Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2024

Mụ Snow và cuộc sống ở Úc


Đây có lẽ là bài viết cuối cùng mình viết về Úc trên đất Úc. Vì những bài sau thì có thể viết về điều gì khác trên đất Úc, hoặc lại viết về Úc khi không còn ở Úc nữa. Hành trình ở Úc của mình sắp kết thúc, thấy cũng lâu mà thấy cũng nhanh. 2 năm trôi qua như 1 cái chớp mắt, quanh đi quẩn lại thì thời gian cũng như chó chạy ngoài đồng nhỉ, mình không hề nhận ra thời gian trôi chút nào, cho đến khi mình về thăm nhà đợt vừa rồi. Ha, mình chỉ nhìn mình thôi thì sao biết là thời gian trôi được, phải nhìn người khác mới biết, kiểu như là em bé ngày nào còn trong bụng mẹ, giờ đã lớn tồng ngồng rồi. Còn người thân thì già đi trông thấy, tóc bạc, nếp nhăn hiện rõ trên khuôn mặt. Đó điều là những điều dễ thấy, còn điều ít thấy hơn là khi trò chuyện sẽ nhận ra sự suy nghĩ cũng cách biệt cỡ nào, đều là do thời gian cả. Á mà khoan, hình như hơi lạc đề.
Nước Úc rất rộng lớn, châu đại dương tận 15 nước, mà mỗi cái nước Úc là chiếm hết 90% diện tích của cả châu lục rồi. Nói to thì to, nhưng mà mình đi cũng gần hết rồi đấy. Hồi đấy muốn đi Úc là vì muốn đi trải nghiệm cuộc sống ở phương tây như thế nào, rồi còn kiếm chút tiền nữa. Giờ đi sắp xong rồi mới thấy quyết định đi Úc đúng là sáng suốt thiệt. Vì sao thì xin đọc những lý do được liệt kê dưới đây.
Trước khi đi Úc thì mình chỉ biết sơ sơ về châu đại dương là có nước Úc, New Zealand với là Fiji, đó điều là những địa điểm du lịch nổi tiếng trên thế giới. Nhưng đến Úc rồi mới biết có bao nhiêu là nước khác, người ta không nhớ vì mấy nước đó nó nghèo quá thôi. Úc và NZL cũng gánh hết phần viện trợ cho mấy nước xung quanh đấy. Indonesia vừa thuộc châu Á, vừa thuộc châu Đại dương luôn, vì có những hòn đảo nhỏ nằm ở khu vực nam bán cầu, Indo quá chi là lớn, là đất nước ngàn đảo. Tiếc thay, một đất nước cũng nằm trong Đông Nam Á là Đông Timo lại không thuộc phía dưới này, nó cũng gần, chứ mà thuộc thì chắc phụ thuộc kinh tế dưới này ít nhiều.
Ngoại trừ người da trắng chiếm đa số và đóng góp vai trò to lớn cho khu vực châu Úc về kinh tế, văn hoá, chính trị, tôn giáo, thì bộ phận những nước nhỏ bao quanh Úc cũng có một nét đa dạng riêng. Ví dụ như, hồi còn ở Việt Nam thì chỉ biết người da đen là người châu Phi thôi, nhưng sau này đi Mã mới biết có người Ấn cũng da đen nữa, giờ qua Úc thì biết thêm bộ phận người aboriginal cũng là da đen luôn. Nhưng nét khuôn mặt của họ khác lắm, và dù mình chưa đi Trung Đông nhưng mình cũng biết có bộ phận người Hồi giáo da đen ở Trung Đông nữa. Hai nước lớn và giàu ở Úc và NZL cũng phải gánh viện trợ và nhận người nhập cư ở nước nhỏ xung quanh, nhiều người aboriginal sống ở Úc bằng tiền viện trợ họ không làm gì cả, mỗi tháng đều được trợ cấp một khoản tiền để phục vụ nhu cầu cơ bản như ăn uống, xăng xe, họ sống ở những vùng rất là xa xôi, cách biệt, và họ uống rượu bia như uống nước.
Ở Úc trả lương theo tuần và lương rất là cao nhé. Lương trung bình ở Úc là 30 AUD/giờ, so sánh với Mỹ 15 USD/h, ở châu Âu là 13 EUR/h, ở Anh là 10 GBP/h với những công việc tương tự nhau thì ở Úc lương cao hơn, mọi người tự gg giá trị đồng tiền sang VND để dễ so sánh nhé. Và rất dễ để tìm việc vì lúc nào cũng có việc để làm cả, chủ yếu là mình có sẵn sàng di chuyển hay không. Mình thường bay từ bang này qua bang khác chỉ trong một vài hôm để kiếm việc ^^ Mình di chuyển rất nhiều và giao thông ở Úc rất tiện nên hầu như ở đâu mình cũng tới được. Nên thỉnh thoảng nhiều khi về Việt Nam mình hay hẹn bạn gặp gỡ, mình chẳng ngại bạn mình ở đâu mình cũng tới được, nhưng khi bạn kêu bạn tới chỗ mình thì bạn mình hay bảo xa, mình nghe thấy rất lạ. Việc thay đổi địa điểm, thời gian (ở Úc có nhiều múi giờ), thời tiết đối với mình là chuyện hiển nhiên.
Úc là nước đất rộng người thưa, du học sinh từ châu Á đến Úc mỗi năm lên tới nửa triệu người, chủ yếu là người Trung Quốc, Ấn Độ chiếm số đông. Việt Nam là một trong 10 dân tộc nhập cư đông nhất ở Úc. Bộ phận nhập cư đến Úc chủ yếu bằng con đường du học, sau khi du học ở Úc dễ dàng kiếm một suất ở lại Úc hơn nhiều so với các nước ở châu Mỹ hay châu Âu. Học phí ở Úc mắc bỏ mẹ, nếu học đại học thì học phí trung bình 40-50k AUD/năm, còn học thạc sỹ thì cỡ 50-60k AUD/năm. Dù vậy, cái giá này vẫn rẻ để mà nhập cư, nếu như so với các nước tiên tiến khác. Chi phí học hành này chỉ cần sau khi ra trường kiếm được việc làm tương xứng với tấm bằng mình học thì chỉ cần một vài năm là lấy lại vốn. Tuy nhiên, đa số dân nhập cư tri thức bỏ tiền nhiều thế này thì chủ yếu họ sẽ tập trung ở các thành phố lớn, vậy nên độ cạnh tranh về công việc và thu nhập rất căng, trong khi nguồn lao động Úc đang thiếu là ở các vùng sâu vùng xa, và ngành nghề họ cần người làm chính là công việc lao động chân tay. Vậy nên mới có loại visa 462 mà mình dùng để qua Úc đi lao động và khám phá nước Úc.
Úc có 8 bang, mỗi bang có 1 thành phố thủ phủ, như Sydney thì là thủ phủ của bang New South Wales, Melbourne là thủ phủ của bang Victoria, etc, một bang siêu nhỏ là thủ đô của nước Úc là Canberra, 2 bang siêu to và siêu thưa người là Tasmania ở phía nam xa xôi gần Nam cực, và Northern Australia gần châu Á có khí hậu y hệt Đông Nam Á, nó cũng là 2 nơi mình chưa đặt chân tới. Hầu như suốt thời gian 2 năm mình ở Úc thì mình toàn ở những thị trần nhỏ rải rác khắp nước Úc, thỉnh thoảng mình di chuyển lên các thành phố lớn và ở lại chơi vài ngày nhưng cũng như bao thành phố lớn khác mà mình từng đặt chân tới, không có gì thú vị. Mình thích sống ở town, làm việc ở một cái khách sạn nhỏ, nguyên cả town chỉ có khoảng 1000-2000 dân, ở đó chỉ có mỗi 1 cái quán bar/nhà hàng nơi mình làm việc, thỉnh thoảng có nơi có siêu thị, có nơi không, mình thường phải đi bus 1-2h để mua đồ nấu nướng cho zui. Nói là nấu cho zui vì thường chỗ làm sẽ bao ăn bao ở, nhưng thực đơn thì khá ít ỏi, toàn là mấy món chiên dầu, thức ăn nhanh nên mình cũng không hảo lắm. Ở những nơi này thực ra xung quanh cũng không có gì để chơi, ngoại trừ sông, núi, biển, rất là khỉ ho cò gáy, nhưng mình lại cảm thấy rất yên bình, vậy nhưng mình cũng sẽ thấy chán sớm thôi, vậy nên cứ 3 tháng mình lại đổi qua chỗ khác.
Suốt 2 năm ở bên này thì mình dành 8 tháng ở trên núi tuyết rồi, mình cực kỳ thích tuyết và mấy bộ môn thể thao trên tuyết. Ở trên núi tuyết, hôm nào không đi làm thì mình đi trượt tuyết, về nhà có thể ngắm tuyết, xem phim, đọc sách, nấu nướng. Cuộc sống rất là dễ chịu, hôm nào tuyết rơi mình rất vui, còn nếu tuyết không rơi thì trời sẽ nắng ấm, rất hợp để đi dạo.
Vậy tại sao mình không sống ở Úc luôn? Câu trả lời là không muốn và không thể.
Không muốn vì cuộc sống ở Úc là cuộc sống tạm bợ, việc mình dễ dàng kiếm được tiền, nhưng mình không thể chứng minh được thu nhập của mình là ổn định, mình cũng không thể chứng minh được sự "ổn định" khi mình cứ sống kiểu ngao du như này, profile của mình còn kém hơn rất nhiều so với hồi mình còn ở Mã. Mình không được bảo trợ gì từ chính phủ cả, mình đóng thuế đầy đủ nhưng không hưởng được chế độ cơ bản nhất là bảo hiểm sức khoẻ của chính phủ, mình chỉ có thể tự mua bảo hiểm tư nhân cho mình, may mắn là suốt 2 năm qua mình không mắc bệnh gì nghiêm trọng. Nhưng đó không phải là lý do mình không muốn tiếp tục sống ở Úc, mà lý do là vừa rồi mình có apply visa du lịch NZL từ Úc và mình bị từ chối. Cho dù mình sống ở Úc gần 2 năm, nhưng nó không giúp cho cái passport của mình có thêm 1 tý sức mạnh nào để apply visa du lịch qua nước khác. Và khi mình apply visa du lịch Nhật Bản, điều mà mình từng làm 4 năm trước ở Mã rất dễ dàng thì qua Úc nó lại yêu cầu điều kiện khá là ngặt nghèo, vì vừa mới bị từ chối visa NZL nên mình càng ngại nộp visa Nhật dù rất muốn quay trở lại Nhật ngắm tuyết rơi. Ngoài lý do mình thích di chuyển từ chỗ này sang chỗ khác vì chán địa điểm ra, thì mình cũng chán công việc mà đang làm, mình nhận ra mình còn lâu mới sống cả đời với việc lao động chân tay, mình tưởng rằng chỉ cần có tiền là đủ, nhưng khi có tiền rồi thì thấy có tiền thôi không đủ. Mình cần dùng não để kiếm cơm, nếu mình không dùng não nữa thì não của mình phải đem bỏ đi, cũng hơi phí. Với lại mình là người rất là hướng nội, việc mỗi ngày tiếp xúc với quá nhiều người ở môi trường nhà hàng khách sạn, khiến mình bị tụt năng lượng rất nhiều và rất nhanh, khi năng lượng của mình bị tụt hết mà chưa hết giờ làm việc, mình thường biểu hiện cực kỳ khó chịu, cực kỳ chán ghét con người xung quanh, và mình trở nên thô lỗ cộc cằn, nó không chỉ ảnh hưởng đến người khác mà còn ảnh hưởng tới cả mình. Vậy nên, lúc còn trẻ cần phải biết mình là thuộc tính cách nào để tìm công việc cho phù hợp, chứ lỡ bỏ cơm bỏ gạo học hành với ngành lại không phù hợp, vừa phí tiền bạc vừa phí thời gian.
Không thể vì visa mình sắp hết hạn rồi và mình không thể renew được, cho dù thế nào đi chăng nữa mình vẫn đang và sẽ tiếp tục già đi. Có rất nhiều điều kiện để có một profile tốt, một trong những điều đó là tuổi tác. Loại visa mình dùng để qua Úc chỉ cho phép cấp cho người từ 30 tuổi trở lại, trên 30t là hết cơ hội. Nếu mình muốn ở lại mình chỉ có thể chuyển sang visa du học, và vì lý do học phí ở trên mình cũng không đủ khả năng chi trả. Ngoài ra, Úc vừa ban hành một chính sách vừa được áp dụng trong năm nay để hạn chế dân nhập cư tri thức khi họ bị dư thừa quá nhiều, những thành phần ở thành phố lớn ấy, họ quyết định giảm số dân nhập cư tri thức này từ 500k xuống còn 250k trong vòng 2 năm, nên bây giờ xin visa du học cũng khó nhằn lắm đấy. Thêm nữa, visa để cấp cho người tốt nghiệp đại học/thạc sỹ hạn chế xuống còn 35 tuổi thôi, nghĩa là học xong mà quá tuổi thì cũng mời về. Lại là chuyện tuổi tác, dù cho mình có đủ tiền để học, thì học xong cũng vừa đủ 35 tuổi, ai mà bỏ mấy tỷ đi học rồi trở về, nhà mình làm gì có cơ nghiệp nào cho mình về tiếp quản đâu. Nói chung là không thể, haha.
Còn tiếp tục lao động chân tay thì mình không thích làm cũng không thể làm được, công việc mình đang làm cũng còn nhẹ nhàng lắm rồi, mà lương còn trả cao đấy, chứ nhiều bạn bỏ số tiền rất lớn qua công ty môi giới xuất khẩu lao động rồi qua làm việc ở các nhà máy với các dây chuyền sản xuất, hoặc đi làm nông dân bán mặt cho đất bán lưng cho trời khổ lắm. Ví dụ như làm cùng 1 công việc kiếm được 5 triệu ở VN, thì qua đây kiếm được 5000 AUD, nhưng chi phí cũng y chang vậy thôi. Ăn 1 tô bún 20k thì ăn 1 bữa cơm cũng 20AUD. Ở VN không dám ăn không dám tiêu, qua đây làm cũng không dám ăn không dám tiêu. Khổ lắm.
Chắc là chỉ vậy thôi, để sau này kể thêm về cái khác.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét