Đi làm mà bị quỵt lương thì phải làm sao?
Snow thỉnh thoảng hay viết linh tinh trên mạng xã hội, giờ Snow suy nghĩ về việc mình sẽ viết nghiêm túc và tìm kiếm một nơi lưu giữ các bài viết của mình để thỉnh thoảng rảnh thì ngồi đọc lại. Bạn bè ai thích đọc bài viết của Snow thì cũng dễ dàng tìm kiếm nha.
Chủ Nhật, 26 tháng 11, 2023
Đi làm mà bị quỵt lương thì phải làm sao
Bất an
Mình là người rất hay lo xa, tại lúc nào mình cũng thấy bất an ấy. Cảm giác bất an chỉ vơi dần khi mình nhìn vào số dư số tài khoản trong ngân hàng của mình mà thôi, kiểu như là, nếu như ko có ai để dựa vào thì ít nhất mình cũng có đủ tiền để tự dựa vào mình. Tại hồi nhỏ, mẹ mình lúc nào cũng bảo là, "nếu ko vì 2 tụi bây (ý chỉ mình và anh mình) thì tau đã bỏ đi lâu rồi". Thế là hồi mình còn nhỏ tí, chắc còn học cấp 1, ngày nào đi học về mình cũng lo lắng mẹ mình bỏ đi, vì mãi mà chẳng thấy mẹ về, nhưng ngày nào mẹ mình cũng đi bán tới chiều tối muộn mới về. Mình lo mẹ mình bỏ đi thì mình sẽ thành đứa trẻ đầu đường xó chợ, đi bán vé số xin ăn, sống dật dờ qua ngày ấy. Hồi nhỏ mỗi lần mà coi TV thấy mấy cái phim truyền hình mà có mấy nhân vật trẻ em đi đánh giày, đi bán vé số, rồi bị lợi dụng làm chuyện phạm pháp là mình lo lắm, lo mình sẽ bị như vậy nếu mẹ mình bỏ đi. Nghĩ cũng thấy buồn cười, từ nhỏ mình đã biết mình không thể trông cậy vào ba mình hay họ hàng nhà mình sẽ nuôi nấng mình nếu như mẹ mình có lỡ bỏ đi, vì mình biết ngoại trừ mẹ mình ra chắc chắn sẽ không có ai lo cho mình cả. Rồi thì mình lên cấp 2, mẹ mình vẫn chưa bỏ đi nhưngngười muốn bỏ đi lại là mình. Mà mới cấp 2 thì biết bỏ đi đâu được, nên mình trốn ra ngoài quán net, chạy trốn thực tại, trốn lên tận cấp 3, mình mới nhớ ra lý do ban đầu của việc vùi mình vào quán net là gì, sau đó mình nhận ra, cách duy nhất để đi xa danh chính ngôn thuận là đi học đại học, thế là mình rời quán net để vào lớp học thêm, cày bài vở để đậu đại học rồi thật sự được "bỏ đi" theo ý mình. Hồi đó, mẹ mình vẫn chưa bỏ đi, còn mình thì đi rồi, sau khi rời xa, mỗi lần mình trở về nhà mình vẫn tự hỏi bản thân làm sao mình có thể sống được từng ấy năm trong ngôi nhà đó nhỉ, đáng sợ. Vậy mà mẹ mình đã cống hiến và chịu đựng hơn 20 năm rồi, lý do bà vẫn chưa bỏ đi đó là do mình. Hồi còn học đại học mình lại chẳng chú tâm việc học hành lắm, mà lại nghĩ mau mau nhanh chóng tốt nghiệp rồi đi làm, để kiếm tiền tự sinh sống tự tồn tại, chứ cái kiếp phải dựa vào người khác thế này, thêm một ngày là đau đớn một ngày. Rồi thì mình tốt nghiệp, tốt nghiệp hẳn sớm, nhưng rồi lại thất nghiệp, mình hào hứng được ra ngoài xã hội được cống hiến và tự tồn tại, mà cuộc đời nó tát mình bầm dập, sự "thất bại" ấy nó khiến tâm hồn mình héo hắt kinh khủng. Rồi mình vào Sài Gòn kiếm sống, ít ra cũng kiếm được và sống được. Cái ngày mình rời đi vào SG được vài ba tháng thì mẹ mình gọi điện báo mình là mẹ đi rồi, vậy là ngày ấy cũng đến, ngày mẹ mình bỏ đi. Mẹ mình bỏ đi vào SG cùng mình, ngày ấy mình còn ở thuê nhà trọ với mấy đứa bạn, công việc lương chỉ đủ trả phòng trọ và tiền ăn uống xăng xe, mẹ gọi cho mình khi đã lên xe vào thấu SG, mẹ nhờ anh mình tìm một công việc làm người giúp việc trên một trang mạng xã hội. Hôm mình tới đón mẹ rồi chở qua căn biệt thự bên Quận 2, mình sót mình một vì phải lưu lạc vào SG kiếm sống, nhưng mình sót mẹ mười lần. Mẹ mình cả đời chưa bao giờ đi đâu xa cả, mới qua làm được 3 ngày thì mình lại nhận được cuộc gọi của mẹ mình bảo qua đón mẹ về. Rồi thì mình cũng chạy qua đón mẹ tại cái căn biệt thự to bự tổ chảng ấy, người mở cửa là một thanh niên nói giọng Nghệ An, Hà Tĩnh gì đấy. Mình lại chở mẹ về lại nhà trọ, rồi lên FB của mình nhìn thấy một bài post của một người trong friendlist tìm người trông trẻ. Thế là mình vào pm chị ấy, giới thiệu mình có người quen đang cần tìm việc, nhưng không nói đó là mẹ mình, chị ấy nghe thế thì mừng rỡ vì cuối cùng cũng tìm được người, lại là người quen giới thiệu nên độ tin tưởng cao hơn. Hôm sau mình mua vé xe và chở mẹ ra bến xe ra ĐN. Vậy là mẹ mình bỏ đi làm người trông trẻ và giúp việc cho nhà người ta tận mấy năm. Từ giây phút đó mình nhận ra, người mình có thể dựa vào chỉ có thể là bản thân mình, vì mình còn phải làm chỗ dựa cho mẹ mình nữa.
Suy nghĩ nhiều đau đầu
Dạo gần đây mình hay suy nghĩ, thật ra thì lúc nào mình cũng suy nghĩ vì mình có não mà, nhưng mà phải lâu lâu mình mới đưa suy nghĩ của mình vào câu chữ. Thằng bé dạy tiếng Pháp cho mình, thằng bé năm nay mới 19 tuổi, khen mình dễ thương tận 2 lần. Mình từng kể rằng mình có 1 thằng nhóc học trò khen mình xinh, năm đó mình là sinh viên năm cuối mới 21 tuổi, và thằng nhóc học trò mới học lớp 6 là 12 tuổi khen mình dễ thương như diễn viên đóng quảng cáo trên TV. Vấn đề là mình tin khi những đứa "con nít" khen mình dễ thương là chắc chắn nó nghĩ như vậy. Và đó là vào những lúc mình bình thường nhất, hay còn gọi là đời thường nhất ấy, nghĩa là mình không có ăn diện, không trang điểm, không làm tóc, không lên đồ lồng lộn mà vẫn được khen là dễ thương ấy, mình vừa thấy lạ vừa thấy vui. Tại mình không được khen "xinh" hay "dễ thương" thường xuyên lắm đâu tại mình lớn lên ở Việt Nam mà, mình nhớ hồi nhỏ ba mẹ mình rất hay chê mình xấu, nào là mắt xấu, mũi xấu, miệng xấu. Họ hàng thì chê mình nhác (lười biếng), suốt ngày chỉ biết học chẳng biết gì. Năm mình học lớp 8, lúc mình thật sự phải đeo kính mới nhìn thấy đường ấy, người ta bảo mình là "ủa nhà này có ai có gen bị cận đâu, răng mi lại bị cận?". Ôi trời, lớn lên trong môi trường như vậy, bảo sao mà mình chẳng bao giờ "dám" biết mình "đẹp" hay tự nhận mình "xinh". Nhưng chuyện đó cũng chẳng quan trọng lắm, bởi tới một lúc nào đó mình nhận ra giá trị nhan sắc của mình là gì rồi thì mình nhìn cũng được, thì khi đó mình không cần sự khẳng định hay công nhận của ai cả, mình tự biết mình đẹp là được.