Mình là người rất hay lo xa, tại lúc nào mình cũng thấy bất an ấy. Cảm giác bất an chỉ vơi dần khi mình nhìn vào số dư số tài khoản trong ngân hàng của mình mà thôi, kiểu như là, nếu như ko có ai để dựa vào thì ít nhất mình cũng có đủ tiền để tự dựa vào mình. Tại hồi nhỏ, mẹ mình lúc nào cũng bảo là, "nếu ko vì 2 tụi bây (ý chỉ mình và anh mình) thì tau đã bỏ đi lâu rồi". Thế là hồi mình còn nhỏ tí, chắc còn học cấp 1, ngày nào đi học về mình cũng lo lắng mẹ mình bỏ đi, vì mãi mà chẳng thấy mẹ về, nhưng ngày nào mẹ mình cũng đi bán tới chiều tối muộn mới về. Mình lo mẹ mình bỏ đi thì mình sẽ thành đứa trẻ đầu đường xó chợ, đi bán vé số xin ăn, sống dật dờ qua ngày ấy. Hồi nhỏ mỗi lần mà coi TV thấy mấy cái phim truyền hình mà có mấy nhân vật trẻ em đi đánh giày, đi bán vé số, rồi bị lợi dụng làm chuyện phạm pháp là mình lo lắm, lo mình sẽ bị như vậy nếu mẹ mình bỏ đi. Nghĩ cũng thấy buồn cười, từ nhỏ mình đã biết mình không thể trông cậy vào ba mình hay họ hàng nhà mình sẽ nuôi nấng mình nếu như mẹ mình có lỡ bỏ đi, vì mình biết ngoại trừ mẹ mình ra chắc chắn sẽ không có ai lo cho mình cả. Rồi thì mình lên cấp 2, mẹ mình vẫn chưa bỏ đi nhưngngười muốn bỏ đi lại là mình. Mà mới cấp 2 thì biết bỏ đi đâu được, nên mình trốn ra ngoài quán net, chạy trốn thực tại, trốn lên tận cấp 3, mình mới nhớ ra lý do ban đầu của việc vùi mình vào quán net là gì, sau đó mình nhận ra, cách duy nhất để đi xa danh chính ngôn thuận là đi học đại học, thế là mình rời quán net để vào lớp học thêm, cày bài vở để đậu đại học rồi thật sự được "bỏ đi" theo ý mình. Hồi đó, mẹ mình vẫn chưa bỏ đi, còn mình thì đi rồi, sau khi rời xa, mỗi lần mình trở về nhà mình vẫn tự hỏi bản thân làm sao mình có thể sống được từng ấy năm trong ngôi nhà đó nhỉ, đáng sợ. Vậy mà mẹ mình đã cống hiến và chịu đựng hơn 20 năm rồi, lý do bà vẫn chưa bỏ đi đó là do mình. Hồi còn học đại học mình lại chẳng chú tâm việc học hành lắm, mà lại nghĩ mau mau nhanh chóng tốt nghiệp rồi đi làm, để kiếm tiền tự sinh sống tự tồn tại, chứ cái kiếp phải dựa vào người khác thế này, thêm một ngày là đau đớn một ngày. Rồi thì mình tốt nghiệp, tốt nghiệp hẳn sớm, nhưng rồi lại thất nghiệp, mình hào hứng được ra ngoài xã hội được cống hiến và tự tồn tại, mà cuộc đời nó tát mình bầm dập, sự "thất bại" ấy nó khiến tâm hồn mình héo hắt kinh khủng. Rồi mình vào Sài Gòn kiếm sống, ít ra cũng kiếm được và sống được. Cái ngày mình rời đi vào SG được vài ba tháng thì mẹ mình gọi điện báo mình là mẹ đi rồi, vậy là ngày ấy cũng đến, ngày mẹ mình bỏ đi. Mẹ mình bỏ đi vào SG cùng mình, ngày ấy mình còn ở thuê nhà trọ với mấy đứa bạn, công việc lương chỉ đủ trả phòng trọ và tiền ăn uống xăng xe, mẹ gọi cho mình khi đã lên xe vào thấu SG, mẹ nhờ anh mình tìm một công việc làm người giúp việc trên một trang mạng xã hội. Hôm mình tới đón mẹ rồi chở qua căn biệt thự bên Quận 2, mình sót mình một vì phải lưu lạc vào SG kiếm sống, nhưng mình sót mẹ mười lần. Mẹ mình cả đời chưa bao giờ đi đâu xa cả, mới qua làm được 3 ngày thì mình lại nhận được cuộc gọi của mẹ mình bảo qua đón mẹ về. Rồi thì mình cũng chạy qua đón mẹ tại cái căn biệt thự to bự tổ chảng ấy, người mở cửa là một thanh niên nói giọng Nghệ An, Hà Tĩnh gì đấy. Mình lại chở mẹ về lại nhà trọ, rồi lên FB của mình nhìn thấy một bài post của một người trong friendlist tìm người trông trẻ. Thế là mình vào pm chị ấy, giới thiệu mình có người quen đang cần tìm việc, nhưng không nói đó là mẹ mình, chị ấy nghe thế thì mừng rỡ vì cuối cùng cũng tìm được người, lại là người quen giới thiệu nên độ tin tưởng cao hơn. Hôm sau mình mua vé xe và chở mẹ ra bến xe ra ĐN. Vậy là mẹ mình bỏ đi làm người trông trẻ và giúp việc cho nhà người ta tận mấy năm. Từ giây phút đó mình nhận ra, người mình có thể dựa vào chỉ có thể là bản thân mình, vì mình còn phải làm chỗ dựa cho mẹ mình nữa.
Snow thỉnh thoảng hay viết linh tinh trên mạng xã hội, giờ Snow suy nghĩ về việc mình sẽ viết nghiêm túc và tìm kiếm một nơi lưu giữ các bài viết của mình để thỉnh thoảng rảnh thì ngồi đọc lại. Bạn bè ai thích đọc bài viết của Snow thì cũng dễ dàng tìm kiếm nha.
Chủ Nhật, 26 tháng 11, 2023
Bất an
Hồi còn sống ở SG mình rất sợ bị thất nghiệp, vì thất nghiệp một phát là mình đói luôn, mình chẳng có đồng nào để dành dụm, tiền lương cứ tới tháng nhận là hết, nên công việc dù có nhàm chán cách nào mình cũng không dám nghỉ, vào làm ở MobiFone chán bỏ mẹ ra, cứ 3 tháng mình lại nghĩ tới chuyện nghỉ việc 1 lần. Những công việc ban đầu khi mới vào SG làm mình còn chẳng được đóng bảo hiểm y tế hay bảo hiểm xã hội gì cả. Mình nhớ có lần mình bị sốt siêu vi khi vừa ra Tết, lúc đó bạn mình chở mình vào bệnh viện cấp cứu, bạn mình cho mình mượn thẻ BHYT để thanh toán cho rẻ, nhưng lúc ra thanh toán thì họ nhận ra thẻ là của bạn mình nên họ bắt mình thanh toán số tiền không có BHYT, vậy là đi đứt hết cả tháng lương dùng để cấp cứu và khám bệnh. Vậy nên khi vào MobiFone làm, lần đầu tiên được đóng BHYT, BHXH, được cho đi khám sức khoẻ định kỳ hàng năm, được đi company trip, nên dù thế nào thì mình cũng không nghỉ việc.
Khoảng thời gian trước khi chuẩn bị đi Mã Lai làm việc, mình có tổ chức một buổi đi nhậu gọi là chia tay với các anh chị em đồng nghiệp ở MobiFone, đêm hôm đó nhậu nhẹt cũng khá say rồi, sau đó chạy xe về nhà, trên đường gần về tới nhà mình chứng kiến một vụ tai nạn giao thông ngay trước mặt mình. Mình nhìn chiếc xe ngã xuống, người ngồi trên xe ngã xuống, máu chảy đầm đìa ướt hết cả lòng đường, bao nhiêu người trên người xúm lại hiện trường vụ tai nạn. Còn mình thì tỉnh cả rượu, giảm tốc độ rồi đi về nhà mà không ngoái đầu lại. Đó là lần đầu tiên mình thật sự thấy bất an tột cùng khi sống giữa SG, và lần đầu tiên cảm thấy quyết định ra đi là quyết định đúng đắn nhất trong đời mình.
Có ba người đàn ông từng cho mình cảm giác an tâm. Người đầu tiên là anh hàng xóm, lúc nhỏ hồi còn học cấp 2 ấy, mình rất thích đánh bài năm mo mà bắt cặp với anh hàng xóm này. Hai anh em mình là bắt cặp đánh bài là kiểu như bất bại trong xóm. Cái cách đánh của anh em mình là, anh này sẽ nói cái câu như là "em cứ đánh đi, có gì đánh hết ra đi rồi em về trước đi, để mọi việc còn lại cho anh tính". Thế là mình chẳng cần phải lo lắng tính toán gì cả, bài bốc lên to nhỏ thế nào cứ đánh ra hết, nếu bị đối thủ chặn thì sẽ có anh hàng xóm đỡ dùm, rồi anh ấy sẽ đánh ra những con bài mà mình sở hữu, cho dù thế nào thì mình cũng về trước, còn anh ấy về sau. Tệ lắm thì mình về nhất, anh ấy về chót thì số điểm vẫn hoà với đội bên kia. Sau này lớn lên, mình mới biết đó là một cảm giác an toàn thế nào khi mà mình làm một việc gì đó thì cứ làm mà chẳng phải lo lắng gì cả, vì nếu có gì xảy ra thì có người khác gánh dùm rồi.
Người thứ hai là phi công của mình, hồi còn học đại học mình rất thích đi tắm biển, vào ngày hè hầu như chiều nào mình cũng đi tắm biển, nếu mình đi một mìnhh thì không sao, chứ mà đi cùng người khác thì trước sau gì cũng lạc, vì mình biết bơi nên mình rất thích bơi ra xa, mà lại còn đi cận nữa, đi bơi thì không đeo kính được rồi, nên ban đầu thì đi chung chứ lúc về thì tự ai người nấy về. Nhưng mà khi phi công của mình rủ mình đi tắm biển, thì mình bảo với phi công là "chị bị cận đó nha, nhớ trông chừng chị, chứ không chị bơi lạc mất". Nói thì nói vậy, chứ đi với ai mình cũng bảo vậy mà vẫn lạc đấy thôi. Nhưng phi công của mình thì nhớ, mình xuống nước là cứ bơi hùng hục, khi nào mệt thì mới ngẩng mặt lên nhìn quanh, mà cũng không nhìn thấy gì, chỉ có lúc đấy phi công mới bảo là "em ở đây nè chị". Ngay sát bên mình, nghĩa là mình cứ bơi đi đâu thì bơi, người ấy vẫn sẽ luôn bơi sát bên mình.
Người thứ ba là một người bạn, mình có rất nhiều người bạn là con trai, vì làm bạn với nhau từ hồi còn "ngây thơ" cho đến lúc "trưởng thành", với con gái thì mình không nhận ra có ai có một sự trưởng thành đột biến cả. Nhưng với con trai ấy, làm việc từ lúc còn trẻ trâu, khi nhìn thằng bạn mình chỉ là đứa trẻ to xác, rồi một ngày đẹp trời nhận ra nó trở thành một người đàn ông, cảm giác nó lạ lắm. Xin thề, người bạn này từ trước đó không hề cho mình một cảm giác an toàn nào. Nhưng sau một vài năm xa cách, gặp lại nhau. Khi đó, hai đứa hẹn nhau cùng đi du lịch nước ngoài. Mặc dù là đi chơi, được xin nghỉ phép rồi, nhưng mà công việc tới tay thì vẫn phải giải quyết, trong cuộc đi chơi vào giờ hành chính, khi điện thoại có tin nhắn email gửi tới mình vẫn phải check và trả lời cho khách hàng. Đó là lúc mình đi bộ trên đường, mải mê cầm điện thoại bấm bấm mà không để ý là mình đi lệch ra khỏi lề đường rất dễ bị xe tông, và người bạn của mình đi ngay bên cạnh mình đứng về phía lề đường, và cứ mỗi khi thấy mình đi lệch là bạn mình lại đẩy vai mình vào trong để chỉnh hướng đi của mình. Đó là khoảnh khắc mình nhận ra, bạn mình trưởng thành rồi, bao năm xa cách cậu ấy bây giờ đã thành một người đàn ông chững chạc rồi.
Sau này mình gặp rất nhiều người đàn ông, cũng bị thu hút bởi nhiều người đàn ông khác nhau, nhưng chưa hề có thêm người đàn ông nào cho mình một cảm giác an toàn giống như 3 cảm giác trên cả. Nên mình nghĩ là, mình vẫn phải dựa vào bản thân mình thôi. Bất cứ lúc nào cảm thấy bất an, mình lại mở tài khoản ngân hàng của mình ra ngồi xem số dư, rồi bấm google xem tỉ giá VND, rồi gật đầu an tâm trong giây lát.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét