Thứ Năm, 31 tháng 8, 2023

My Liberation Notes

 Mấy nay mình coi xong phim My Liberation Notes mà vẫn chưa thoát phim được. Mình cứ suy nghĩ mãi về 2 nhân vật nam nữ chính. 2 người tự nhiên đến với nhau rồi chữa lành cho nhau. Nhưng vết thương của họ từ đâu ra thì mình ko rõ. Mình coi hết cả bộ phim và đoán cũng ko rõ có chính xác không. Nói về cô nữ chính, là con gái út trong gia đình làm nông. Cả 3 người con tuổi từ 30-40 nhưng vẫn sống chung với bố mẹ, đi làm tận Seoul nhưng lại sống ở quê, ngày ngày bắt tàu đi làm mất mấy tiếng đồng hồ. Rõ ràng là công việc cũng khá ổn, ko đến nổi là ko đủ trang trải tại Seoul nhưng họ vẫn quyết định ngày ngày đi đi về về như vậy. Cuộc sống của họ tính ra thì cũng yên bình, có việc gì mà nghiêm trọng đến mức phải chữa lành nhỉ. Rồi đi qua từng tập phim, mình nhận ra những vấn đề nhiều khi nghĩ là nhỏ nhặt nhưng lâu ngày tích tụ lại cũng sẽ thành tâm bệnh. Cô bé út ngoài 30 tuổi, làm thiết kế cho một công ty chắc cũng lớn, có nhiều bộ phận khác nhau, có nhiều câu lạc bộ ngoại khoá mà công ty bắt buộc nhân viên phải tham gia để hoà đồng hơn với đồng nghiệp. Cô bé với vỏ bọc hiền lành, ít nói, biết vâng lời có vẻ sống nội tâm nên ko tham gia CLB nào, cô lấy lý do là do nhà xa, mỗi ngày tan ca lo về nhà hết giờ rồi nên ko tham gia cái nào. Nhưng lý do thật sự thì tham gia gì mấy cái CLB rỗng tuếch ấy, mất thời gian. Ấy thế mà công ty cũng ko để cô yên, nhân sự cứ réo cô lên gặp hoài, kêu cô sao ko hoà đồng, ko tham gia gì cả là ko được. Ngoài cô, thì còn thêm 2 ông nhân viên ở phòng ban khác nữa cũng vậy, một người thì là ông bố đơn thân bận chăm con, một người thì ko thích tiếp xúc với người khác vì thấy phiền. Vậy là 3 người hội ý lập nên 1 clb mới mang tên clb "giải phóng bản thân".

Cô bé út ấy, chắc cũng có cuộc sống yên bình ở vùng làng quê, nơi bố mẹ cô làm nông, cày cuốc, gia đình êm ấm hạnh phúc, cô đi học, tốt nghiệp rồi đi làm, gặp rồi yêu vài thằng khốn, rồi bị bỏ. Câu chuyện gần nhất là ông bạn trai cũ ra làm ăn riêng, vay cô tiền nhưng làm ăn bị bể, ko trả nổi nợ, tới tháng ngân hàng liên hệ cô trả nợ, cô lại ko liên lạc được với thằng khốn đó, vì nó đã bỏ trốn khỏi hàn quốc. Vì ko muốn gia đình biết chuyện nên cô rút tiền tiết kiệm của mình ra trả nợ cho gả khốn. Để giấu gia đình chuyện cho bạn trai cũ vay tiền, cô đổi địa chỉ nhà mình qua nhà hàng xóm để ngân hàng ko gửi giấy xiết nợ về nhà mình. Ngoài ra, vấn đề khác ở chỗ làm là cô bị thằng cha sếp chèn ép và bắt nạt. Nhưng cô vẫn cố chịu đựng, cha này ngoại tình với một nhân viên khác trong phòng làm việc, hai người nhắn tin qua về, mà thằng chó sếp lại lưu tên nhân tình bằng tên cô. Nên khi bị vợ phát hiện, cô vợ gọi điện tới công ty chất vấn cô ngoại tình. Cô bảo ko phải, nhưng kiểu cô xử lý vấn đề công sở cũng quá non nớt, ko lưu lại chứng cứ gì, lại miệng lưỡi thế gian thâm độc, cô với con mẹ dâm phụ đấm nhau loã đầu mẻ tráng. Đúng giai đoạn cô xin ứng tuyển vì vị trí nhân viên chính thức thay vì nhân viên hợp đồng thì gặp sự cố. Thằng sếp và con ả nhân tình thì mồm năm miệng mười nói dối trắng trợn, nên cô bị đuổi. Tính ra với cái background này thì chuyện cũng có gì to tát lắm đâu. Nhưng ko hiểu sao, cô cứ sống kiểu bế tắc, kiểu cái cách sống được ngày nào hay ngày nấy, chẳng quan tâm tới tương lai hay tới ngày mai lắm. Nhiều khi cô bị thằng chó sếp chèn ép bắt sửa bản thiết kế qua đêm, cô hay tưởng tượng có một người yêu luôn bên mình. Thế là cô vui vẻ làm việc, vui vẻ sống tiếp. Cho đến 1 ngày 1 anh hàng xóm xuất hiện, vậy là đời cô đổi thay.
Anh hàng xóm từ đâu xuất hiện, thuê nhà ở cạnh nhà cô, trả tiền thuê trước hẳn 1 năm. Căn nhà khang trang ko thiếu thứ gì, và anh ta chẳng làm gì cả mỗi ngày chỉ lặng lẽ ngồi uống rượu một mình. Anh ta ko có bạn bè ko có người thân, ko nói chuyện ko giao tiếp với ai, cũng ko nói tên mình cho người khác biết. Chỉ bảo mình họ Gu, ấy thế mà anh ta nhận được sự tin tưởng của bố mẹ cô. Bố cô thuê anh ấy tới làm việc tại xưởng mộc của ông, thỉnh thoảng giúp ông làm nông nữa. Ngày ngày anh đi ra đi vào nhà cô, cô mang cơm canh qua nhà anh. Vậy mà 2 người chẳng nói với nhau câu nào. Cũng chả chào hỏi gì nhau khi lỡ gặp giữa đường. Một ngày đẹp trời, cô kêu anh nhận dùm cô bức thư ngân hàng gửi tới, vậy là anh giờ bưu điện ghé ngang thì nhận thư giúp cô, rồi giữ lại trong nhà anh. Nhìn thư gửi từ ngân hàng là anh biết thư báo nợ. Anh hỏi sao lại mắc nợ, cô cho trai vay tiền mà ko trả ạ. Có cần anh giúp đòi nợ dùm ko. Cô kêu kệ mẹ cô, liên quan gì anh.
Một ngày đẹp trời khác, tự nhiên cô chạy qua nhà anh, lúc anh đang ngồi trầm ngâm uống rượu như mọi ngày. Cô kêu anh là, hay là anh kiếm việc khác làm đi, hay là anh tôn thờ tui đi, bấy lâu nay tôi còn gặp mấy thằng khốn, ko có ai cho tôi cảm giác trọn vẹn đủ đầy, tôi muốn 1 lần được thấy mình trọn vẹn, dù sao anh cũng rảnh hay anh tôn thờ tôi đi. Qua mùa đông này, 2 ta cùng sưởi ấm nhau, tới mùa xuân, chúng ta sẽ trở thành những con người khác. Lúc đó anh đang tê tê rồi, mà nghe con bé này nói xong anh tỉnh hẳn rượu. Nghĩ con khùng này đang nói nhăng nói cuội gì vậy. Anh trả lời thẳng mặt cô là, anh cũng là một thằng khốn nạn, rồi anh hỏi cô là cô đã bao giờ tôn sùng ai chưa mà kêu người ta đi tôn sùng cô. Rồi anh đi vô nhà, để lại cô chửng hửng.
Mấy hôm sau 2 người vẫn tỉnh bơ như ko có gì, anh vẫn đi qua nhà cô ăn cơm, giúp bố cô làm mộc làm nông, cô vẫn lên Seoul đi làm, gặp anh cũng ko chào hỏi gì. Một hôm khác, giữa trời quang mây tạnh thì trời bỗng nổi cơn mưa rào, sét đánh ầm ĩ, đứt cả dây điện. Cô nhìn qua nhà anh thấy anh đang vẫn đang ngồi thẩn thờ dưới mưa uống rượu, bên cạnh là sợi dây điện bị đứt toé lửa, cô đội mưa chạy kéo chửi anh kéo anh vô nhà.
Hôm sau lúc đi làm, cô hỏi anh là nếu anh cần ai tôn thờ thì bảo cô, giờ cô cũng rảnh ko có gì làm, để cô tôn thờ anh cho. Anh nghe xong mà giật mình tưởng nghe nhầm. Tối hôm đó, cô đi mua bình xịt muỗi cho bố, tiện thể mua cho anh 2 chai rượu, trên đường về cô gặp anh đi mua rượu, nên kêu anh là cô mua cho anh rồi anh ko cần mua nữa. Bấy giờ anh mới hỏi cô là, cô có chắc sau mùa đông này, chúng ta sẽ trở thành 2 con người khác hay không. Vậy là 2 người chính thức tôn thờ lẫn nhau.
Chuyện tình yêu của 2 người hàng xóm ở vùng quê, nó nhẹ nhàng như mây và gió. Ngày ngày anh vẫn qua nhà cô làm việc cho bố, thỉnh thoảng cô và anh cùng giúp bố mẹ làm nông. Cô vẫn chuẩn bị đồ ăn rồi đem qua nhà cho anh. Nhưng giờ thỉnh thoảng, anh hay đứng ở trạm tàu điện chờ cô, ngày nhận lương anh mời cô đi ăn, cô đi làm về hay qua nhà anh ngồi nói chuyện công sở, khi cần phải làm thêm giờ cô kêu anh tới ngồi chung với cô cho vui. 2 người hay nói chuyện vu vơ về những điều linh tinh. 2 con người tưởng rằng chẳng bao giờ mở miệng nói chuyện hễ gặp nhau lại bao nhiêu câu chuyện tuôn ra. Cô kể cho anh chuyện công sở, chuyện thằng bồ cũ vay tiền. Anh kể cho cô nghe về người yêu cũ tự sát cho trầm cảm, và anh vẫn luôn trách mình vì đã khuyên cô đi điều trị tâm lý ép cô đến mức tự sát. 2 người ko giấu nhau chuyện gì, cô thậm chí bỏ qua câu chuyện anh là ai, tên anh là gì, anh từng làm gì, cô hầu như ko quan tâm. Tình yêu của 2 người này đạt tới cảnh giới mà người như mình có lẽ vẫn chưa hiểu được.
Tính ra, anh ta đúng là giàu thật, anh kiểu là 1 con người gai góc, làm nghề quản lý hộp đêm. Suốt ngày tiếp xúc với xã hội đen. Nhưng với cô, anh lại là 1 con người thô kịch và đơn thuần. Rõ ràng, cô còn ko biết tên anh, vậy là cô liều mình yêu anh. Vì anh rất đơn thuần còn gì.
Anh ta, là một con người luôn xuất hiện trong bóng tối, nhìn lúc nào cũng uất, nhìn cái cách anh cách ly với xã hội, chỉ có một niềm đam mê duy nhất là uống rượu. Uống xuyên ngày đêm, uống như uống nước. Uống rượu mà nhà chất đầy vỏ chai rỗng. Tình yêu nó diệu kỳ nhỉ, nhìn anh ta là con sâu rượu, ăn mặc phong cách như thằng ăn mày, tính tình cộc cằn thô lỗ, nghề nghiệp bấp bênh. Vậy mà cô yêu anh.
Mình chưa đạt tới cái tầm, mà có thể hiểu được, thuộc độc với người này chính là thuốc tiên của người khác. Nhưng từng thước phim quay cảnh 2 người bên nhau, bỏ sau lưng mọi khác biệt, rào cản, 2 người cứ thế chữa lành cho nhau, biến họ trở thành những con người tốt hơn.
Sau một thời gian ngắn, anh rời bỏ vùng quê, trở về với công việc làm ma cô sàn nhảy, làm anh đại quản lý mấy thằng đệ thu tiền khách, đi đòi nợ các kiểu. Anh kêu chia tay, cũng đừng liên lạc nữa. Cô khóc một trận, kêu nhà nuôi con chó bị chết. Rồi đổi luôn số điện thoại đổi luôn công việc. Anh có muốn cũng ko liên lạc với cô được.
3 năm sau, mỗi ngày anh đều nhớ cô, nhưng tận 3 năm sau anh mới dũng cảm tới tìm cô, anh tìm tới trạm tàu điện năm xưa, chờ cô đi làm về, nhưng chờ mãi ko thấy cô về. Nên anh đi về nhà cũ của cô, thấy bố cô giờ đã già nua, mẹ cô đã qua đời, sau khi anh đi rất nhiều chuyện đã xảy ra. Cô cũng đã dời lên Seoul sống. Anh lấy sđt của cô từ bố. Rồi thế là anh với cô gặp lại. 3 năm xa cách mà cứ ngỡ như là mới gặp hôm qua. Cô vẫn vậy, anh vẫn vậy, vẻ bề ngoài có lẽ thay đổi chút ít. Nhưng cả 2 người ấy vẫn thế, vẫn để dành cho nhau. Anh kêu cô là, anh đã đi gặp bác sĩ tâm lý mà được mấy buổi thì bỏ, vì chán. Hay là cô làm tư vấn tâm lý cho anh đi. Cô nghe anh nói chuyện, mình sẽ làm 10 buổi, sau 10 buổi nếu vẫn còn chuyện để nói thì làm thêm 10 buổi nữa.
Thích nhỉ, vừa được nói chuyện, giải bày tâm sự, lại ko phải nói chuyện với người lạ. Nói chuyện linh tinh, mà người ta ko đánh giá mình, ko tưởng mình điên, ko liên hệ câu chuyện của mình tới bối cảnh của mình. Ôi còn gì sung sướng hơn thế.
Cô là bác sỹ tâm lý duy nhất của anh, và cô đã cho anh lời khuyên ý nghĩa biết bao, mỗi ngày chỉ cần dồn 5 phút hạnh phúc thôi, để duy trì một ngày hạnh phúc. Ví dụ, mở cửa cho học sinh nhận được lời cám ơn, vui vẻ được 7 giây. Cứ thế dồn lại đủ 5 phút là sẽ sống sót trôi qua 1 ngày. Hôm sau, anh đi ra ngoài, gặp 1 em bé trong thang máy, vậy là anh vui hết 7 giây, anh đi mua rượu làm rơi đồng xu ngày ống cống nhưng nó ko rơi nơi xuống cống, anh nhặt lên vui được 5s. Anh đem cho rượu cho người vô gia cư, anh vui thêm được 10s. Cứ thế, mãi tới cuối phim, anh mới bỏ chai rượu xuống.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét