Mình nghĩ việc ở Mã gần 1 năm rồi, hết ràng buộc về các điều khoản bảo mật của công việc nên giờ rảnh rỗi ngồi kể về chuyện ở Mã chơi nè. Hí hí, tính đi tính lại 4 năm ở Mã đã biến mình thành con người khác. Không phải là cứ làm việc ở nước ngoài thì ngon ăn hơn ở VN đâu. Nhưng, ở nước ngoài không phải cạnh tranh theo quy chuẩn là: 1. hậu duệ, 2. quan hệ, 3. tiền tệ, cuối cùng mới đến trí tuệ. Ở nước ngoài, mình chỉ dùng mỗi trí tuệ thôi. Vì cùng chơi trên 1 sân chơi, theo 1 luật chơi, cũng khá là công bằng về cách đánh giá nên mình để trí tuệ mình bay xa thôi. Nói thật, nếu không đi Mã, chắc mình sẽ không bao giờ biết được giới hạn tối đa mà mình có thể chịu đựng và vươn tới đến mức độ nào.
Những ngày cuối năm 2017, mình quyết định không về quê ăn Tết, mà ở lại SG lên mạng lướt sóng, vì lúc đó mình đã quyết định ra Tết mình sẽ nhảy việc, mình đã chuẩn bị tinh thần, tài chính đầy đủ để sẵn sàng thất nghiệp một thời gian. Khi đó, mình lướt tới một bài post trên một group tuyển dụng công việc ở Mã. Mình nộp thử chơi thì được mời phỏng vấn online. Thật ra, đây là chương trình tuyển dụng ồ ạt cho một dự án mới, nó là chuyện bình thường ở Mã, nhưng ở VN thì nghe có vẻ giống scam. Thường những project ở Mã tuyển dụng các thị trường Đông Nam Á như Việt, Thái, Indo, Myanmar,etc phải từ 50-100 người mỗi đợt ấy. Như đợt ấy thì dự án mình tham gia vào cần tuyển 60 bạn thôi, nhưng phải tuyển làm 3 đợt mới đủ người, mà trong vòng 3 tháng. Bên Mã rất chú trọng việc tuyển dụng này, các sếp còn bay tận bên Mã qua, phỏng vấn trực tiếp tại một khách sạn 5 sao ở quận 1. Chỉ phỏng vấn một vòng duy nhất, thời gian không quá 30' mỗi người. Thứ duy nhất họ cần là trình độ tiếng Anh, còn lại đều có thể training được hết. Họ sẽ phỏng vấn liên tục trong 3-5 ngày, rồi tuỳ theo tình hình để làm visa cho ứng viên thành công qua Mã làm việc. Lẽ ra, mình cũng sẽ được sắp xếp phỏng vấn cho đợt này. Nhưng, có lẽ vì CV của mình khá đẹp, nên khi được phản hồi về email, họ hẹn phỏng vấn mình online qua Skype 1 tuần trước lịch hẹn phỏng vấn trực tiếp. Và đúng 30' tám chuyện với người phỏng vấn, là một bà người Mã gốc Ấn, nói tiếng Anh hơi hướng giọng Anh vào hôm thứ 7. Tới ngày thứ 2 là mình nhận được offer rồi. Sau đó 1 tháng tiếp theo là để làm visa làm việc, nên nói rằng tất cả các thủ tục hồ sơ ở Việt Nam của mình phải nói là đẹp, bằng cấp, chứng chỉ, thủ tục giấy tờ, tất cả đều đáp ứng yêu cầu của bên chính phủ Mã để cấp visa làm việc. Mình rất nể tốc độ làm việc của tụi Mã Lai, thủ tục hành chính nó đơn giản, nhanh gọn và đúng tiến độ. Sau khi mình scan cả đống hồ sơ của mình cho bên phía nhân sự, 2 tuần sau mình nhận được approval letter của Immigrant Mã, mình cần cái letter đó đi làm visa, 1 tuần sau mình có visa dán vào passport. Sau đó mình đặt vé máy bay, theo dự báo là mình sẽ bay ngay vào 1/5 nhưng rồi lại báo dời lại 27/5, rồi lại báo ngược lại là bay qua ngày 1/5 lại.
Qua bên đó một tuần đầu tiên mình ko làm gì cả, tới 7/5 mới bắt đầu đi làm, và mình cũng khá sốc. Đợt tuyển dụng đầu tiên, dự án với hơn 500 người đủ 4 thị trường, thì đợt đó mới qua khoảng 60 bạn. Thị trường VN thì cỡ 7 người, ban đầu tụi mình chơi khá thân với nhau, nhưng mà sau này mới nhận ra là, người VN chỉ đoàn kết khi có thế lực ngoại xâm thôi, chứ cứ túm tụm với nhau là sẽ đánh nhau sức đầu mẻ tráng. Dù vậy thì nhóm đầu tiên này tụi mình cũng chơi với nhau khá thân khá lâu. Những ngày đầu đi làm, tụi mình chia sẻ các bí quyết tìm nhà, deal hợp đồng thuê nhà, rồi chỉ chỗ mua đồ ăn Việt, chỉ nhà hàng Việt, cách khai thuế các kiểu. Nhóm đầu của tụi mình có nhiều điểm chung, là đều qua từ Sài Gòn, đã đi làm ở VN một vài năm, trình độ tiếng Anh ở tầm bình thường. Tháng đầu tiên đi học training làm việc, mỗi ngày nghe nói tiếng Anh 8h mà tai mình ong ong hết cả. Thà nói tiếng Anh giọng Anh Anh hay Anh Mỹ gì còn đỡ. Đây toàn phải nghe giọng Mã, giọng Ấn, giọng Hoa, giọng Philipine. Đó cũng chưa phải là ác mộng, ác mộng là mình phải giao tiếp bằng tiếng Anh cơ. Vì ko nói tiếng Anh thì phải nói tiếng Mã để sống trên đất Mã. Thế nhưng, rào cản không ngữ không phải là vấn đề cản trở cuộc sống của mình ở Mã. Mình lại thấy khá là vui vẻ, vì nhiều khi ở SG mà nói tiếng Huế thì tụi nó cũng ko hiểu đéo gì. Tháng đầu tiên mình sống vui vẻ lắm, kiểu mấy mươi năm cuộc đời chưa bao giờ được đi làm mà vui như thế ấy. Mặc dù mỗi ngày phải dậy lúc 5am, rồi nấu nướng đem cơm lên công ty, ngồi tàu mất 2h tới công ty đúng 8am. Chiều 5am thì chen chúc xe bus, kẹt xe cũng phải hơn 7pm mới về tới nhà. Nhưng mình vẫn nấu ăn, xem phim, rồi đi ngủ lúc 9pm. Tháng đầu nhận lương ngoài trả tiền nhà, tiền ăn, tiền đi lại mình saving hết.
Thế rồi tháng đầu tiên cũng qua, tới tháng thứ 2 thì ác mộng bắt đầu ập tới. Mình rất nể mình, nhưng mình còn nể hơn những người tin tưởng mình. Bởi vì sau 1 tháng họ training mình, họ yên tâm giao vị trí trainer cho mình, để training lại cho nhóm thứ 2 qua làm việc ở dự án này. Tháng đầu tiên mình được train hoàn toàn bằng tiếng Anh, nhưng sau đó mình chỉ training lại bằng tiếng Việt cho các bạn sau thôi. Và việc mình nói tiếng Việt có accent địa phương ko hề ảnh hưởng tới việc mình truyền tải thông tin cả. Nói mới biết hồi ở VN mình đã bị phân biệt đối xử thế nào khi nói giọng địa phương ở các thành phố lớn như ĐN hay SG.
Mặc dù, việc nó đổ ập lên đầu, mình ko còn đi ngủ lúc 9pm và dậy lúc 5am nữa. Mà thay vào đó mình đi làm từ 3pm và về nhà lúc 11pm. Vậy là mình cũng ko có thời gian nấu ăn nữa, buổi tối về muộn cũng ko còn bus nữa, nên tháng thứ 2 mình ngủ ké với 1 bạn nhóm đầu tiên nhà ở gần công ty. Nói thì nói vậy, chứ nghĩ lại mình giỏi bm ra, 1 mình mình training 60 đứa chỉ sau 1 tháng mình được training thôi, mình tự xoay xở hết, và mình hoàn thành xuất sắc. Chỉ có 1 vấn đề nhỏ, trong nhóm training đợt 2 đó, có 1 con bé sinh năm 95, nó là du học sinh Hàn vừa mới về nước, tiếng Anh thì giỏi, nhưng mà thái độ rất lồi lõm, nói thật là cái dự án này không cần tiếng Anh giỏi đâu, nên mình mới được tuyển vào và đang làm trainer cho nó. Khi nó nghe mình nói broken English nó khinh mình ra mặt, và mình biết điều đó nhưng mình cũng để đó chưa xử lý gì. Cho đến khi, nó vượt quá giới hạn chịu đựng của mình thì mình bắt đầu xử nó. Theo quy định của công ty, vì vấn đề bảo mật trong lúc làm việc 100% ko ai được phép đem thiết bị có thể recording bên người cả. Vậy nên điện thoại, smartwatch là ko được đem theo khi đang làm việc. Mà nó rất lì, bảo nó cất điện thoại ở tủ bên ngoài, có khoá đàng hoàng bao nhiêu lần nó ko chịu. Mấy lần đầu mình chỉ nhắc nhẹ thôi, thấy mình ko làm gì nó tiếp tục đem đt vào, đến lúc các bạn của các thị trường khác báo cáo complain nó, thì mình làm căng, mình kêu nó hoặc đem đt ra ngoài, hoặc nó ra ngoài luôn ko cần làm nữa. Và mọi người biết những đứa bé như thế này nó sẽ phản ứng thế nào không, nó là kiểu thượng đẳng ấy, nó sẽ không nghe theo. Và nó đứng tổng sỉ vả mình trước mặt bao nhiêu người, để cả sếp của mình cũng thấy luôn. Mà con này nó láo lắm, kiểu này mình chưa gặp ở VN bao giờ, nhưng qua Mã mình gặp đầy luôn. Mình gọi họ là Những em bé ảo tưởng sức mạnh. Mình cảnh cáo nó nếu vi phạm điều lệ bảo mật là vi phạm pháp luật, sẽ bị công ty đuổi việc và bồi thường hợp đồng là 3 tháng lương. Nên nếu nó ko muốn bị đuổi và phải bồi thường tiền, thì nó nên làm theo quy định của công ty. Mà nó là điếc ko sợ súng hay sao, nó cũng đéo sợ luôn, sếp thấy nó gầm rú ầm ĩ trong phòng làm việc nên kêu cho nó về. Hôm sau ông nhắn tin gì với nó, nhưng nó chửi lại ổng luôn. Vậy là ổng cho nó nghỉ việc luôn, không cần bồi thường. Thường khi công ty bên Mã tuyển người từ VN qua làm, họ sẽ phải lo chi phí visa, khách sạn cho tuần đầu, bonus tháng lương đầu, nên ai muốn nghỉ việc trước thời hạn hợp đồng thường phải bồi thường chi phí này. Và thời gian báo trước ít nhất cũng 2 tháng. Nhưng con bé này nó láo toét đến mức, mà ông sếp cho nó nghỉ việc ngay ngày hôm sau, huỷ visa và nó phải về nước trong vòng 1 tuần. Nói mới biết, những việc nhỏ nhặt như vậy thôi, cũng phải tuân thủ cho nghiêm ngặt. Quy định đi làm của công ty, thời gian làm việc, nghỉ ngơi, quản lý máy tính cá nhân từng người, nó còn chặt chẽ hơn cả trong quân đội. Con người có thể gian dối, nhưng máy móc, số liệu thì không.
Tháng thứ 2 trôi qua, qua tháng thứ 3 mình lại bắt đầu một vị trí khác là QA. 60 bạn đợt 2 và vài bạn đợt 1 bắt đầu chạy dự án, dạy tiếng Việt cho AI bằng âm thanh. Nếu mà nói tiếng Anh mình chưa giỏi bằng các bé ở đó, thì trình độ tiếng Việt của mình phải là thượng thừa. Mình không những có khả năng đọc, viết, hiểu ngôn ngữ từ lóng, từ địa phương, mình còn có cái tai xuất sắc có thể nghe được tất cả các giọng địa phương trên khắp cả nước từ Bắc vào Nam. Gần 70 bạn làm dự án nhập dữ liệu biến file âm thanh thành chữ để máy học theo, mỗi ngày phải transcrip vài cái video, mỗi cái dài 3-4 phút, đủ các thể loại thượng vàng hạ cám trên nền tảng mạng xã hội. Nhiệm vụ của mình là check lại độ chính xác các bạn nhập có đúng không. Thời gian đó, mỗi ngày mình phải xem/nghe khoảng 100 cái video, mình phải làm việc từ 11pm-8am, mình đeo tai nghe và nghe với tốc độ x2 nên bây giờ mỗi lần xem video YouTube mình toàn bật x2 lên nghe mới thuận tai và tiết kiệm thời gian.
