Thứ Năm, 31 tháng 8, 2023

Tiền bạc là phù du :v

 Lại nói về chuyện thu nhập

Mắc cười không, chuyện thu nhập là chuyện nhạy cảm phải giấu như mèo giấu cứt chứ sao mình cứ ăn rồi đi khoe chuyện tiền bạc hoài. Biết giàu rồi đỏ. Hí hí !
Bỏ qua các thành phần thu nhập kể từ năm 6 tuổi đi bán rau, 9 tuổi đi phụ bán bún, 19 tuổi đi bưng cafe, 20 tuổi đi làm gia sư, 21 tuổi đi bán tạp hoá, 22 tuổi đi bán giày, etc. Thì năm 23 tuổi job đầu tiên khi mình vô SG làm lương cứng 3,6 triệu thử việc, chính thức là 4,2 triệu. Lương cứng trước khi mình rời VN là 8 triệu, nhưng thu nhập mình thì cao hơn, vì thu nhập đóng thuế năm đó là 9 triệu/tháng, và mình nhớ đầu năm 2018 HR gửi email thông báo thu nhập đã đóng thuế cho mình hết hẳn 500k, nên trừ vào lương, rồi trừ thẳng tiếp 1 triệu cho thuế năm 2018 mà mình vẫn chưa claim lại. Năm đó thu nhập trung bình của người VN là khoảng 10 triệu. Trong khi lương cứng mình chưa đạt mức trung bình, và tới mức đóng thuế mà bị trừ thuế nên mình hận lắm. Đó là nói về thu nhập còn chi tiêu thì sao, tất nhiên là chi tiêu vượt thu nhập rồi. Vừa vào MobiFone làm việc thì điều đầu tiên mình làm là mở thẻ credit, xong rồi đi quẹt khắp các chốn tận cùng chỗ nào có quẹt thẻ, xong mắc nợ ngân hàng, mỗi tháng trả nợ kiêm lãi hết mẹ lương. Chi tiêu của mình nằm vào các khoảng ăn uống: ăn sáng 15-20k, bữa sáng mà dậy sớm thì có thể ra đầu hẻm có quán bún lề đường, mỗi ngày bán 1 món bún, thứ 2 thì bún bò, thứ 3 bún riêu, thứ 4 hủ tiếu, etc, ngon, rẻ nhưng mà không được sạch sẽ lắm, rẻ là giá tiền rẻ chứ tô bún có 1-2 lát thịt mỏng le như tờ giấy ấy. Còn mà dậy muộn thì lên công ty mở laptop lên rồi chạy xuống dưới đường làm 1 ổ bánh mỳ ốp la với 1 ly trà tắc là ấm bụng rồi. Ăn trưa thì có 2 kiểu, nếu rảnh là chạy về nhà ngủ trưa thì sẽ mua cơm bụi ở gần nhà, 1 suất cơm cỡ 18k thôi, cơm bao no, nhưng mình có ăn cơm cmn đâu, mình toàn ăn đồ ăn, nên mình toàn kêu thêm món phụ nên ăn trưa sẽ khoảng 25-30k. Còn nếu ngủ tại công ty thì chạy xuống tầng hầm, có cơm trưa văn phòng 35k/suất, ăn ngon sạch sẽ mà không bao no, ít cơm ít đồ ăn. Tối thì cũng có 2 cách luôn, nếu không có hẹn thì về nhà nấu cơm ăn, nếu tự nấu ăn thì mỗi tuần đi siêu thị 1 lần hết khoảng 300k. Còn mà bạn bè, đồng nghiệp rủ rê nhậu nhẹt, ăn hàng thì xác cmn định, tăng 1,2,3 chắc cũng tốn 200-300k/lần. Mình lại rất nghiền shopping, đầu tiên là mua đồ gia dụng, hầu như tháng nào mình cũng đi mua đồ gia dụng để chất đầy nhà, phục vụ cho việc nấu nướng. Hồi đó là chưa đu lazada với shopee đâu, toàn mua của mấy cái shop trên fb ấy. Sau đó là mua mỹ phẩm, toàn order hàng xách tay, order chết mợ luôn, xong chờ dài cổ tới lúc quên luôn thì hàng về, xong thanh toán chết mẹ luôn. Rồi mua áo quần, váy vóc lụa là, lên đồ công sở các kiểu. Ôi giồi ôi, nói chung là sống thảnh thơi cứ hết tiền thì mượn, có lương thì trả, xong tới lúc hết tiền lại mượn lại =)) Đó là năm khi mình phải tiêu hết mẹ cả tháng lương để về ĐN chơi, hay 1/2 tháng lương để đi Đà Lạt chơi, hay 2 tháng lương để đi Cambodia chơi hay tận 3 tháng lương để đi Thái chơi, mà chơi giữa chừng hết tiền lại mượn tiền bạn rồi về có lương lại trả =))
Thật ra kiểu đi làm và sống ở SG cũng vui, ai cũng sống vô tư như mình, chả ai lo ngày mai sống chết thế nào. Nhưng tới 1 lúc mình lại nghĩ rồi, thôi mình muốn làm gì mà ít việc nhiều tiền cơ. Thế là mình đi học thi TOEIC, làm cái gì cơ cứ, tới hôm lên chỗ đăng ký thi thì đậu xanh rau má gặp con nhân viên hãm lồn nên mình không thi nữa, may quá đỡ gần 1 triệu. Không có bằng Tiếng Anh, nhưng mình cũng xin được job ở nước ngoài, và 1 job ở VN làm với ông sếp người nước ngoài, lương cứng tăng hẳn từ 8-15 triệu. Nhưng mình không làm mình bỏ đi nước ngoài.
Qua nước ngoài thì thế nào, mức lương lúc mới qua là 3800 RM, thời gian năm đầu tiên mình chẳng chi tiêu gì nhiều đâu, vì không có thời gian mà tiêu, làm việc tối mặt tối mày, nên qua năm thứ 2 lương tăng lên 5000 rồi thì mình bắt đầu tiêu tiền xả stress bằng cách shopping và du lịch. Nhưng thời gian đó mình có tiết kiệm được đồng nào không, xin thưa là có nhé, muốn đi du lịch mấy nước cần làm visa phải có chứng minh tài chính, trong tài khoản ở Mã của mình lúc nào cũng có khoản tiết kiệm ít nhất là 10000RM nhiều nhất là 20000RM là cỡ 60-120 triệu đó. Mình có chi tiêu dè sẻng không thì không nhé, mình muốn ăn gì là ăn, mua gì là mua, mình vẫn đam mê mua đồ gia dụng, mỹ phẩm, quần áo. Mà hồi mới qua chưa có COVID là mình đi lượn Mall, thu vui tiêu khiển mỗi ngày đi làm về, cuối tuần, đi ra nước ngoài chơi cũng tìm mall để lượn. Tới khi COVID ập tới thì mình ở nhà online shopping, nhưng mà mình có mắc nợ không? KHÔNG, mình có làm thẻ credit của bank không, KHÔNG. Mấy đứa nhân viên ngân hàng lạy mình mở thẻ mình chả mở, vì cái thẻ debit của mình không bao giờ thiếu tiền để thanh toán online. Vậy thì lý do tại sao, vì mình giàu lên rồi, số tiền mình kiếm được nhiều hơn số tiền mình muốn chi tiêu. Lúc mình rời Mã thì lương net của mình là 6000RM/tháng, năm đó mức lương đóng tax ở Mã là 38000/năm, và gross thu nhập của mình là gấp đôi số đó. Năm đó thu nhập trung bình của người Mã Lai là 46000RM/năm. Nói để biết là, thu nhập của mình không hề thấp chút nào so với thu nhập trung bình của người dân Mã Lai. Vậy nhưng mình vẫn chán và mình qua Úc.
Qua Úc thì thôi nói luôn là mới claim tax xong, thu nhập năm 2023 cỡ 50000AUD, trong đó có 1 tháng đi chơi lang thang ở Úc và 1 tháng về VN chơi, chứ tính ra mà làm full thì cỡ 60000AUD/năm. Mức lương để công dân Úc bắt đầu đóng tax là từ 18000AUD/năm, còn người nước ngoài như mình thì từ đầu xu đầu tiên kiếm được là phải đóng tax 15% rồi, và thu nhập từ 45-60k thì đóng tax 32.5%. Thu nhập trung bình của người Úc năm 2023 là 33000AUD/năm.
Ở VN thì là công dân hạng 3, chứ ở nước ngoài thì là công dân hạng chưa phải 1.
Giờ đưa hết về 1 hệ quy chiếu để thử so sánh thử xem. Lương VN là 6tr (lấy con số 6 cho dễ so sánh), lương ở Mã là 6000 RM, lương ở Úc là 6000 AUD.
Ăn 1 bữa ở VN là 30k thì ăn 1 bữa ở Mã là 30RM hay 1 bữa ở Úc là 30$ là như nhau. Nhưng ngày xưa mua áo quần chỉ dừng ở mức 500k, thì sau đó nâng lên là 500RM (3tr) và giờ là 500$(10tr). Đó là mức mình có thể afford, chứ mình có điên đâu đi mua đồ 500$ mặc, ở VN mới có vụ loè loẹt vẻ ngoài để che giấu cái nghèo bên trong. Chứ bên này mình chỉ mặc 1 kiểu quần áo, nếu giá là 500$ thì mình chờ sale còn 150$ rồi mình mua, hí hí.
Như hồi còn ở VN, mình luôn biết số dư trong tài khoản bank vì mỗi lần quẹt thẻ là nó nhắn tin về điện thoại. Có nhiều thẻ bank nhưng chỉ 1 thẻ được trả lương vào đó mới có tiền. Phải biết số dư để quẹt chứ số dư nó vượt quá, quẹt mà bị decline là hơi bị nhục.
Nhưng giờ mình chả bao giờ biết chính xác mình có bao nhiêu tiền, và tổng thu nhập của mình chỉ tới khi đóng tax mình mới ngồi đếm để claim lại mới biết chính xác. Tất cả các thẻ bank đều còn tiền, và dùng với nhiều mục đích khác nhau.
Mà bây giờ mình vẫn nghĩ là, có việc gì mà làm ít mà nhiều tiền không nhỉ? Có, luôn luôn có.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét