Thứ Năm, 31 tháng 8, 2023

Hành trình đi Úc của mụ Snow tập 3

 PHẦN 3

Phần 1,2 ở dưới kéo xuống mà đọc.
Đừng mong con bạn sống an nhiên, hạnh phúc và có ích cho xã hội nữa. Hãy dạy con bạn làm người tử tế. Mình đã sống ở nước ngoài vài năm, trong những năm vẫn đang sống ở đó mình học được rằng, trên đời này không có gì tử tế bằng làm người tử tế. Trong 4 năm mình sống ở KL, cuộc sống trôi qua rất yên bình. Và mình chỉ gặp 3 tình huống mà mình thấy lộn xộn mà thôi. Lần đầu tiên khi mình thấy 2 người đàn ông đánh nhau giữa nơi công cộng, nói là đánh nhau thì hơi quá, vì lúc đó 2 ông mới xông vào nắm áo nhau rồi đổ ầm xuống sàn, chưa kịp đánh đấm gì thì mọi người đã vào can ngăn, rồi 2 ông tách ra mà ko nhìn mặt nhau cũng ko nói với nhau câu nào. Vụ ẩu đả xảy ra còn chưa tới 1p mà không hề có hậu quả để lại. Lần thứ 2 là lúc mình ở bưu điện trung tâm KL, chửi nhân viên bưu chính vì làm mất gói hàng chuyển phát nhanh của mình. Mình đã chửi bằng tiếng Anh giọng lưu loát, nghe hay như chim hót, đến nổi sếp nơi đó phải kêu mình vào phòng riêng mời mình uống trà, điền form khiếu nại các kiểu, rồi bồi thườnh giá trị đơn hàng cho mình, mà tưởng mình là người Philipine. Lần thứ 3 là ở chung cư của mình lúc nửa đêm, nghe tiếng 1 con mụ đĩ bị phê thuốc hét lớn giữa trời ko cho ai ngủ, tại mình nghe tiếng Việt hiểu nên mình chạy xuống xem, xong rồi ông bảo vệ khu chung cư kêu mình giúp con mụ trấn tĩnh và đưa về phòng. Ổng có báo cảnh sát mà ko giúp được gì, vì khu đó quán bar vũ trường nhiều, đĩ với dân chơi thuốc nó nhiều vô kể. Nói để biết là KL nó cũng khá phức tạp nhưng mình vẫn sống cuộc sống của mình một cách yên bình.
Lúc mình vừa tới Úc, trải qua những việc chưa từng trải, gặp những người chưa từng gặp, nên nhiều khi phản ứng theo bản năng của con người là cứ xù lông nhím lên và phòng vệ. Tuy nhiên, số người tử tế mình gặp nhiều hơn những người cho mình ấn tượng xấu. Mặc dù vậy, người ta thường có ấn tượng với cái xấu lâu hơn và sâu sắc hơn mà thôi. Nên bữa nay mình ngồi kể về mấy cái tốt và sự tử tế mà mình nhận được từ khi qua Úc. Hôm mình đi Úc cũng khá vội vàng, ko chuẩn bị nhiều cái lắm, ví dụ như hành lý ký gửi ở nhà mình cân là bị lố 8 kg rồi nhưng mình cũng ko mua phần hành lý lố trước, để lên sân bay thì gặp mấy vong hồn nhân viên mặt đất. Mấy con mặt lồn làm việc ở bộ phận mặt đất ở Việt Nam nó mất dạy là hỗn láo cực kỳ, từ tất cả các hãng và tất cả các tỉnh ở VN luôn, đặc biệt là ở sân bay SG. Mình đi tới check in, nó hỏi visa đâu, nói chuyện cộc lốc ko đầu ko cuối, giọng như mẹ thiên hạ, mình đưa hết toàn bộ hồ sơ giấy tờ của mình cho nó check, rồi nó phải DPD đâu, cái đó là cái khai báo hải quan trước khi nhập cảnh qua Úc, phải làm trước 3 ngày đến Úc, mình quên nên lúc đó lấy điện thoại ra điền form, trong quá trình điền mình có hỏi nó 2 lần là điền thế này đúng chưa, nó lại trả lời giọng cộc lốc với mình là ko biết tiếng Anh thì tự tra gg đi, hỏi cái gì hỏi hoài. Đm, xong tới lúc nó cân hành lý mình biết là lố rồi, nó lại giở giọng mẹ thiên hạ, kêu mình giờ lấy đồ ra hay đóng phí. Mình kêu đóng phí, đm cái đống đồ 8kg đó còn có giá trị gấp mấy lần tiền phí quá ký. Mình đi đóng phí tốn 2tr, xong tới chỗ đóng phí mình lại hỏi bà thu tiền là giờ mình bay đi Sydney, quá cảnh ở Melborne thế qua Melbourne mình có phải đóng phí tiếp không, thì con mẹ này lại y chang cái giọng con bé kia, là sao lại đi hỏi nó, đi mà hỏi tụi nhân viên Jetstar ấy, nó chỉ biết thu tiền thôi chứ biết mẹ gì đâu. Ủa alo, thế thì trả lời nhẹ nhàng là ko biết được gì, làm mẹ gì là giở giọng mẹ thiên hạ ghê vậy. Xong toàn bộ thủ tục rồi, mình tới xếp hàng xuất cảnh, sắp gần tới lượt thì con bé bên Jetstar lại tới kêu mình lại kêu hải quan check hành lý check in có vấn đề, kêu mình lại check, mình lại check gặp con mụ hải quan hỏi mấy câu lại ko đầu ko cuối, cộc lốc và cục súc. Ở trong hành lý của mình có mấy cái cục sạc của tất cả các thiết bị điện tử mình có, mẹ lại tưởng là mình bỏ sạc dự phòng vào, bả kêu lấy ra rồi