Làm việc với dự án này, mình mới nhận ra là có những nhiều bạn sinh ra cả đời ở thành phố lớn chưa bao giờ nghe giọng địa phương, có những bạn tốt nghiệp đại học tiếng nước ngoài thì sành sỏi, nhưng từ vựng tiếng Việt thì rất kém, mặc dù học bằng tiếng Việt. Mình phải xây dựng bộ quy tắc tiếng Việt dùng như kiểu từ điển tiếng Việt cho các bạn ấy follow theo. Và cũng phải xây dựng một quy trình để máy cho thể học theo thuận lợi. Rồi còn phải viết report báo cáo cho khách hàng ở Mỹ mỗi tuần 1 lần. Nhờ làm report và báo cáo này nên trình độ tiếng Anh của mình dần dần khá lên. Công việc của ban đầu đều rất mới mẻ, mọi người phải tự mình xây dựng quy trình lên, sau khi mình xây dựng xong, để nó chạy rồi sửa, trong 3 tháng tiếp theo nó chạy smooth thẳng băng không hề có vấn đề gì luôn. Thời gian đầu mình làm việc rất áp lực, thức đêm ngủ ngày nhiều, người mình căn như dây đàn, tới lúc dự án chạy êm rồi thì mình bắt đầu rảnh rỗi và có nhiều thời gian hơn. Sau 6 tháng đầu tiên, dự án có thể chạy ổn thoả được thì mình nghe tin sét đánh. Client quyết định dừng dự án đột ngột. Dự định dự án chạy 3 năm, nhưng giờ rút ngắn xuống còn 1 năm thôi, số người trong dự án cũng giảm thiểu tới mức tối đa, và sau 1 năm thì dự án đóng cửa. Khi đó, mấy bạn mới qua đợt 3,4 như là sét đánh ngang tai, trong điều khoản hợp đồng có nói nếu dự án đóng cửa thì có thể sẽ bị kết thúc hợp đồng trước thời hạn. Và không nhận được bồi thường. Nhưng thật ra, việc bị chấm dứt hợp đồng trước hạn là chuyện hiếm xảy ra, vì ở công ty có hàng trăm dự án, nếu dự án này đóng cửa chỉ cần chuyển người qua dự án khác là được. 6 tháng đầu tiên, mình làm việc như trâu như ngựa, ko có ngày nghỉ, cũng ko dám nghỉ phép vì không có người backup, nên 6 tháng tiếp theo mình đã training thêm 1 đứa làm backup cho mình. Sau này mình nhận ra, cho dù thế nào phải luôn luôn đào tạo 1 đứa backup job của mình để khi mình xin nghỉ phép nghỉ ốm, luôn luôn được approved. Còn nó mà ko approved thì mình sẽ report nó với nhân sự. Chuyện đó thì để kể sau.
Kể tiếp cho dự án tiếp theo của mình, vì thời gian đầu làm việc với cường độ cao quen rồi, nên 6 tháng tiếp theo mình thấy khá nhàm chán khi dự án đã chạy smooth, nên khi nghe dự án sắp đóng cửa mình cũng chẳng thấy thất vọng gì lắm, lúc đó mình quyết định là thế thôi hết 1 năm hợp đồng mình lại về VN thôi. Nhưng đúng lúc 3 tháng trước khi hết hạn hợp đồng, mình nhận được email renew HĐ, và mình bị sốc bị họ đã offer cho mình mức lương gần gấp đôi. À, quên nhắc là sau 6 tháng mình được tăng lương 10%. Nói về vụ tăng lương này cũng khốn nạn lắm. Tất cả những người cùng vị trí QA đều được tăng 10% cả, tụi mình hầu hết bắt đầu đều ngang nhau, mức lương bằng nhau tất cả các thị trường luôn. Mà vì chuyện lương lậu nó nhạy cảm, nên không ai mà đi chia sẻ lương của mình cho người khác. Nhưng được cái là mình sống tốt quá hay sao ấy, hôm con bé QA thị trường Thái nhận được email tăng lương nó đưa cho mình xem hỏi mình có nhận được chưa. Mình bảo ko có, nên khi đó mình đi hỏi mấy đứa QA khác, ai cũng nhận được hết, riêng mình ko nhận được, nên mình viết email hỏi sếp mình. Sếp mình mới bảo để check lại, xong bảo là do nhân sự sót tên của mình nên mình bị tăng lương trễ 1 tháng so với mấy đứa kia.
Nhưng giờ khi được renew HĐ được tăng lương gần gấp đôi, và tất nhiên mấy đứa kia nó cũng nhận được email renew mà nó cũng share luôn là chỉ được tăng thêm 5% thì mình ko share email của mình cho nó. Ngu gì, hâhâha. Đang tính nghỉ việc về VN thì thấy email đó nên lại ở lại làm tiếp thêm 1 năm nữa.
Lúc dự án sắp đóng cửa, công ty dần chuyển các bạn qua dự án mới, mình cũng được chuyển đi. Qua dự án mới là một lĩnh vực hoàn toàn mới chẳng liên quan gì đến dự án mình từng làm luôn, thế là mình lại phải học lại từ đầu. Trong khi dự án trước mình làm QA cho tận 60-70 người, giờ chỉ có mỗi 3 đứa. Và là 3 đứa trẻ trâu nữa, toàn sinh năm 95 96. Dự án trước vì mình có điểm mạnh nghe tốt về tiếng Việt, qua dự án này mình chẳng biết gì cả. Mà mình cũng ko được training đàng hoàng, mình chỉ được 1 thằng QA của thị trường Thái vứt cho cái guidelines tự đọc mà ko hiểu gì. Ở dự án trước mình sẽ làm report báo cáo trực tiếp với client ở Mỹ, làm việc trực tiếp với client nếu có vấn đề gì mình đều có thể hỏi thẳng họ để hiểu điều họ muốn và xây dựng quy trình cũng như fix lại cái team cho nó phù hợp. Ở dự án này mình không hề có ai training, ko có client để hỏi, mình tự bơi hoàn toàn 100%, và phải kéo theo 3 đứa nhỏ bơ vơ nữa. Trong lúc mình còn đang loay hoay chưa biết làm gì, thì cái dự án cũng như là cái nồi lẩu thập cẩm, hay nồi cám heo, lung tung xèo hết cả lên, ko biết bắt đầu từ đâu và sửa từ đâu nữa. Mình lại lao vào một kiểu stress mới. Và mình vẫn phải làm đêm, tháng đầu tiên là audit loạn xà ngầu lên nên điểm của mấy bạn trong team rất là tệ. Lúc đó mình vẫn đang tìm cách học để hiểu là dự án này đang cần làm cái gì, nhưng ko thể học với các thị trường lân cận như Thái, Indo, Ả rập được, nên mình học thị trường tiếng Anh. Nó là nền tảng để các thị trường khác follow, và điều chỉnh cho phù hợp với thị trường mình. Trong quá trình học, mình có nhiều lỗi sai, và lỗi sai của mình sẽ phản ánh rõ lên điểm của thị trường mình và lên điểm của team mình. Khi team mình ko đạt target client đưa ra, mình phải làm nhiều report hơn, nhiều action plan hơn, mình phải họp hành nhiều hơn, thời gian làm việc 8h ko đủ mình phải làm 12h liên tục nhưng mình cũng không cải thiện được. Stress nó giết chết tâm hồn mình và thể xác của mình nữa, mình bắt đầu bị mất ngủ, sau 1 đêm thức trắng làm việc về tới nhà mình cũng ko ngủ được, khi mình ko ngủ được thì mình ko ăn được. Có ngày mình ko ăn uống gì, làm việc suốt 12h, ngủ chỉ được 2h, còn lại cứ nằm trên giường trằn trọc, thậm chí trong 2h nhắm mắt ngủ đó, mình toàn gặp ác mộng. Kinh khủng đến nổi 3 tháng liên tục mình ko có kinh nguyệt, và mình bắt đầu nổi mụn. Mình làm việc stress cực kỳ, ko hề có ai hỗ trợ, vậy mà bọn sếp còn ép lên ép xuống, suốt ngày hỏi điểm vì sao thấp, kêu mình về làm việc lại với team. Mình về team họp hành, nhưng gặp mấy đứa nhỏ rất là mất dạy, nói nó cũng ko nghe, vì nó nghĩ nó giỏi hơn mình, còn mình thì ko biết kiếm nguồn đâu để check thông tin là nó đúng hay là mình đúng. Nên mình phải áp đặt cho nó, bắt buộc nó phải nghe theo mình. Mình càng ép, thì nó càng ko nghe, và điểm của nó sẽ bị thấp, điểm của team cũng sẽ bị thấp. Đúng là nhận lương cao cũng chẳng dễ dàng gì, như dự án đầu tiên chỉ sau 3 tháng là smooth rồi, qua dự án này phải 1 năm sau, sau khi thay máu hết toàn bộ 3 đứa trong team thì dự án mình quản mới bắt đầu khởi sắc. 3 đứa kia đúng lúc hết hạn hợp đồng, và dựa theo kết quả performance của nó trong 1 năm qua do mình chấm thì điểm từ tệ đến tồi tệ. Nó càng chống đối với mình, điểm nó càng thấp, khả năng được renew HĐ càng thấp. Trong khi nó hết HĐ vào tháng 2 được cho về nước hết cả 3 đứa, công ty tuyển mới 3 đứa khác qua, chân ướt chân ráo, mình training lại từ đầu. Rồi Covid ập tới, nếu ko có Covid chắc mình cũng xin kiếu ko làm tiếp nữa. Nhưng biên giới đóng cửa, muốn về cũng ko được, ở lại làm tiếp. Khi Covid ập đến, xu thế WFH tạo nên, mình ko cần đến công ty nữa. Ở nhà thích làm lúc nào thì làm, nghỉ lúc nào thì nghỉ, miễn xong việc là được. Vậy là mình lại ăn ngon, ngủ khoẻ, sức khoẻ bình thường trở lại. Trong thời đại Covid, người ta quan tâm đến Mental Health nhiều hơn, nên mình cũng quan tâm mình nhiều hơn. Mình không trình trạng bị mấy đứa trong team bắt nạt nữa, mình cũng ko để tình trạng những con mẹ sếp ép từ trên ép xuống nữa. Nếu có gì ko biết mình phải luôn luôn tự tìm cách và tìm giải pháp cho mình để cho ra kết quả tốt hơn. Mình ko còn chờ người tới giúp đỡ nữa. Mình bắt đầu hiểu ra luật chơi của cái ngành này, cái thị trường này, những con người. Vậy là mình bắt đầu chơi đểu. Như đã nói ở trên, mình bắt đầu xây dựng 1 quy trình và phong cách làm việc cho riêng mình cho tất cả các dự án mình quản lý. Có thời điểm, công ty nó ép cho mình làm 5 dự án cùng lúc. Nói thật là, muỗi đối với mình thôi, nhưng mà mình ko thích làm nhiều mà ko được tưởng thưởng. Tại sao mình phải làm việc của 3 người khi mình chỉ nhận lương cho mình mình. Đúng là mỗi năm đều tăng lương, nhưng so với khối lượng công việc này thì cũng ko đáng. Tất cả những đứa vào team mình khi tuyển dụng mình kêu HR đưa mình vào phỏng vấn, mình tự chọn nhân viên của mình. Khi tụi nó mới chân ướt chân ráo qua Mã, mình sẽ uốn nắn nó trở thành lính của mình, làm việc theo chỉ đạo của mình, để ko có trường hợp những đứa trẻ mất dạy cãi cố với mình. Khi nhận dự án mình phải biết được đầu mối client của mình là ai, khi cần trao đổi về guidelines, report, tiến độ, mình đều phải trao đổi trực tiếp với client, không thông qua bất cứ con mẹ sếp nào trên mình cả. Mình chỉ làm việc với 2 chiều, 1 là team 2 là client. Mấy con mẹ sếp, có hay ko có cũng được. Team mình quản điểm ổn định, lúc cần tăng thì tăng, lúc cần giảm thì giảm, mình hiểu cách vận hành của dự án, cách máy móc tiếp nhận dữ liệu. Nên mình bắt đầu chơi đùa với dữ liệu và máy móc, mình kêu nhân viên của team mình làm theo những mẹo mình đưa ra để có điểm số cao, luôn luôn nằm trong top an toàn. 2 năm trong Covid, mà lại luyện ra được nhiều thần công hơn, nhiều khi mình cũng chơi đùa với sếp, vì mình ko thích con mẹ sếp của mình, ko phải bả ngu nhưng bả có cách quản lý mị dân lắm. Bả luôn ép việc và giao tiếp cho những đứa hiền lành nghe lời, hứa hẹn những điều viển vông và ko bao giờ thực hiện. Lúc đầu mình cũng tỏ ra là nghe lời và nhận cả đống việc về mình, sau đó mình nhận ra mình là con tốt thí mạng cho mẻ, nên mình bắt đầu nổi loạn. Khi nào tâm trạng mình ko tốt mình sẽ cho điểm team mình kém, rồi mình lấy lý do vì làm nhiều việc quản lý nhiều dự án nên hiệu quả công việc ko cao. Mình thường xuyên xin nghỉ ốm để chứng tỏ là mình mệt. Rồi bả sẽ giảm bớt dự án cho mình, khi đó mình lại cho team điểm cao lên, để chứng tỏ là team mình có tiến bộ. Nếu dự án mới bắt đầu chạy, mình sẽ kêu team làm điểm thấp thôi, rồi cho điểm cao lên dần dần, để cho thấy là team có sự tiến bộ theo thời gian, chứ ko ào ào mới vào là làm cho điểm cao lên nhiều được. Cứ 3-4 tháng mình sẽ nghỉ phép 1 tuần để đi chơi, và vì mình luôn luôn có backup nên lúc mình nghỉ mình ko bao giờ check email, trả lời tin nhắn điện thoại. Nhiều lần bả nt lúc 1-2am khi mà vừa họp với client xong kêu viết report ngay cho bả, mình block đéo trả lời. Sáng hôm sau mình kêu là mình ngủ rồi. Có lần mà làm lơ ko duyệt nghỉ phép cho mình, bảo là bả ko nhận được email mình xin nghỉ phép, nên những lần sau mình gửi email sau 3 ngày ko thấy bả trả lời mình sẽ gửi thêm 1 email nữa, thêm 3ngày nữa mà ko trả lời là mình report thẳng lên HR vì ko duyệt phép cho mình. Vậy là bả phải cho mình nghỉ phép, nhưng có nhiều đứa nó làm việc tới lúc hết HĐ vẫn còn đầy phép, bả bảo đừng nghỉ để lấy tiền bù vào. Nhưng xin thưa, tiền lương 1 ngày phép = tiền lương 1 ngày đi làm. Nếu mình ko nghỉ mà vẫn đi làm thì số ngày ko nghỉ đó chỉ được trả bằng 1/2 lương của số ngày đi làm thôi. Ngu mới ko nghỉ, mà tụi nó muốn nghỉ mà ko được ấy, vì nó ko biết làm theo cách của mình. Có những đứa mình thấy tội nghiệp, làm việc như trâu như ngựa, ko được nghỉ phép mà lương thì chỉ bằng 2/3 lương của mình. Nên mình kêu nó nghỉ việc qua công ty đối thủ làm mẹ đi, ngày nó pv bên cty kia đem bài test về hỏi mình, mình còn làm giúp cho hết để nó đậu pv. Lương nó deal bên kia bao nhiêu mình cũng chỉ nó luôn. Qua kia làm việc cũng ko nhàn hơn nhưng được cái lương cao hơn thôi. Đợt đó công ty đối thủ vào thị trường ĐNA, mình share luôn mức lương của mình cho những đứa có cùng vị trí, rồi bảo tụi nó nếu qua cty kia lương cao hơn thì hẳn đi. Đứa nào thấy lương mình cũng tức đau đáu về cty đòi tăng lương, ko thì đòi nghỉ việc. Bả lại lấy lý do do thị trường khác nhau nên mức lương khác nhau. Hí hí, tụi nó tức là vì mình làm việc chơi chơi mà lương mình bao bm còn tụi nó làm bù đầu bù cổ lương chỉ bằng 2/3. Nhưng thật ra là khối lượng công việc của mình cũng ngang bọn nó, chẳng qua là do mình giỏi nên mình làm nhanh hơn thôi. Lý do mình ko qua công ty khác vì thời điểm Covid làm visa tốn nhiều thời gian, trong thời gian làm lại visa do đổi công ty sẽ bị thất nghiệp, mà ko về nước được. Trong khi qua đó lương cũng ko cao hơn lương hiện tại của mình, có khi thấp hơn 1 tý.
Đến lúc biên giới sắp mở cửa, HĐ mình sắp hết, thì mình lại nghĩ tới con đường khác. Mình nhận ra mình giỏi cái gì, mình muốn gì, mình phải làm gì để đạt điều mình mong muốn. Nên mình quyết định đi Úc.