thưa, du học sinh từ châu Á đến Úc mỗi năm lên tới nửa triệu người, chủ yếu là người Trung Quốc, Ấn Độ chiếm số đông. Việt Nam là một trong 10 dân tộc nhập cư đông nhất ở Úc. Bộ phận nhập cư đến Úc chủ yếu bằng con đường du học, sau khi du học ở Úc dễ dàng kiếm một suất ở lại Úc hơn nhiều so với các nước ở châu Mỹ hay châu Âu. Học phí ở Úc mắc bỏ mẹ, nếu học đại học thì học phí trung bình 40-50k AUD/năm, còn học thạc sỹ thì cỡ 50-60k AUD/năm. Dù vậy, cái giá này vẫn rẻ để mà nhập cư, nếu như so với các nước tiên tiến khác. Chi phí học hành này chỉ cần sau khi ra trường kiếm được việc làm tương xứng với tấm bằng mình học thì chỉ cần một vài năm là lấy lại vốn. Tuy nhiên, đa số dân nhập cư tri thức bỏ tiền nhiều thế này thì chủ yếu họ sẽ tập trung ở các thành phố lớn, vậy nên độ cạnh tranh về công việc và thu nhập rất căng, trong khi nguồn lao động Úc đang thiếu là ở các vùng sâu vùng xa, và ngành nghề họ cần người làm chính là công việc lao động chân tay. Vậy nên mới có loại visa 462 mà mình dùng để qua Úc đi lao động và khám phá nước Úc.
Úc có 8 bang, mỗi bang có 1 thành phố thủ phủ, như Sydney thì là thủ phủ của bang New South Wales, Melbourne là thủ phủ của bang Victoria, etc, một bang siêu nhỏ là thủ đô của nước Úc là Canberra, 2 bang siêu to và siêu thưa người là Tasmania ở phía nam xa xôi gần Nam cực, và Northern Australia gần châu Á có khí hậu y hệt Đông Nam Á, nó cũng là 2 nơi mình chưa đặt chân tới. Hầu như suốt thời gian 2 năm mình ở Úc thì mình toàn ở những thị trần nhỏ rải rác khắp nước Úc, thỉnh thoảng mình di chuyển lên các thành phố lớn và ở lại chơi vài ngày nhưng cũng như bao thành phố lớn khác mà mình từng đặt chân tới, không có gì thú vị. Mình thích sống ở town, làm việc ở một cái khách sạn nhỏ, nguyên cả town chỉ có khoảng 1000-2000 dân, ở đó chỉ có mỗi 1 cái quán bar/nhà hàng nơi mình làm việc, thỉnh thoảng có nơi có siêu thị, có nơi không, mình thường phải đi bus 1-2h để mua đồ nấu nướng cho zui. Nói là nấu cho zui vì thường chỗ làm sẽ bao ăn bao ở, nhưng thực đơn thì khá ít ỏi, toàn là mấy món chiên dầu, thức ăn nhanh nên mình cũng không hảo lắm. Ở những nơi này thực ra xung quanh cũng không có gì để chơi, ngoại trừ sông, núi, biển, rất là khỉ ho cò gáy, nhưng mình lại cảm thấy rất yên bình, vậy nhưng mình cũng sẽ thấy chán sớm thôi, vậy nên cứ 3 tháng mình lại đổi qua chỗ khác.
Suốt 2 năm ở bên này thì mình dành 8 tháng ở trên núi tuyết rồi, mình cực kỳ thích tuyết và mấy bộ môn thể thao trên tuyết. Ở trên núi tuyết, hôm nào không đi làm thì mình đi trượt tuyết, về nhà có thể ngắm tuyết, xem phim, đọc sách, nấu nướng. Cuộc sống rất là dễ chịu, hôm nào tuyết rơi mình rất vui, còn nếu tuyết không rơi thì trời sẽ nắng ấm, rất hợp để đi dạo.
Vậy tại sao mình không sống ở Úc luôn? Câu trả lời là không muốn và không thể.
Không muốn vì cuộc sống ở Úc là cuộc sống tạm bợ, việc mình dễ dàng kiếm được tiền, nhưng mình không thể chứng minh được thu nhập của mình là ổn định, mình cũng không thể chứng minh được sự "ổn định" khi mình cứ sống kiểu ngao du như này, profile của mình còn kém hơn rất nhiều so với hồi mình còn ở Mã. Mình không được bảo trợ gì từ chính phủ cả, mình đóng thuế đầy đủ nhưng không hưởng được chế độ cơ bản nhất là bảo hiểm sức khoẻ của chính phủ, mình chỉ có thể tự mua bảo hiểm tư nhân cho mình, may mắn là suốt 2 năm qua mình không mắc bệnh gì nghiêm trọng. Nhưng đó không phải là lý do mình không muốn tiếp tục sống ở Úc, mà lý do là vừa rồi mình có apply visa du lịch NZL từ Úc và mình bị từ chối. Cho dù mình sống ở Úc gần 2 năm, nhưng nó không giúp cho cái passport của mình có thêm 1 tý sức mạnh nào để apply visa du lịch qua nước khác. Và khi mình apply visa du lịch Nhật Bản, điều mà mình từng làm 4 năm trước ở Mã rất dễ dàng thì qua Úc nó lại yêu cầu điều kiện khá là ngặt nghèo, vì vừa mới bị từ chối visa NZL nên mình càng ngại nộp visa Nhật dù rất muốn quay trở lại Nhật ngắm tuyết rơi. Ngoài lý do mình thích di chuyển từ chỗ này sang chỗ khác vì chán địa điểm ra, thì mình cũng chán công việc mà đang làm, mình nhận ra mình còn lâu mới sống cả đời với việc lao động chân tay, mình tưởng rằng chỉ cần có tiền là đủ, nhưng khi có tiền rồi thì thấy có tiền thôi không đủ. Mình cần dùng não để kiếm cơm, nếu mình không dùng não nữa thì não của mình phải đem bỏ đi, cũng hơi phí. Với lại mình là người rất là hướng nội, việc mỗi ngày tiếp xúc với quá nhiều người ở môi trường nhà hàng khách sạn, khiến mình bị tụt năng lượng rất nhiều và rất nhanh, khi năng lượng của mình bị tụt hết mà chưa hết giờ làm việc, mình thường biểu hiện cực kỳ khó chịu, cực kỳ chán ghét con người xung quanh, và mình trở nên thô lỗ cộc cằn, nó không chỉ ảnh hưởng đến người khác mà còn ảnh hưởng tới cả mình. Vậy nên, lúc còn trẻ cần phải biết mình là thuộc tính cách nào để tìm công việc cho phù hợp, chứ lỡ bỏ cơm bỏ gạo học hành với ngành lại không phù hợp, vừa phí tiền bạc vừa phí thời gian.
Không thể vì visa mình sắp hết hạn rồi và mình không thể renew được, cho dù thế nào đi chăng nữa mình vẫn đang và sẽ tiếp tục già đi. Có rất nhiều điều kiện để có một profile tốt, một trong những điều đó là tuổi tác. Loại visa mình dùng để qua Úc chỉ cho phép cấp cho người từ 30 tuổi trở lại, trên 30t là hết cơ hội. Nếu mình muốn ở lại mình chỉ có thể chuyển sang visa du học, và vì lý do học phí ở trên mình cũng không đủ khả năng chi trả. Ngoài ra, Úc vừa ban hành một chính sách vừa được áp dụng trong năm nay để hạn chế dân nhập cư tri thức khi họ bị dư thừa quá nhiều, những thành phần ở thành phố lớn ấy, họ quyết định giảm số dân nhập cư tri thức này từ 500k xuống còn 250k trong vòng 2 năm, nên bây giờ xin visa du học cũng khó nhằn lắm đấy. Thêm nữa, visa để cấp cho người tốt nghiệp đại học/thạc sỹ hạn chế xuống còn 35 tuổi thôi, nghĩa là học xong mà quá tuổi thì cũng mời về. Lại là chuyện tuổi tác, dù cho mình có đủ tiền để học, thì học xong cũng vừa đủ 35 tuổi, ai mà bỏ mấy tỷ đi học rồi trở về, nhà mình làm gì có cơ nghiệp nào cho mình về tiếp quản đâu. Nói chung là không thể, haha.
Còn tiếp tục lao động chân tay thì mình không thích làm cũng không thể làm được, công việc mình đang làm cũng còn nhẹ nhàng lắm rồi, mà lương còn trả cao đấy, chứ nhiều bạn bỏ số tiền rất lớn qua công ty môi giới xuất khẩu lao động rồi qua làm việc ở các nhà máy với các dây chuyền sản xuất, hoặc đi làm nông dân bán mặt cho đất bán lưng cho trời khổ lắm. Ví dụ như làm cùng 1 công việc kiếm được 5 triệu ở VN, thì qua đây kiếm được 5000 AUD, nhưng chi phí cũng y chang vậy thôi. Ăn 1 tô bún 20k thì ăn 1 bữa cơm cũng 20AUD. Ở VN không dám ăn không dám tiêu, qua đây làm cũng không dám ăn không dám tiêu. Khổ lắm.
Chắc là chỉ vậy thôi, để sau này kể thêm về cái khác.