quét lại, mình mở vali lấy ra, quét xong ko vấn đề gì lại đóng vali lại. Mà vì vali mình quá ký nên đóng lại khó khăn nên mình phải ngồi đè cả buổi mới khoá lại được. Kể đến đây để mọi người biết cái quá trình mình đi qua Úc khi làm việc với tụi nhân viên ở đây nó ko hề biết 2 chữ tử tế nằm trong từ điển. Đến khi lên máy bay mình hành lý xách tay rất là cồng kềnh nha, nhưng may là bay trễ rồi, cả chuyến chắc còn chờ mỗi mình vì kẹt ở hải quan, trúng cái dòng người đi Nhật đông bỏ mẹ, nên mình cũng thuận lợi lên máy bay mà ko vấn đề gì. Hồi trước mình chỉ đi Jetstar trong nước thôi, nên mình biết chất lượng nó rất là tệ và giá cũng đéo rẻ hơn hãng khác bao nhiêu nha. Nhưng lên máy bay của Jetstar bay đi Úc phục vụ bởi nhân viên của bên Úc là khác hẳn nha. Vừa ngồi xuống chỗ là cái đống đồ cồng kềnh của mình đều được tiếp viên hàng không trên máy bay sắp lên khoang cho gọn lại, rồi con bé Úc ngồi bên cạnh mình còn hỏi han, quan tâm mình các kiểu, hỏi mình lần đầu đi Úc à, mình đã cảm nhận được sự tử tế của người Úc từ giây phút đó. Khi máy bay hạ cánh ở Melbourne, con bé còn lấy hành lý trên khoang xuống giúp mình. Mình nhập cảnh quốc tế thuận lợi, rồi bay tiếp qua Sydney, vụ hành lý ký gửi quá ký được nhân viên mặt đất của Jetstar ở Melbourne xử lý êm đẹp nhanh gọn lẹ. Ra sân bay mình mua ngay cái sim Úc, gặp con bé như là gốc Chinese nói giọng Úc nghe rất hay, nó còn bảo mình nói tiếng Anh tốt. Nếu 1 người biết mình người Việt mà khen mình nói tiếng Anh tốt, nghĩa là đa số người Việt bên này nói tiếng Anh ko tốt lắm. Mình nhắn tin sđt Úc qua cho sếp mình ở Úc, rồi sau đó mình bay qua Sydney, tới Sydney mình ra ngân hàng mở tài khoản bank, rồi hôm qua bay thẳng qua Canberra, vừa xuống sân bay Canberra chờ nhận hành lý là có sếp tới đón mình chở mình về chỗ làm rồi. Sếp mình là 1 ông già ngoài 60 tuổi, người gốc Lebanon nhưng sống ở Úc hơn 30 năm rồi. Lúc đó mình còn thấy lạ vì sếp mình phải chạy xe tận 2h tới sân bay đón mình, nhưng sau này đổi chỗ làm nhiều nơi rồi thì mình thấy nó cũng bình thường. Vì mình tới đâu làm cũng bay và đều có người đón ở sân bay cả.
Lúc mình tới làm, ở chỗ khách sạn còn trống trải chỉ có mình và 2 bố con cũng là nhân viên của khu resort sống ở đó. Ông bố cỡ ngoài 40 tuổi và cu con mới 8 tuổi, 2 người này giống như gia đình của mình trong 2 tháng mình sống ở đó. Mình ko thể diễn tả sự biết ơn của mình dành cho 2 bố con nhà đó, vì hầu hết lúc ở đó mình cần nhờ vả việc gì là đều nhờ anh bố làm giúp, như là nhờ chở đi siêu thị mua đồ, đi lên trung tâm thành phố làm thủ tục hành chính, rồi nhờ lấy hàng chuyển phát nhanh ở chân núi giúp nữa. Mình ở đó như là khu biệt lập, nên muốn đi đâu muốn núi ra ngoài phải nhờ người khác hỗ trợ, và người duy nhất hỗ trợ mình là nhân vật ông bố ấy. Đổi lại mình cũng rất thương cậu bé con, mình lo các bữa ăn cho thằng bé, tất nhiên là mình ko nấu, nhưng cứ tới giờ ăn là mình sẽ chuẩn bị đồ ăn từ nhà hàng, rồi kêu thằng bé lại ăn. Vì nhiều khi ông bố đi làm về muộn cũng ko có cho ăn đúng giờ đúng bữa được. Nên mỗi lần thằng bé đói bụng là cứ ló mặt trước cửa phòng mình. Mình thương nó ghê gớm, vì nó cute, ngoan và hiền lắm.
Tới Úc mình mới biết, dù làm ở đâu cũng nên làm thân với mấy anh đầu bếp, vì mấy anh đó sẽ là người chăm lo cho sự sống của mình. Ở khu resort có 4 cái nhà hàng và chục anh đầu bếp, mà ko hiểu sao anh nào cũng cool, ngầu, thân thiện, đáng yêu. Đặc biệt có anh đầu bếp nấu ăn cho hơn 100 nhân viên ở đó, lúc mình tới ăn mặc rất phong phanh, vì mình chưa bao giờ ở nơi có tuyết, anh này kiếm cho mình bộ đồ trượt tuyết, 1 đôi boot đi dưới trời tuyết vừa ấm chân mà ko bị trượt, và cả đôi găng tay nữa. Câu châm ngôn của ổng là "you're happy, I'm happy". Còn anh đầu bếp khác còn chỉ mình chơi table pool và hay rủ mình chơi chung để gánh team cho mình. Một anh khác nữa thì cho mình 1 cái kính mát. Hôm mình rời khỏi đó, mình buồn quá trời buồn vì ko kịp nói tạm biệt với ai hết.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét